Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 217: 217: Thiếu

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần Thế Anh hoàn toàn không đại gia trưởng giống xã hội phong kiến, cho dù bản thân có sai, cũng muốn bưng dáng vẻ trưởng bối.Ít nhất hắn mặt ngoài ôn nhuận, nho nhã, hòa ái dễ gần, cũng không bị Trần A Phúc nói lời vô lễ mà tức giận.Hắn chỉ bất đắc dĩ cười cười, lại thở dài một hơi thật sâu, nhẹ lời nói: "Phúc nhi có tức giận với phụ thân, cha hiểu, cũng đều nhận.Chút đồ đó, Phúc nhi còn muốn lấy ra để nói, là xấu hổ mặt cha.Cha biết rõ Phúc nhi tài giỏi, không cần bất luận trợ giúp gì, cuộc sống của mẹ con các con cũng sẽ sống khá giả lên.Chỉ tiếc cha không ở thời điểm hai người gian nan nhất tìm được hai người, khiến cho hai người chịu không ít khổ, như vậy trong lòng cha cũng sẽ tốt hơn một chút." Hắn lại nhìn phương hướng Lộc Viên, vẻ mặt cô đơn, nói: "Nương con, thân thể nàng có khỏe không? Aizz, về sau cha con chúng ta còn có thật nhiều cơ hội chung đụng, nhưng cùng nương con..."Hắn thở dài vài tiếng, thấy Trần A Phúc cúi đầu không lên tiếng, lại nói: "Nương con là một cô gái tốt, là cha thiệt thòi nàng, là cha không tốt.Mà thôi, có một số việc, aizz, không nói..." Hắn khoát tay, lại nói: "Phúc nhi, con có thể có oán khí với phụ thân, nhưng không thể mang oán khí tới chính trong chuyện của mình.Con là một hài tử thông minh, phải ngẫm lại như thế nào mới có lợi nhất cho chính mình..."Đến cùng có lợi như thế nào thì hắn không nói tiếp, mà là nâng chung trà lên uống mấy ngụm trà, nói: "Vì để kịp chạy tới nơi này ăn bữa cơm trưa, cửa thành vừa mở thì cha ra khỏi thành."Trần A Phúc nhìn hắn, mặc dù không quá nguyện ý tiếp xúc nhiều với hắn, cũng không muốn gọi hắn là cha.Nhưng người tới là khách, huống chi hắn cũng là thật tâm hối hận, làm không được ngay cả bữa cơm cũng không cho hắn ăn.Chỉ phải nói: "Vậy Trần đại nhân ngồi một chút, ta đi phòng bếp xào vài món thức ăn cho ngài."Trần Thế Anh rất hài lòng khuê nữ "nhiệt tình", trên mặt có chút ý cười, nói: "Những chuyện kia để đầy tớ đi làm, cha con chúng ta trò chuyện..."Lúc này, Đại Bảo hưng phấn lớn giọng truyền vào: "Nương, nương, Sở đại thúc hôm nay giơ nhi tử cao cao, dạy nhi tử đứng tấn, đánh quyền, còn đưa nhi tử một binh khí nhỏ."Trần A Phúc nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, Sở Lệnh Tuyên quả nhiên là một quân tử, tức giận với nàng cũng không phát tiết ở trên người hài tử.Lại nghe Đại Bảo tiếp tục nói: "Yên Nhi muội muội muốn ăn mì lạnh gà tơ nương làm, La gia gia thỉnh nương đi Đường Viên làm nha."Theo tiếng bước chân thùng thùng thùng, Đại Bảo vén rèm lên đi đến, trong tay còn giơ một con dao găm nhỏ.Dao găm nhỏ rất xinh đẹp, vỏ bao là làm bằng da trâu màu tông hoàng, còn đánh hai hàng đinh đồng, tay cầm là cái đầu sói.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trần Thế Anh hoàn toàn không đại gia trưởng giống xã hội phong kiến, cho dù bản thân có sai, cũng muốn bưng dáng vẻ trưởng bối.

Ít nhất hắn mặt ngoài ôn nhuận, nho nhã, hòa ái dễ gần, cũng không bị Trần A Phúc nói lời vô lễ mà tức giận.

Hắn chỉ bất đắc dĩ cười cười, lại thở dài một hơi thật sâu, nhẹ lời nói: "Phúc nhi có tức giận với phụ thân, cha hiểu, cũng đều nhận.

Chút đồ đó, Phúc nhi còn muốn lấy ra để nói, là xấu hổ mặt cha.

Cha biết rõ Phúc nhi tài giỏi, không cần bất luận trợ giúp gì, cuộc sống của mẹ con các con cũng sẽ sống khá giả lên.

Chỉ tiếc cha không ở thời điểm hai người gian nan nhất tìm được hai người, khiến cho hai người chịu không ít khổ, như vậy trong lòng cha cũng sẽ tốt hơn một chút." Hắn lại nhìn phương hướng Lộc Viên, vẻ mặt cô đơn, nói: "Nương con, thân thể nàng có khỏe không? Aizz, về sau cha con chúng ta còn có thật nhiều cơ hội chung đụng, nhưng cùng nương con..."

Hắn thở dài vài tiếng, thấy Trần A Phúc cúi đầu không lên tiếng, lại nói: "Nương con là một cô gái tốt, là cha thiệt thòi nàng, là cha không tốt.

Mà thôi, có một số việc, aizz, không nói..." Hắn khoát tay, lại nói: "Phúc nhi, con có thể có oán khí với phụ thân, nhưng không thể mang oán khí tới chính trong chuyện của mình.

Con là một hài tử thông minh, phải ngẫm lại như thế nào mới có lợi nhất cho chính mình..."

