Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 231: 231: Thiếu
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạch chưởng quỹ chứng kiến đồ trang sức có chút sững sờ, duỗi tay cầm lấy một cây trâm nhìn nhìn nói: "Nếu ta nhớ không lầm, đồ trang sức này là cửa hàng bạc chúng ta bán đi tháng trước, khi đó giống như là bán ba trăm năm mươi lượng bạc.Nếu tiểu cô nương muốn lại bán trở về, thì giá trị không được cái giá này, ta chỉ có thể cho cô hai trăm tám mươi lượng bạc."Khấu trừ hai mươi phần trăm, cũng ở trong tình lý.Trần A Phúc gật đầu.Bạch chưởng quỹ vẫn còn có chút tiếc nuối, cuộc trao đổi này hắn chỉ lợi nhuận bảy mươi lượng bạc.Trần A Phúc chứng kiến Bạch chưởng quỹ xê dịch hộp gấm bên cạnh hắn, ngực đau đớn càng thêm rõ ràng.Trước mắt nàng thoảng qua khuôn mặt Trần Thế Anh cực kỳ tương tự cùng bản thân, hắn khóc đến đỏ bừng con mắt, còn có hắn hết sức nịnh nọt nhẹ giọng nói lời nhỏ nhẹ...!Thật không nghĩ tới, bởi vì hắn mà lòng mình cũng sẽ đau đớn!Nàng vốn vẫn luôn không coi Trần Thế Anh làm thân nhân, cảm thấy hắn chỉ là phụ thân mấy người Định Châu kia, mà phụ thân nàng chỉ có Trần Danh.Nhưng mà, khi nàng muốn chà đạp hảo ý người này, nàng lại khó chịu như thế.Đây rõ ràng chính là cảm thụ huyết mạch tương liên đi? Mình mặc dù không phải là nguyên chủ, nhưng huyết mạch thân thể này vẫn là kế thừa của hắn.Mặc kệ nàng có thừa nhận hay không, hắn đều là cha ruột của nàng! Cái loại huyết mạch tương liên đó là vô luận cắt như thế nào cũng không được.Mặc dù Trần Thế Anh không phải là người cha tốt, lại muốn cực lực vãn hồi thân tình phụ thân.Hắn không mất đi nhân tính giống mẹ hắn, hắn đang dùng biện pháp mình có khả năng nghĩ đến, đến gần nịnh nọt nàng...Trần A Phúc vội vươn tay cầm hộp gấm trở lại, nói: "Không, ta không muốn bán."Bạch chưởng quỹ có chút không rõ nhìn Trần A Phúc, hỏi: "Tiểu nương tử, cô đây là ý gì?"Trần A Phúc nói: "Thực xin lỗi Bạch chưởng quỹ, ta đột nhiên lại không nỡ bán nó.Ta còn có ít đồ..."Đang nói, bên ngoài truyền đến thanh âm vội vàng của tiểu nhị: "Bạch chưởng quỹ, mau, có quý nhân đến."Bạch chưởng quỹ vội vàng đứng dậy, nói với Trần A Phúc: "Tiểu nương tử chờ ở chỗ này, hoặc là đi bách bộ bên ngoài, ta chào hỏi xong quý nhân chúng ta bàn lại."Trần A Phúc gật đầu.Bạch chưởng quỹ mới đi ra, liền nghe thấy một thanh âm lười biếng: "Cửa hàng bạc của các ngươi còn có cái loại ngọc lục bảo độ sáng đặc biệt tốt đó hay không? Gia muốn cái loại đó, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu."Thanh âm Bạch chưởng quỹ khiêm tốn: "Gia, thực xin lỗi, cái loại ngọc lục bảo đó chỉ có một viên, là một khách quan lấy ra bán.Khi đó hắn bán một viên ngọc lục bảo, ba viên hồng bảo thạch, bảo thạch khác biệt này đều làm thành đồ trang sức đeo tay bán, trong tiệm không còn nữa."Thanh âm lười biếng kia lại hỏi: "Biết rõ người bán bảo thạch ở đâu không?"Thanh Bạch chưởng quỹ âm: "Cái này, tiểu cũng không biết.Hắn bán.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bạch chưởng quỹ chứng kiến đồ trang sức có chút sững sờ, duỗi tay cầm lấy một cây trâm nhìn nhìn nói: "Nếu ta nhớ không lầm, đồ trang sức này là cửa hàng bạc chúng ta bán đi tháng trước, khi đó giống như là bán ba trăm năm mươi lượng bạc.
