Tác giả:

Phan Việt, tên thật: Nguyễn Ngọc Hường, sinh năm 1978 1995 – 2000: Học Đại học Ngoại thương Hà Nội, tốt nghiệp loại Giỏi. 2000 – 2002: Học thạc sĩ về truyền thông tại Omaha, Nebraska, Mỹ. 2002 – nay: Nghiên cứu sinh chương trình tiến sĩ về công tác xã hội tại Đại học Chicago, Mỹ. Về viết văn: Có tác phẩm thơ và truyện ngắn trên báo từ năm 12 tuổi. Bắt đầu viết nhiều khi vào ĐH Ngoại thương, chủ yếu là các bài bình luận và truyện ngắn bằng tiếng Anh cho báo Vietnam News. Từ cuối năm 1998, tạm ngưng viết để chuyển sang làm về phát triển cộng đồng. Sau khi sang Mỹ học, bắt đầu viết trở lại cho các báo và tạp chí như Thể thao – Văn hoá, Tuổi Trẻ, Tia Sáng… dưới nhiều bút danh khác nhau. Năm 2005: dự thi Văn học tuổi 20 lần III và đoạt giải Nhì với tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện.  Truyện ngắn tiêu biểu: Bằng tiếng Anh: Vĩ cầm, Cái cân trong nhà tắm, Gỗ thông, Những điều bình thường… (đều đăng ở Vietnam News). Bằng tiếng Việt: Tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện (giải Nhì cuộc Vận Động Sáng…

Chương 21

Tiếng NgườiTác giả: Phan ViệtTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngPhan Việt, tên thật: Nguyễn Ngọc Hường, sinh năm 1978 1995 – 2000: Học Đại học Ngoại thương Hà Nội, tốt nghiệp loại Giỏi. 2000 – 2002: Học thạc sĩ về truyền thông tại Omaha, Nebraska, Mỹ. 2002 – nay: Nghiên cứu sinh chương trình tiến sĩ về công tác xã hội tại Đại học Chicago, Mỹ. Về viết văn: Có tác phẩm thơ và truyện ngắn trên báo từ năm 12 tuổi. Bắt đầu viết nhiều khi vào ĐH Ngoại thương, chủ yếu là các bài bình luận và truyện ngắn bằng tiếng Anh cho báo Vietnam News. Từ cuối năm 1998, tạm ngưng viết để chuyển sang làm về phát triển cộng đồng. Sau khi sang Mỹ học, bắt đầu viết trở lại cho các báo và tạp chí như Thể thao – Văn hoá, Tuổi Trẻ, Tia Sáng… dưới nhiều bút danh khác nhau. Năm 2005: dự thi Văn học tuổi 20 lần III và đoạt giải Nhì với tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện.  Truyện ngắn tiêu biểu: Bằng tiếng Anh: Vĩ cầm, Cái cân trong nhà tắm, Gỗ thông, Những điều bình thường… (đều đăng ở Vietnam News). Bằng tiếng Việt: Tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện (giải Nhì cuộc Vận Động Sáng… Anh đã nghĩ, có lẽ vì nay anh quá hạnh phúc với M. Có lẽ anh quên mất cảm giác yêu đương, chinh phục nên bây giờ một cái gì đó xa lạ, bí hiểm đã hấp dẫn anh.Anh tự nghĩ thế và lập tức biết lý giải này là một cứu cánh quá dễ dãi. Nó có thể áp dụng được cho nhiều người ngoài kia – những người chưa bao giờ thực sự sống một cách dữ dội và mãnh liệt. Họ còn cho rằng nghèo khó là một thứ kinh khủng, rằng có kinh nghiệm về nghèo khó là một thứ đáng nể; cũng như ngược lại tin rằng giàu sang là cái gì đó gần như bí hiểm. Còn anh – anh đã đi qua những điều đó; anh đã sống qua chúng để biết rằng anh trân trọng chừng nào điều anh và M đang có. Anh biết sự hiếm hoi, hi hữu khi anh gặp M.Anh biết là anh đã biết rõ sự khác biệt giữa những theo đuổi phù du với cái hạnh phúc có thật; biết những đám rối tâm lý và bờ ảo vọng mà người ta có thể rơi vào – và đa số nguời ngoài kia đã rơi vào; biết cái nhẹ bỗng của sự sống và những điều khác nữa.Đây không phải là một sự thèm của lạ. Và cũng chẳng phải sự nổi loạn của tình cảm. Anh có thể dùng lí trí đè bẹp nó xuống. Anh có thể quên người con gái kia đi. Anh hoàn toàn có thể tẩy sạch cảm giác này; đơn giản như hắt một chén nước qua cửa sổ. Nhưng anh không thấy cần thiết phải làm thế, và cũng không muốn.Thế thì cái gì đang xảy ra?Duy không cảm thấy có lỗi với M. Những lúc nằm cạnh nàng buổi tối, anh nghĩ tới người con gái kia nhưng không cảm thấy tội lỗi. Anh vẫn ôm hôn nàng mỗi sáng; và ôm hôn nàng mỗi chiều đi làm về. Buổi tối, anh và M vẫn nói chuyện với nhau như trước khi anh đi Đà Nẵng. Nàng kể chuyện công việc trong ngày.- Buồn cười – M nói – Hôm nay có một con chuột ở hàng cơm bình dân chui vào văn phòng em… thế là mọi người nháo nhào cả lên đuổi đánh nó. Cuối cùng nó rúc sau thùng rác. Thằng c* Toàn bên bảo trì đạp luôn cái thùng rác vào tường. Choét một cái. Thế là phòi hết cả ruột ra. Đỏ lòm anh ạ…Điều này hoàn toàn nằm ngoài M. M không liên quan gì cả._________________