Đến cùng có lợi như thế nào thì hắn không nói tiếp, mà là nâng chung trà lên uống mấy ngụm trà, nói: "Vì để kịp chạy tới nơi này ăn bữa cơm trưa, cửa thành vừa mở thì cha ra khỏi thành."

Trần A Phúc nhìn hắn, mặc dù không quá nguyện ý tiếp xúc nhiều với hắn, cũng không muốn gọi hắn là cha.

Nhưng người tới là khách, huống chi hắn cũng là thật tâm hối hận, làm không được ngay cả bữa cơm cũng không cho hắn ăn.

Chỉ phải nói: "Vậy Trần đại nhân ngồi một chút, ta đi phòng bếp xào vài món thức ăn cho ngài."

Trần Thế Anh rất hài lòng khuê nữ "nhiệt tình", trên mặt có chút ý cười, nói: "Những chuyện kia để đầy tớ đi làm, cha con chúng ta trò chuyện..."

Lúc này, Đại Bảo hưng phấn lớn giọng truyền vào: "Nương, nương, Sở đại thúc hôm nay giơ nhi tử cao cao, dạy nhi tử đứng tấn, đánh quyền, còn đưa nhi tử một binh khí nhỏ."

Trần A Phúc nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, Sở Lệnh Tuyên quả nhiên là một quân tử, tức giận với nàng cũng không phát tiết ở trên người hài tử.

Lại nghe Đại Bảo tiếp tục nói: "Yên Nhi muội muội muốn ăn mì lạnh gà tơ nương làm, La gia gia thỉnh nương đi Đường Viên làm nha."

Theo tiếng bước chân thùng thùng thùng, Đại Bảo vén rèm lên đi đến, trong tay còn giơ một con dao găm nhỏ.

Dao găm nhỏ rất xinh đẹp, vỏ bao là làm bằng da trâu màu tông hoàng, còn đánh hai hàng đinh đồng, tay cầm là cái đầu sói

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần Thế Anh hoàn toàn không đại gia trưởng giống xã hội phong kiến, cho dù bản thân có sai, cũng muốn bưng dáng vẻ trưởng bối.Ít nhất hắn mặt ngoài ôn nhuận, nho nhã, hòa ái dễ gần, cũng không bị Trần A Phúc nói lời vô lễ mà tức giận.Hắn chỉ bất đắc dĩ cười cười, lại thở dài một hơi thật sâu, nhẹ lời nói: "Phúc nhi có tức giận với phụ thân, cha hiểu, cũng đều nhận.Chút đồ đó, Phúc nhi còn muốn lấy ra để nói, là xấu hổ mặt cha.Cha biết rõ Phúc nhi tài giỏi, không cần bất luận trợ giúp gì, cuộc sống của mẹ con các con cũng sẽ sống khá giả lên.Chỉ tiếc cha không ở thời điểm hai người gian nan nhất tìm được hai người, khiến cho hai người chịu không ít khổ, như vậy trong lòng cha cũng sẽ tốt hơn một chút." Hắn lại nhìn phương hướng Lộc Viên, vẻ mặt cô đơn, nói: "Nương con, thân thể nàng có khỏe không? Aizz, về sau cha con chúng ta còn có thật nhiều cơ hội chung đụng, nhưng cùng nương con..."Hắn thở dài vài tiếng, thấy Trần A Phúc cúi đầu không lên tiếng, lại nói: "Nương con là một cô gái tốt, là cha thiệt thòi nàng, là cha không tốt.Mà thôi, có một số việc, aizz, không nói..." Hắn khoát tay, lại nói: "Phúc nhi, con có thể có oán khí với phụ thân, nhưng không thể mang oán khí tới chính trong chuyện của mình.Con là một hài tử thông minh, phải ngẫm lại như thế nào mới có lợi nhất cho chính mình..."Đến cùng có lợi như thế nào thì hắn không nói tiếp, mà là nâng chung trà lên uống mấy ngụm trà, nói: "Vì để kịp chạy tới nơi này ăn bữa cơm trưa, cửa thành vừa mở thì cha ra khỏi thành."Trần A Phúc nhìn hắn, mặc dù không quá nguyện ý tiếp xúc nhiều với hắn, cũng không muốn gọi hắn là cha.Nhưng người tới là khách, huống chi hắn cũng là thật tâm hối hận, làm không được ngay cả bữa cơm cũng không cho hắn ăn.Chỉ phải nói: "Vậy Trần đại nhân ngồi một chút, ta đi phòng bếp xào vài món thức ăn cho ngài."Trần Thế Anh rất hài lòng khuê nữ "nhiệt tình", trên mặt có chút ý cười, nói: "Những chuyện kia để đầy tớ đi làm, cha con chúng ta trò chuyện..."Lúc này, Đại Bảo hưng phấn lớn giọng truyền vào: "Nương, nương, Sở đại thúc hôm nay giơ nhi tử cao cao, dạy nhi tử đứng tấn, đánh quyền, còn đưa nhi tử một binh khí nhỏ."Trần A Phúc nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, Sở Lệnh Tuyên quả nhiên là một quân tử, tức giận với nàng cũng không phát tiết ở trên người hài tử.Lại nghe Đại Bảo tiếp tục nói: "Yên Nhi muội muội muốn ăn mì lạnh gà tơ nương làm, La gia gia thỉnh nương đi Đường Viên làm nha."Theo tiếng bước chân thùng thùng thùng, Đại Bảo vén rèm lên đi đến, trong tay còn giơ một con dao găm nhỏ.Dao găm nhỏ rất xinh đẹp, vỏ bao là làm bằng da trâu màu tông hoàng, còn đánh hai hàng đinh đồng, tay cầm là cái đầu sói.

Chương 217: 217: Thiếu