Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 211: 211: Thật Hạnh Phúc
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe Giả Sơn nói lúc đến đại phòng đón huynh muội Đại Hổ, lúc hắn đi đại phòng đang làm ầm ĩ lợi hại, Trần A Quý đang gầm lên với Hồ thị, thanh âm Hồ lão ngũ rống người càng lớn.Trần A Phúc bát quái: "Hồ lão ngũ ở đại phòng làm ầm ĩ cái gì?"Giả Sơn nói: "Giống như là Trần đại thúc cũng ngã bệnh, lão phu nhân liền muốn đuổi Hồ thị về nhà mẹ đẻ nghỉ ngơi thân thể, trong nhà không chăm sóc được hai bệnh nhân.Hồ lão ngũ không cho phép Hồ thị về nhà mẹ đẻ, còn nói mụ muốn tìm chết, sao không đi nhảy sông, sao không đi thắt cổ đi, lại muốn thả rắm thối không biết xấu hổ liên lụy người khác.Hắn về sau sẽ không có tỷ tỷ còn ngu xuẩn hơn con lừa này, cũng không cho mụ về nhà mẹ đẻ nữa.Mụ không có chỗ ngây ngốc thì đi nhảy sông, dù sao sông lớn cũng không có nắp vung...!Mắng rất nhiều, nô tài cũng không nhớ rõ, mắng đến Hồ thị gào khóc.Còn nói Trần đại thúc, nói, nói hiện thời đại cô nương như thế, ngốc tử cũng nhìn ra được về sau sẽ càng ngày càng tốt, Trần nhị thúc cũng sẽ tốt theo.Thân thích tốt như vậy, không biết nịnh bợ thật tốt, còn có lá gan nói những lời kia.Còn kêu bọn họ dùng đầu óc heo ngẫm lại, nếu như Tri phủ đại nhân biết chính xác lời Hồ thị nói như vậy, làm sao sẽ truyền chuyện xấu cho quân đội, trực tiếp g**t ch*t hoặc là độc câm bọn họ cũng có thể.Con mụ ngu xuẩn bị bắt, nhất định là người trong tay có quyền lực, lại muốn giúp đại cô nương làm.Nếu như Trần đại thúc ngày ngày muốn ăn cái rắm ngỗng trời nữa, dung túng mụ đàn bà ngu xuẩn làm chuyện ngu xuẩn liên lụy người khác nữa, hắn cũng sẽ không chùn tay...!còn, còn nói..." Hắn lúng túng không dám nói."Hắn còn nói gì đó, nói đi." Trần A Phúc thúc giục.Thanh âm Giả Sơn nhỏ hơn, nói: "Hồ lão ngũ còn nói, trong lòng mọi người đều hiểu chuyện của đại cô nương là thế nào, trong lòng Trần đại thúc còn có cân nhắc, dựa vào cái gì ăn / cứt còn muốn thải (ị) kèm đến hai bên.Đại cô nương giúp Trần gia là ký tình, không giúp là bổn phận.Thật sự chọc tức đại cô nương, khiến cho người ta thu thập Trần gia, đừng trách Hồ lão ngũ hắn cũng muốn giẫm lên một cước thì mới sáng mắt."Trần A Phúc gật gật đầu, để hắn đi xuống.Hồ lão ngũ mặc dù hỗn trướng, lại thấy rõ tình thế.Trần Nghiệp nhìn như nghĩa khí, lại không phóng khoáng mười phần, có đôi khi còn không phân ra tốt xấu.Hồ lão ngũ nói câu kia là nói đúng, mình giúp đại phòng thật là ký tình, mà không phải bổn phận.Nàng đã nghĩ kỹ, một thành cỗ Hưng Long đại tửu lâu, còn mầm mống dưa hấu có đã nói xong, xem như mình trả ân tình Trần lão thái cùng Trần Nghiệp, Trần A Quý đã từng bảo hộ mình.Về sau, bọn họ cũng đừng còn muốn mò không chỗ tốt từ trên người mình.Mình lớn như vậy, là Vương thị kiếm tiền nuôi lớn, Trần A Phúc nàng không tốn qua một đồng tiền Trần gia.Nhưng mà nàng vẫn còn có chút buồn bực, Hồ lão ngũ mắng được khó nghe như vậy, lại không nghe Trần Nghiệp phản bác một câu, hắn bệnh rất lợi hại?Vừa nghĩ tới mấy.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nghe Giả Sơn nói lúc đến đại phòng đón huynh muội Đại Hổ, lúc hắn đi đại phòng đang làm ầm ĩ lợi hại, Trần A Quý đang gầm lên với Hồ thị, thanh âm Hồ lão ngũ rống người càng lớn.
