Phan Việt, tên thật: Nguyễn Ngọc Hường, sinh năm 1978 1995 – 2000: Học Đại học Ngoại thương Hà Nội, tốt nghiệp loại Giỏi. 2000 – 2002: Học thạc sĩ về truyền thông tại Omaha, Nebraska, Mỹ. 2002 – nay: Nghiên cứu sinh chương trình tiến sĩ về công tác xã hội tại Đại học Chicago, Mỹ. Về viết văn: Có tác phẩm thơ và truyện ngắn trên báo từ năm 12 tuổi. Bắt đầu viết nhiều khi vào ĐH Ngoại thương, chủ yếu là các bài bình luận và truyện ngắn bằng tiếng Anh cho báo Vietnam News. Từ cuối năm 1998, tạm ngưng viết để chuyển sang làm về phát triển cộng đồng. Sau khi sang Mỹ học, bắt đầu viết trở lại cho các báo và tạp chí như Thể thao – Văn hoá, Tuổi Trẻ, Tia Sáng… dưới nhiều bút danh khác nhau. Năm 2005: dự thi Văn học tuổi 20 lần III và đoạt giải Nhì với tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện. Truyện ngắn tiêu biểu: Bằng tiếng Anh: Vĩ cầm, Cái cân trong nhà tắm, Gỗ thông, Những điều bình thường… (đều đăng ở Vietnam News). Bằng tiếng Việt: Tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện (giải Nhì cuộc Vận Động Sáng…
Chương 41
Tiếng NgườiTác giả: Phan ViệtTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngPhan Việt, tên thật: Nguyễn Ngọc Hường, sinh năm 1978 1995 – 2000: Học Đại học Ngoại thương Hà Nội, tốt nghiệp loại Giỏi. 2000 – 2002: Học thạc sĩ về truyền thông tại Omaha, Nebraska, Mỹ. 2002 – nay: Nghiên cứu sinh chương trình tiến sĩ về công tác xã hội tại Đại học Chicago, Mỹ. Về viết văn: Có tác phẩm thơ và truyện ngắn trên báo từ năm 12 tuổi. Bắt đầu viết nhiều khi vào ĐH Ngoại thương, chủ yếu là các bài bình luận và truyện ngắn bằng tiếng Anh cho báo Vietnam News. Từ cuối năm 1998, tạm ngưng viết để chuyển sang làm về phát triển cộng đồng. Sau khi sang Mỹ học, bắt đầu viết trở lại cho các báo và tạp chí như Thể thao – Văn hoá, Tuổi Trẻ, Tia Sáng… dưới nhiều bút danh khác nhau. Năm 2005: dự thi Văn học tuổi 20 lần III và đoạt giải Nhì với tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện. Truyện ngắn tiêu biểu: Bằng tiếng Anh: Vĩ cầm, Cái cân trong nhà tắm, Gỗ thông, Những điều bình thường… (đều đăng ở Vietnam News). Bằng tiếng Việt: Tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện (giải Nhì cuộc Vận Động Sáng… Tết trôi qua bình thường.Ngày 28, anh và M đi sắm Tết. M không rời tay anh lúc nào. Họ mua bánh kẹo. Mứt Tết. Hoa. Thịt. Măng khô. Nấm hương. Hạt sen. Đỗ. Kiệu. Giò. Chả. Quà cho bên nhà anh. Quà cho mẹ nàng. Anh giúp nàng trang trí phòng khách. Họ gói 10 cái bánh chưng. Rồi đưa bánh cho nhà hàng cơm bình dân ở đầu ố để thuê luộc.Campuchia đã bị bỏ rơi. Anh và M không hề bàn nhau về việc hoãn chuyến đi. Họ chỉ hoàn toàn không nhắc đến nó.Tất niên, họ ăn trưa ở nhà cha mẹ anh. Ăn tối ở nhà mẹ nàng.Rồi mùng một…Mùng hai…Mùng ba…Tối mùng ba, anh hỏi M:- Tết năm ngoái mình ở đâu hả em?- Ở Singapore – M nói – Mình bị mất cắp ngoài phố, anh có nhớ không?- Còn Tết trước nữa?- Tết trước nữa mình mới về nhà.- Trước nữa?- Mình ra Cape Cod ở 3 ngày. Cái nhà White SeaHorse ý.- Còn trước nữa?- New York.- Trước nữa?- Tết trước đó mình đã gặp nhau đâu… Hồi đấy, anh ở đâu?- Hình như ở Vegas. À không phải… Anh không nhớ…Hết Tết.
Tết trôi qua bình thường.