Nếu tiểu cô nương muốn lại bán trở về, thì giá trị không được cái giá này, ta chỉ có thể cho cô hai trăm tám mươi lượng bạc."
Khấu trừ hai mươi phần trăm, cũng ở trong tình lý.
Trần A Phúc gật đầu.
Bạch chưởng quỹ vẫn còn có chút tiếc nuối, cuộc trao đổi này hắn chỉ lợi nhuận bảy mươi lượng bạc.
Trần A Phúc chứng kiến Bạch chưởng quỹ xê dịch hộp gấm bên cạnh hắn, ngực đau đớn càng thêm rõ ràng.
Trước mắt nàng thoảng qua khuôn mặt Trần Thế Anh cực kỳ tương tự cùng bản thân, hắn khóc đến đỏ bừng con mắt, còn có hắn hết sức nịnh nọt nhẹ giọng nói lời nhỏ nhẹ...!Thật không nghĩ tới, bởi vì hắn mà lòng mình cũng sẽ đau đớn!
Nàng vốn vẫn luôn không coi Trần Thế Anh làm thân nhân, cảm thấy hắn chỉ là phụ thân mấy người Định Châu kia, mà phụ thân nàng chỉ có Trần Danh.
Nhưng mà, khi nàng muốn chà đạp hảo ý người này, nàng lại khó chịu như thế.
Đây rõ ràng chính là cảm thụ huyết mạch tương liên đi? Mình mặc dù không phải là nguyên chủ, nhưng huyết mạch thân thể này vẫn là kế thừa của hắn.
Mặc kệ nàng có thừa nhận hay không, hắn đều là cha ruột của nàng! Cái loại huyết mạch tương liên đó là vô luận cắt như thế nào cũng không được.
Mặc dù Trần Thế Anh không phải là người cha tốt, lại muốn cực lực vãn hồi thân tình phụ thân.
Hắn không mất đi nhân tính giống mẹ hắn, hắn đang dùng biện pháp mình có khả năng nghĩ đến, đến gần nịnh nọt nàng...
Trần A Phúc vội vươn tay cầm hộp gấm trở lại, nói: "Không, ta không muốn bán."
Bạch chưởng quỹ có chút không rõ nhìn Trần A Phúc, hỏi: "Tiểu nương tử, cô đây là ý gì?"
Trần A Phúc nói: "Thực xin lỗi Bạch chưởng quỹ, ta đột nhiên lại không nỡ bán nó.
Ta còn có ít đồ..."
Đang nói, bên ngoài truyền đến thanh âm vội vàng của tiểu nhị: "Bạch chưởng quỹ, mau, có quý nhân đến."
Bạch chưởng quỹ vội vàng đứng dậy, nói với Trần A Phúc: "Tiểu nương tử chờ ở chỗ này, hoặc là đi bách bộ bên ngoài, ta chào hỏi xong quý nhân chúng ta bàn lại."
Trần A Phúc gật đầu.
Bạch chưởng quỹ mới đi ra, liền nghe thấy một thanh âm lười biếng: "Cửa hàng bạc của các ngươi còn có cái loại ngọc lục bảo độ sáng đặc biệt tốt đó hay không? Gia muốn cái loại đó, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu."
Thanh âm Bạch chưởng quỹ khiêm tốn: "Gia, thực xin lỗi, cái loại ngọc lục bảo đó chỉ có một viên, là một khách quan lấy ra bán.
Khi đó hắn bán một viên ngọc lục bảo, ba viên hồng bảo thạch, bảo thạch khác biệt này đều làm thành đồ trang sức đeo tay bán, trong tiệm không còn nữa."
Thanh âm lười biếng kia lại hỏi: "Biết rõ người bán bảo thạch ở đâu không?"
Thanh Bạch chưởng quỹ âm: "Cái này, tiểu cũng không biết.
