Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 209: 209: Thiếu

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đại khái giờ Tị, Sở Hàm Yên cùng La Mai, La Minh Thành cùng nhóm người lớn đồng hành lại đây.Hôm nay ngày đầu tiên thượng khóa ở khu dạy mới, Trần A Phúc cùng bọn nhỏ đều rất kích động.Bởi vì có Dương Siêu và Dương Thiên, bầu không khí trong lớp càng thêm sinh động.Trước làm hoạt động trong phòng nghe chuyện xưa, làm trò chơi, lại luyện võ công ở tiền viện, lại học đếm trong thư phòng và làm phép toán cộng trong vòng mười chữ số.Sau đó, ăn bữa cơm trưa, nghỉ buổi trưa.Buổi chiều, làm trò chơi, chơi xếp gỗ, viết chữ, sau đó đi khu vui chơi thiếu nhi hậu viện tự do hoạt động, ăn cơm tối.Sau khi ăn xong, bọn nhỏ lại điên nháo ở trong sân, chim chóc dã một ngày ở dưới sự hướng dẫn của Kim Yến Tử cũng trở về.Người cười, chó sủa, chim hót xen lẫn cùng một chỗ, bên trong Phúc Viên càng náo nhiệt.Hôm nay Sở Hàm Yên sẽ cùng Dương Thiến, di di ngủ chung một giường, cao hứng đến dáng tươi cười lại ngọt vài phân.Mà Vương thị thì ngồi ở dưới hành lang đang thương lượng cùng Trần A Phúc chuyện ngày mai qua sinh nhật cho Đại Bảo.Ngày mai là ngày tròn năm năm Đại Bảo được nhặt về, cũng liền tính sinh nhật Đại Bảo năm tuổi.Qua sinh nhật, thì cậu nên đi tư thục đi học.Trần Danh lúc còn ở nhà, đã dẫn cậu đi tư thục Thượng Thủy thôn bái kiến Tưởng tiên sinh.Tưởng tiên sinh đặc biệt thích Đại Bảo, nói cậu cực kỳ nhanh nhạy, thiên phú dị bẩm, còn quả quyết: "Tưởng mỗ nhiều lắm là chỉ có thể dạy người này một năm, sau đó các ngươi phải thỉnh lương sư khác..."Lời kia khi đó liền khiến cho Trần Danh kích động rơi lệ.Nhà hắn, cuối cùng sẽ ra một vị quan rồi.Vương thị cảm thấy ban đầu qua sinh nhật cho Đại Bảo, chỉ có thể cho cậu ăn một cái trứng gà, cậu còn hiểu chuyện phân một nửa cho mẫu thân, muốn qua một cái sinh nhật náo nhiệt cho cậu.Nông dân náo nhiệt, chính là mời nhiều khách nhân, xếp đặt thêm vài bàn, lấy nhiều thức ăn ngon hơn.Trần A Phúc không muốn, nói Đại Bảo vui vẻ mới là trọng yếu nhất.Cho nên ngày mai chỉ để cho bọn nhỏ bồi nàng, trừ những hài tử trong nhà, nhiều lắm là sẽ mời đến Tiểu Thạch Đầu, Tứ Hỉ Tử, còn có Đường Viên hai đầy tớ hài tử Đại Trụ cùng Quách Tử chơi thân với Đại Bảo.Hai người bọn họ ngoài miệng nói chuyện, trong lòng đều lo lắng Trần Danh.Chiếu theo cá tính của hắn mà nói, hẳn là sẽ không bỏ qua Trần A Phúc dọn nhà, cũng không bỏ qua được sinh nhật Đại Bảo.Nhưng bây giờ còn chưa có trở lại, sinh nhật Đại Bảo khả năng cũng phải bỏ lỡ.Trần A Phúc nhìn vành mắt Vương thị đều có chút đỏ lên, khuyên nhủ: "Nương đừng lo lắng.Có La quản sự theo chân bọn họ cùng một chỗ, nếu như có việc gấp, nhất định sẽ phái người trở về nói một tiếng."Đột nhiên, ngoài cửa vang lên một trận tiếng xe ngựa nhanh như chớp, xe ngựa dừng lại ở cửa Phúc Viên.Tiếp theo là tiếng của Tằng Song: "Mở cửa, Trần thúc trở về."Tằng Lão Đầu vội vàng đi mở cửa, Vương thị và Trần A Phúc đều đứng dậy chạy tới, bọn nhỏ cũng chạy đi theo.Trông thấy Trần Danh và Tằng Song đứng ở cửa, sắc mặt Trần Danh không tốt lắm.Xe ngựa là Đường Viên, đưa bọn hắn trở về lại về Đường Viên.Từng Song dìu Trần Danh vào nhà, Vương thị vội la lên: "Quản gia sao vậy?"Trần Danh lắc lắc đầu, trực tiếp đi vào thượng phòng.Trần A Phúc cùng Vương thị vội vàng đi vào theo,.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đại khái giờ Tị, Sở Hàm Yên cùng La Mai, La Minh Thành cùng nhóm người lớn đồng hành lại đây.