Ngày 28, anh và M đi sắm Tết. M không rời tay anh lúc nào. Họ mua bánh kẹo. Mứt Tết. Hoa. Thịt. Măng khô. Nấm hương. Hạt sen. Đỗ. Kiệu. Giò. Chả. Quà cho bên nhà anh. Quà cho mẹ nàng. Anh giúp nàng trang trí phòng khách. Họ gói 10 cái bánh chưng. Rồi đưa bánh cho nhà hàng cơm bình dân ở đầu ố để thuê luộc.
Campuchia đã bị bỏ rơi. Anh và M không hề bàn nhau về việc hoãn chuyến đi. Họ chỉ hoàn toàn không nhắc đến nó.
Tất niên, họ ăn trưa ở nhà cha mẹ anh. Ăn tối ở nhà mẹ nàng.
Rồi mùng một…
Mùng hai…
Mùng ba…
Tối mùng ba, anh hỏi M:
- Tết năm ngoái mình ở đâu hả em?
- Ở Singapore – M nói – Mình bị mất cắp ngoài phố, anh có nhớ không?
- Còn Tết trước nữa?
- Tết trước nữa mình mới về nhà.
- Trước nữa?
- Mình ra Cape Cod ở 3 ngày. Cái nhà White SeaHorse ý.
- Còn trước nữa?
- New York.
- Trước nữa?
- Tết trước đó mình đã gặp nhau đâu… Hồi đấy, anh ở đâu?
- Hình như ở Vegas. À không phải… Anh không nhớ…
Hết Tết.
Tiếng NgườiTác giả: Phan ViệtTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngPhan Việt, tên thật: Nguyễn Ngọc Hường, sinh năm 1978 1995 – 2000: Học Đại học Ngoại thương Hà Nội, tốt nghiệp loại Giỏi. 2000 – 2002: Học thạc sĩ về truyền thông tại Omaha, Nebraska, Mỹ. 2002 – nay: Nghiên cứu sinh chương trình tiến sĩ về công tác xã hội tại Đại học Chicago, Mỹ. Về viết văn: Có tác phẩm thơ và truyện ngắn trên báo từ năm 12 tuổi. Bắt đầu viết nhiều khi vào ĐH Ngoại thương, chủ yếu là các bài bình luận và truyện ngắn bằng tiếng Anh cho báo Vietnam News. Từ cuối năm 1998, tạm ngưng viết để chuyển sang làm về phát triển cộng đồng. Sau khi sang Mỹ học, bắt đầu viết trở lại cho các báo và tạp chí như Thể thao – Văn hoá, Tuổi Trẻ, Tia Sáng… dưới nhiều bút danh khác nhau. Năm 2005: dự thi Văn học tuổi 20 lần III và đoạt giải Nhì với tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện. Truyện ngắn tiêu biểu: Bằng tiếng Anh: Vĩ cầm, Cái cân trong nhà tắm, Gỗ thông, Những điều bình thường… (đều đăng ở Vietnam News). Bằng tiếng Việt: Tập truyện ngắn Phù Phiếm Truyện (giải Nhì cuộc Vận Động Sáng… Tết trôi qua bình thường.Ngày 28, anh và M đi sắm Tết. M không rời tay anh lúc nào. Họ mua bánh kẹo. Mứt Tết. Hoa. Thịt. Măng khô. Nấm hương. Hạt sen. Đỗ. Kiệu. Giò. Chả. Quà cho bên nhà anh. Quà cho mẹ nàng. Anh giúp nàng trang trí phòng khách. Họ gói 10 cái bánh chưng. Rồi đưa bánh cho nhà hàng cơm bình dân ở đầu ố để thuê luộc.Campuchia đã bị bỏ rơi. Anh và M không hề bàn nhau về việc hoãn chuyến đi. Họ chỉ hoàn toàn không nhắc đến nó.Tất niên, họ ăn trưa ở nhà cha mẹ anh. Ăn tối ở nhà mẹ nàng.Rồi mùng một…Mùng hai…Mùng ba…Tối mùng ba, anh hỏi M:- Tết năm ngoái mình ở đâu hả em?- Ở Singapore – M nói – Mình bị mất cắp ngoài phố, anh có nhớ không?- Còn Tết trước nữa?- Tết trước nữa mình mới về nhà.- Trước nữa?- Mình ra Cape Cod ở 3 ngày. Cái nhà White SeaHorse ý.- Còn trước nữa?- New York.- Trước nữa?- Tết trước đó mình đã gặp nhau đâu… Hồi đấy, anh ở đâu?- Hình như ở Vegas. À không phải… Anh không nhớ…Hết Tết.