Trần A Phúc bát quái: "Hồ lão ngũ ở đại phòng làm ầm ĩ cái gì?"
Giả Sơn nói: "Giống như là Trần đại thúc cũng ngã bệnh, lão phu nhân liền muốn đuổi Hồ thị về nhà mẹ đẻ nghỉ ngơi thân thể, trong nhà không chăm sóc được hai bệnh nhân.
Hồ lão ngũ không cho phép Hồ thị về nhà mẹ đẻ, còn nói mụ muốn tìm chết, sao không đi nhảy sông, sao không đi thắt cổ đi, lại muốn thả rắm thối không biết xấu hổ liên lụy người khác.
Hắn về sau sẽ không có tỷ tỷ còn ngu xuẩn hơn con lừa này, cũng không cho mụ về nhà mẹ đẻ nữa.
Mụ không có chỗ ngây ngốc thì đi nhảy sông, dù sao sông lớn cũng không có nắp vung...!Mắng rất nhiều, nô tài cũng không nhớ rõ, mắng đến Hồ thị gào khóc.
Còn nói Trần đại thúc, nói, nói hiện thời đại cô nương như thế, ngốc tử cũng nhìn ra được về sau sẽ càng ngày càng tốt, Trần nhị thúc cũng sẽ tốt theo.
Thân thích tốt như vậy, không biết nịnh bợ thật tốt, còn có lá gan nói những lời kia.
Còn kêu bọn họ dùng đầu óc heo ngẫm lại, nếu như Tri phủ đại nhân biết chính xác lời Hồ thị nói như vậy, làm sao sẽ truyền chuyện xấu cho quân đội, trực tiếp g**t ch*t hoặc là độc câm bọn họ cũng có thể.
Con mụ ngu xuẩn bị bắt, nhất định là người trong tay có quyền lực, lại muốn giúp đại cô nương làm.
Nếu như Trần đại thúc ngày ngày muốn ăn cái rắm ngỗng trời nữa, dung túng mụ đàn bà ngu xuẩn làm chuyện ngu xuẩn liên lụy người khác nữa, hắn cũng sẽ không chùn tay...!còn, còn nói..." Hắn lúng túng không dám nói.
"Hắn còn nói gì đó, nói đi." Trần A Phúc thúc giục.
Thanh âm Giả Sơn nhỏ hơn, nói: "Hồ lão ngũ còn nói, trong lòng mọi người đều hiểu chuyện của đại cô nương là thế nào, trong lòng Trần đại thúc còn có cân nhắc, dựa vào cái gì ăn / cứt còn muốn thải (ị) kèm đến hai bên.
Đại cô nương giúp Trần gia là ký tình, không giúp là bổn phận.
Thật sự chọc tức đại cô nương, khiến cho người ta thu thập Trần gia, đừng trách Hồ lão ngũ hắn cũng muốn giẫm lên một cước thì mới sáng mắt."
Trần A Phúc gật gật đầu, để hắn đi xuống.
Hồ lão ngũ mặc dù hỗn trướng, lại thấy rõ tình thế.
Trần Nghiệp nhìn như nghĩa khí, lại không phóng khoáng mười phần, có đôi khi còn không phân ra tốt xấu.
Hồ lão ngũ nói câu kia là nói đúng, mình giúp đại phòng thật là ký tình, mà không phải bổn phận.
Nàng đã nghĩ kỹ, một thành cỗ Hưng Long đại tửu lâu, còn mầm mống dưa hấu có đã nói xong, xem như mình trả ân tình Trần lão thái cùng Trần Nghiệp, Trần A Quý đã từng bảo hộ mình.
Về sau, bọn họ cũng đừng còn muốn mò không chỗ tốt từ trên người mình.
Mình lớn như vậy, là Vương thị kiếm tiền nuôi lớn, Trần A Phúc nàng không tốn qua một đồng tiền Trần gia.
Nhưng mà nàng vẫn còn có chút buồn bực, Hồ lão ngũ mắng được khó nghe như vậy, lại không nghe Trần Nghiệp phản bác một câu, hắn bệnh rất lợi hại?