Hôm nay ngày đầu tiên thượng khóa ở khu dạy mới, Trần A Phúc cùng bọn nhỏ đều rất kích động.

Bởi vì có Dương Siêu và Dương Thiên, bầu không khí trong lớp càng thêm sinh động.

Trước làm hoạt động trong phòng nghe chuyện xưa, làm trò chơi, lại luyện võ công ở tiền viện, lại học đếm trong thư phòng và làm phép toán cộng trong vòng mười chữ số.

Sau đó, ăn bữa cơm trưa, nghỉ buổi trưa.

Buổi chiều, làm trò chơi, chơi xếp gỗ, viết chữ, sau đó đi khu vui chơi thiếu nhi hậu viện tự do hoạt động, ăn cơm tối.

Sau khi ăn xong, bọn nhỏ lại điên nháo ở trong sân, chim chóc dã một ngày ở dưới sự hướng dẫn của Kim Yến Tử cũng trở về.

Người cười, chó sủa, chim hót xen lẫn cùng một chỗ, bên trong Phúc Viên càng náo nhiệt.

Hôm nay Sở Hàm Yên sẽ cùng Dương Thiến, di di ngủ chung một giường, cao hứng đến dáng tươi cười lại ngọt vài phân.

Mà Vương thị thì ngồi ở dưới hành lang đang thương lượng cùng Trần A Phúc chuyện ngày mai qua sinh nhật cho Đại Bảo.

Ngày mai là ngày tròn năm năm Đại Bảo được nhặt về, cũng liền tính sinh nhật Đại Bảo năm tuổi.

Qua sinh nhật, thì cậu nên đi tư thục đi học.

Trần Danh lúc còn ở nhà, đã dẫn cậu đi tư thục Thượng Thủy thôn bái kiến Tưởng tiên sinh.

Tưởng tiên sinh đặc biệt thích Đại Bảo, nói cậu cực kỳ nhanh nhạy, thiên phú dị bẩm, còn quả quyết: "Tưởng mỗ nhiều lắm là chỉ có thể dạy người này một năm, sau đó các ngươi phải thỉnh lương sư khác..."

Lời kia khi đó liền khiến cho Trần Danh kích động rơi lệ.

Nhà hắn, cuối cùng sẽ ra một vị quan rồi.

Vương thị cảm thấy ban đầu qua sinh nhật cho Đại Bảo, chỉ có thể cho cậu ăn một cái trứng gà, cậu còn hiểu chuyện phân một nửa cho mẫu thân, muốn qua một cái sinh nhật náo nhiệt cho cậu.

Nông dân náo nhiệt, chính là mời nhiều khách nhân, xếp đặt thêm vài bàn, lấy nhiều thức ăn ngon hơn.

Trần A Phúc không muốn, nói Đại Bảo vui vẻ mới là trọng yếu nhất.

Cho nên ngày mai chỉ để cho bọn nhỏ bồi nàng, trừ những hài tử trong nhà, nhiều lắm là sẽ mời đến Tiểu Thạch Đầu, Tứ Hỉ Tử, còn có Đường Viên hai đầy tớ hài tử Đại Trụ cùng Quách Tử chơi thân với Đại Bảo.

Hai người bọn họ ngoài miệng nói chuyện, trong lòng đều lo lắng Trần Danh.

Chiếu theo cá tính của hắn mà nói, hẳn là sẽ không bỏ qua Trần A Phúc dọn nhà, cũng không bỏ qua được sinh nhật Đại Bảo.

Nhưng bây giờ còn chưa có trở lại, sinh nhật Đại Bảo khả năng cũng phải bỏ lỡ.

Trần A Phúc nhìn vành mắt Vương thị đều có chút đỏ lên, khuyên nhủ: "Nương đừng lo lắng.

Có La quản sự theo chân bọn họ cùng một chỗ, nếu như có việc gấp, nhất định sẽ phái người trở về nói một tiếng."

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên một trận tiếng xe ngựa nhanh như chớp, xe ngựa dừng lại ở cửa Phúc Viên.

Tiếp theo là tiếng của Tằng Song: "Mở cửa, Trần thúc trở về."

Tằng Lão Đầu vội vàng đi mở cửa, Vương thị và Trần A Phúc đều đứng dậy chạy tới, bọn nhỏ cũng chạy đi theo.

Trông thấy Trần Danh và Tằng Song đứng ở cửa, sắc mặt Trần Danh không tốt lắm.

Xe ngựa là Đường Viên, đưa bọn hắn trở về lại về Đường Viên.

Từng Song dìu Trần Danh vào nhà, Vương thị vội la lên: "Quản gia sao vậy?"

Trần Danh lắc lắc đầu, trực tiếp đi vào thượng phòng.