Anh đã nghĩ, có lẽ vì nay anh quá hạnh phúc với M. Có lẽ anh quên mất cảm giác yêu đương, chinh phục nên bây giờ một cái gì đó xa lạ, bí hiểm đã hấp dẫn anh.

Anh tự nghĩ thế và lập tức biết lý giải này là một cứu cánh quá dễ dãi. Nó có thể áp dụng được cho nhiều người ngoài kia – những người chưa bao giờ thực sự sống một cách dữ dội và mãnh liệt. Họ còn cho rằng nghèo khó là một thứ kinh khủng, rằng có kinh nghiệm về nghèo khó là một thứ đáng nể; cũng như ngược lại tin rằng giàu sang là cái gì đó gần như bí hiểm. Còn anh – anh đã đi qua những điều đó; anh đã sống qua chúng để biết rằng anh trân trọng chừng nào điều anh và M đang có. Anh biết sự hiếm hoi, hi hữu khi anh gặp M.

Anh biết là anh đã biết rõ sự khác biệt giữa những theo đuổi phù du với cái hạnh phúc có thật; biết những đám rối tâm lý và bờ ảo vọng mà người ta có thể rơi vào – và đa số nguời ngoài kia đã rơi vào; biết cái nhẹ bỗng của sự sống và những điều khác nữa.

Đây không phải là một sự thèm của lạ. Và cũng chẳng phải sự nổi loạn của tình cảm. Anh có thể dùng lí trí đè bẹp nó xuống. Anh có thể quên người con gái kia đi. Anh hoàn toàn có thể tẩy sạch cảm giác này; đơn giản như hắt một chén nước qua cửa sổ. Nhưng anh không thấy cần thiết phải làm thế, và cũng không muốn.

Thế thì cái gì đang xảy ra?

Duy không cảm thấy có lỗi với M. Những lúc nằm cạnh nàng buổi tối, anh nghĩ tới người con gái kia nhưng không cảm thấy tội lỗi. Anh vẫn ôm hôn nàng mỗi sáng; và ôm hôn nàng mỗi chiều đi làm về. Buổi tối, anh và M vẫn nói chuyện với nhau như trước khi anh đi Đà Nẵng. Nàng kể chuyện công việc trong ngày.

- Buồn cười – M nói – Hôm nay có một con chuột ở hàng cơm bình dân chui vào văn phòng em… thế là mọi người nháo nhào cả lên đuổi đánh nó. Cuối cùng nó rúc sau thùng rác. Thằng c* Toàn bên bảo trì đạp luôn cái thùng rác vào tường. Choét một cái. Thế là phòi hết cả ruột ra. Đỏ lòm anh ạ…

Điều này hoàn toàn nằm ngoài M. M không liên quan gì cả.