Hắn bán
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạch chưởng quỹ chứng kiến đồ trang sức có chút sững sờ, duỗi tay cầm lấy một cây trâm nhìn nhìn nói: "Nếu ta nhớ không lầm, đồ trang sức này là cửa hàng bạc chúng ta bán đi tháng trước, khi đó giống như là bán ba trăm năm mươi lượng bạc.Nếu tiểu cô nương muốn lại bán trở về, thì giá trị không được cái giá này, ta chỉ có thể cho cô hai trăm tám mươi lượng bạc."Khấu trừ hai mươi phần trăm, cũng ở trong tình lý.Trần A Phúc gật đầu.Bạch chưởng quỹ vẫn còn có chút tiếc nuối, cuộc trao đổi này hắn chỉ lợi nhuận bảy mươi lượng bạc.Trần A Phúc chứng kiến Bạch chưởng quỹ xê dịch hộp gấm bên cạnh hắn, ngực đau đớn càng thêm rõ ràng.Trước mắt nàng thoảng qua khuôn mặt Trần Thế Anh cực kỳ tương tự cùng bản thân, hắn khóc đến đỏ bừng con mắt, còn có hắn hết sức nịnh nọt nhẹ giọng nói lời nhỏ nhẹ...!Thật không nghĩ tới, bởi vì hắn mà lòng mình cũng sẽ đau đớn!Nàng vốn vẫn luôn không coi Trần Thế Anh làm thân nhân, cảm thấy hắn chỉ là phụ thân mấy người Định Châu kia, mà phụ thân nàng chỉ có Trần Danh.Nhưng mà, khi nàng muốn chà đạp hảo ý người này, nàng lại khó chịu như thế.Đây rõ ràng chính là cảm thụ huyết mạch tương liên đi? Mình mặc dù không phải là nguyên chủ, nhưng huyết mạch thân thể này vẫn là kế thừa của hắn.Mặc kệ nàng có thừa nhận hay không, hắn đều là cha ruột của nàng! Cái loại huyết mạch tương liên đó là vô luận cắt như thế nào cũng không được.Mặc dù Trần Thế Anh không phải là người cha tốt, lại muốn cực lực vãn hồi thân tình phụ thân.Hắn không mất đi nhân tính giống mẹ hắn, hắn đang dùng biện pháp mình có khả năng nghĩ đến, đến gần nịnh nọt nàng...Trần A Phúc vội vươn tay cầm hộp gấm trở lại, nói: "Không, ta không muốn bán."Bạch chưởng quỹ có chút không rõ nhìn Trần A Phúc, hỏi: "Tiểu nương tử, cô đây là ý gì?"Trần A Phúc nói: "Thực xin lỗi Bạch chưởng quỹ, ta đột nhiên lại không nỡ bán nó.Ta còn có ít đồ..."Đang nói, bên ngoài truyền đến thanh âm vội vàng của tiểu nhị: "Bạch chưởng quỹ, mau, có quý nhân đến."Bạch chưởng quỹ vội vàng đứng dậy, nói với Trần A Phúc: "Tiểu nương tử chờ ở chỗ này, hoặc là đi bách bộ bên ngoài, ta chào hỏi xong quý nhân chúng ta bàn lại."Trần A Phúc gật đầu.Bạch chưởng quỹ mới đi ra, liền nghe thấy một thanh âm lười biếng: "Cửa hàng bạc của các ngươi còn có cái loại ngọc lục bảo độ sáng đặc biệt tốt đó hay không? Gia muốn cái loại đó, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu."Thanh âm Bạch chưởng quỹ khiêm tốn: "Gia, thực xin lỗi, cái loại ngọc lục bảo đó chỉ có một viên, là một khách quan lấy ra bán.Khi đó hắn bán một viên ngọc lục bảo, ba viên hồng bảo thạch, bảo thạch khác biệt này đều làm thành đồ trang sức đeo tay bán, trong tiệm không còn nữa."Thanh âm lười biếng kia lại hỏi: "Biết rõ người bán bảo thạch ở đâu không?"Thanh Bạch chưởng quỹ âm: "Cái này, tiểu cũng không biết.Hắn bán.