Trần A Phúc cùng Vương thị vội vàng đi vào theo,

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đại khái giờ Tị, Sở Hàm Yên cùng La Mai, La Minh Thành cùng nhóm người lớn đồng hành lại đây.Hôm nay ngày đầu tiên thượng khóa ở khu dạy mới, Trần A Phúc cùng bọn nhỏ đều rất kích động.Bởi vì có Dương Siêu và Dương Thiên, bầu không khí trong lớp càng thêm sinh động.Trước làm hoạt động trong phòng nghe chuyện xưa, làm trò chơi, lại luyện võ công ở tiền viện, lại học đếm trong thư phòng và làm phép toán cộng trong vòng mười chữ số.Sau đó, ăn bữa cơm trưa, nghỉ buổi trưa.Buổi chiều, làm trò chơi, chơi xếp gỗ, viết chữ, sau đó đi khu vui chơi thiếu nhi hậu viện tự do hoạt động, ăn cơm tối.Sau khi ăn xong, bọn nhỏ lại điên nháo ở trong sân, chim chóc dã một ngày ở dưới sự hướng dẫn của Kim Yến Tử cũng trở về.Người cười, chó sủa, chim hót xen lẫn cùng một chỗ, bên trong Phúc Viên càng náo nhiệt.Hôm nay Sở Hàm Yên sẽ cùng Dương Thiến, di di ngủ chung một giường, cao hứng đến dáng tươi cười lại ngọt vài phân.Mà Vương thị thì ngồi ở dưới hành lang đang thương lượng cùng Trần A Phúc chuyện ngày mai qua sinh nhật cho Đại Bảo.Ngày mai là ngày tròn năm năm Đại Bảo được nhặt về, cũng liền tính sinh nhật Đại Bảo năm tuổi.Qua sinh nhật, thì cậu nên đi tư thục đi học.Trần Danh lúc còn ở nhà, đã dẫn cậu đi tư thục Thượng Thủy thôn bái kiến Tưởng tiên sinh.Tưởng tiên sinh đặc biệt thích Đại Bảo, nói cậu cực kỳ nhanh nhạy, thiên phú dị bẩm, còn quả quyết: "Tưởng mỗ nhiều lắm là chỉ có thể dạy người này một năm, sau đó các ngươi phải thỉnh lương sư khác..."Lời kia khi đó liền khiến cho Trần Danh kích động rơi lệ.Nhà hắn, cuối cùng sẽ ra một vị quan rồi.Vương thị cảm thấy ban đầu qua sinh nhật cho Đại Bảo, chỉ có thể cho cậu ăn một cái trứng gà, cậu còn hiểu chuyện phân một nửa cho mẫu thân, muốn qua một cái sinh nhật náo nhiệt cho cậu.Nông dân náo nhiệt, chính là mời nhiều khách nhân, xếp đặt thêm vài bàn, lấy nhiều thức ăn ngon hơn.Trần A Phúc không muốn, nói Đại Bảo vui vẻ mới là trọng yếu nhất.Cho nên ngày mai chỉ để cho bọn nhỏ bồi nàng, trừ những hài tử trong nhà, nhiều lắm là sẽ mời đến Tiểu Thạch Đầu, Tứ Hỉ Tử, còn có Đường Viên hai đầy tớ hài tử Đại Trụ cùng Quách Tử chơi thân với Đại Bảo.Hai người bọn họ ngoài miệng nói chuyện, trong lòng đều lo lắng Trần Danh.Chiếu theo cá tính của hắn mà nói, hẳn là sẽ không bỏ qua Trần A Phúc dọn nhà, cũng không bỏ qua được sinh nhật Đại Bảo.Nhưng bây giờ còn chưa có trở lại, sinh nhật Đại Bảo khả năng cũng phải bỏ lỡ.Trần A Phúc nhìn vành mắt Vương thị đều có chút đỏ lên, khuyên nhủ: "Nương đừng lo lắng.Có La quản sự theo chân bọn họ cùng một chỗ, nếu như có việc gấp, nhất định sẽ phái người trở về nói một tiếng."Đột nhiên, ngoài cửa vang lên một trận tiếng xe ngựa nhanh như chớp, xe ngựa dừng lại ở cửa Phúc Viên.Tiếp theo là tiếng của Tằng Song: "Mở cửa, Trần thúc trở về."Tằng Lão Đầu vội vàng đi mở cửa, Vương thị và Trần A Phúc đều đứng dậy chạy tới, bọn nhỏ cũng chạy đi theo.Trông thấy Trần Danh và Tằng Song đứng ở cửa, sắc mặt Trần Danh không tốt lắm.Xe ngựa là Đường Viên, đưa bọn hắn trở về lại về Đường Viên.Từng Song dìu Trần Danh vào nhà, Vương thị vội la lên: "Quản gia sao vậy?"Trần Danh lắc lắc đầu, trực tiếp đi vào thượng phòng.Trần A Phúc cùng Vương thị vội vàng đi vào theo,.

Chương 209: 209: Thiếu