_________________

Tiếng NgườiTác giả: Phan ViệtTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngPhan Việt, tên thật: Nguyễn Ngọc Hường, sinh năm 1978 1995 – 2000: Học Đại học Ngoại thương Hà Nội, tốt nghiệp loại Giỏi. 2000 – 2002: Học thạc sĩ về truyền thông tại Omaha, Nebraska, Mỹ. 2002 – nay: Nghiên cứu sinh chương trình tiến sĩ về công tác xã hội tại Đại học Chicago, Mỹ. Về viết văn: Có tác phẩm thơ và truyện ngắn trên báo từ năm 12 tuổi. Bắt đầu viết nhiều khi vào ĐH Ngoại thương, chủ yếu là các bài bình luận và truyện ngắn bằng tiếng Anh cho báo Vietnam News. Từ cuối năm 1998, tạm ngưng viết để chuyển sang làm về phát triển cộng đồng. Sau khi sang Mỹ học, bắt đầu viết trở lại cho các báo và tạp chí như Thể thao – Văn hoá, Tuổi Trẻ, Tia Sáng… dưới nhiều bút danh khác nhau. Năm 2005: dự thi Văn học tuổi 20 lần III và đoạt giải Nhì với tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện.  Truyện ngắn tiêu biểu: Bằng tiếng Anh: Vĩ cầm, Cái cân trong nhà tắm, Gỗ thông, Những điều bình thường… (đều đăng ở Vietnam News). Bằng tiếng Việt: Tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện (giải Nhì cuộc Vận Động Sáng… Anh đã nghĩ, có lẽ vì nay anh quá hạnh phúc với M. Có lẽ anh quên mất cảm giác yêu đương, chinh phục nên bây giờ một cái gì đó xa lạ, bí hiểm đã hấp dẫn anh.Anh tự nghĩ thế và lập tức biết lý giải này là một cứu cánh quá dễ dãi. Nó có thể áp dụng được cho nhiều người ngoài kia – những người chưa bao giờ thực sự sống một cách dữ dội và mãnh liệt. Họ còn cho rằng nghèo khó là một thứ kinh khủng, rằng có kinh nghiệm về nghèo khó là một thứ đáng nể; cũng như ngược lại tin rằng giàu sang là cái gì đó gần như bí hiểm. Còn anh – anh đã đi qua những điều đó; anh đã sống qua chúng để biết rằng anh trân trọng chừng nào điều anh và M đang có. Anh biết sự hiếm hoi, hi hữu khi anh gặp M.Anh biết là anh đã biết rõ sự khác biệt giữa những theo đuổi phù du với cái hạnh phúc có thật; biết những đám rối tâm lý và bờ ảo vọng mà người ta có thể rơi vào – và đa số nguời ngoài kia đã rơi vào; biết cái nhẹ bỗng của sự sống và những điều khác nữa.Đây không phải là một sự thèm của lạ. Và cũng chẳng phải sự nổi loạn của tình cảm. Anh có thể dùng lí trí đè bẹp nó xuống. Anh có thể quên người con gái kia đi. Anh hoàn toàn có thể tẩy sạch cảm giác này; đơn giản như hắt một chén nước qua cửa sổ. Nhưng anh không thấy cần thiết phải làm thế, và cũng không muốn.Thế thì cái gì đang xảy ra?Duy không cảm thấy có lỗi với M. Những lúc nằm cạnh nàng buổi tối, anh nghĩ tới người con gái kia nhưng không cảm thấy tội lỗi. Anh vẫn ôm hôn nàng mỗi sáng; và ôm hôn nàng mỗi chiều đi làm về. Buổi tối, anh và M vẫn nói chuyện với nhau như trước khi anh đi Đà Nẵng. Nàng kể chuyện công việc trong ngày.- Buồn cười – M nói – Hôm nay có một con chuột ở hàng cơm bình dân chui vào văn phòng em… thế là mọi người nháo nhào cả lên đuổi đánh nó. Cuối cùng nó rúc sau thùng rác. Thằng c* Toàn bên bảo trì đạp luôn cái thùng rác vào tường. Choét một cái. Thế là phòi hết cả ruột ra. Đỏ lòm anh ạ…Điều này hoàn toàn nằm ngoài M. M không liên quan gì cả._________________

Chương 21