Vừa nghĩ tới mấy
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe Giả Sơn nói lúc đến đại phòng đón huynh muội Đại Hổ, lúc hắn đi đại phòng đang làm ầm ĩ lợi hại, Trần A Quý đang gầm lên với Hồ thị, thanh âm Hồ lão ngũ rống người càng lớn.Trần A Phúc bát quái: "Hồ lão ngũ ở đại phòng làm ầm ĩ cái gì?"Giả Sơn nói: "Giống như là Trần đại thúc cũng ngã bệnh, lão phu nhân liền muốn đuổi Hồ thị về nhà mẹ đẻ nghỉ ngơi thân thể, trong nhà không chăm sóc được hai bệnh nhân.Hồ lão ngũ không cho phép Hồ thị về nhà mẹ đẻ, còn nói mụ muốn tìm chết, sao không đi nhảy sông, sao không đi thắt cổ đi, lại muốn thả rắm thối không biết xấu hổ liên lụy người khác.Hắn về sau sẽ không có tỷ tỷ còn ngu xuẩn hơn con lừa này, cũng không cho mụ về nhà mẹ đẻ nữa.Mụ không có chỗ ngây ngốc thì đi nhảy sông, dù sao sông lớn cũng không có nắp vung...!Mắng rất nhiều, nô tài cũng không nhớ rõ, mắng đến Hồ thị gào khóc.Còn nói Trần đại thúc, nói, nói hiện thời đại cô nương như thế, ngốc tử cũng nhìn ra được về sau sẽ càng ngày càng tốt, Trần nhị thúc cũng sẽ tốt theo.Thân thích tốt như vậy, không biết nịnh bợ thật tốt, còn có lá gan nói những lời kia.Còn kêu bọn họ dùng đầu óc heo ngẫm lại, nếu như Tri phủ đại nhân biết chính xác lời Hồ thị nói như vậy, làm sao sẽ truyền chuyện xấu cho quân đội, trực tiếp g**t ch*t hoặc là độc câm bọn họ cũng có thể.Con mụ ngu xuẩn bị bắt, nhất định là người trong tay có quyền lực, lại muốn giúp đại cô nương làm.Nếu như Trần đại thúc ngày ngày muốn ăn cái rắm ngỗng trời nữa, dung túng mụ đàn bà ngu xuẩn làm chuyện ngu xuẩn liên lụy người khác nữa, hắn cũng sẽ không chùn tay...!còn, còn nói..." Hắn lúng túng không dám nói."Hắn còn nói gì đó, nói đi." Trần A Phúc thúc giục.Thanh âm Giả Sơn nhỏ hơn, nói: "Hồ lão ngũ còn nói, trong lòng mọi người đều hiểu chuyện của đại cô nương là thế nào, trong lòng Trần đại thúc còn có cân nhắc, dựa vào cái gì ăn / cứt còn muốn thải (ị) kèm đến hai bên.Đại cô nương giúp Trần gia là ký tình, không giúp là bổn phận.Thật sự chọc tức đại cô nương, khiến cho người ta thu thập Trần gia, đừng trách Hồ lão ngũ hắn cũng muốn giẫm lên một cước thì mới sáng mắt."Trần A Phúc gật gật đầu, để hắn đi xuống.Hồ lão ngũ mặc dù hỗn trướng, lại thấy rõ tình thế.Trần Nghiệp nhìn như nghĩa khí, lại không phóng khoáng mười phần, có đôi khi còn không phân ra tốt xấu.Hồ lão ngũ nói câu kia là nói đúng, mình giúp đại phòng thật là ký tình, mà không phải bổn phận.Nàng đã nghĩ kỹ, một thành cỗ Hưng Long đại tửu lâu, còn mầm mống dưa hấu có đã nói xong, xem như mình trả ân tình Trần lão thái cùng Trần Nghiệp, Trần A Quý đã từng bảo hộ mình.Về sau, bọn họ cũng đừng còn muốn mò không chỗ tốt từ trên người mình.Mình lớn như vậy, là Vương thị kiếm tiền nuôi lớn, Trần A Phúc nàng không tốn qua một đồng tiền Trần gia.Nhưng mà nàng vẫn còn có chút buồn bực, Hồ lão ngũ mắng được khó nghe như vậy, lại không nghe Trần Nghiệp phản bác một câu, hắn bệnh rất lợi hại?Vừa nghĩ tới mấy.