Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 275: 275: Tìm Đường Chết
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vương Tài không có được nước như mong muốn, lại thấy hai người Tiết Đại Quý, Sở Tiểu Ngưu vạm vỡ trợn mắt nhìn hắn, lại không dám bày cái giá "Cữu gia", cùng Đinh thị ngồi ở trên bậc thang.Bọn họ nhìn đầy sân phú quý, tham lam trong ánh mắt giấu cũng không thể che giấu hết.Không nghĩ tới một đứa yếu đuối như Vương thị, gả cho một con ma ốm, lại có đại phú quý dạng này.Mặc dù Trần A Phúc lợi hại, nhưng Vương thị cũng không thể bỏ mặc thân cha của mình, Huyện thái gia cũng sẽ không đáp ứng.Đinh thị biết rõ Vương thị hận độc mình, không dám nói lời nào, nháy mắt cho Vương Tài.Vương Tài liền gượng cười nói với Vương thị: "Đại tỷ, chúng ta cũng là cùng đường, bị bức phải không có cách nào.Gần hơn nửa năm đến nay, nhà ta không biết chọc vị thái tuế nào, chuyện xúi quẩy nào cũng chui vào trong nhà.Nương ngã gãy chân không lâu, mà ta ngay cả hai lần bị tảng đá bay tới đập vỡ đầu, tiếp theo cha lại đau thắt lưng, ngay cả đại nhi tửcủa ta cũng bị đập qua một lần.Trong nhà nuôi heo, gà, vịt, ngỗng thì mất, hiện tại cũng không dám dưỡng nữa, hoa màu trên ruộng không phải là bị heo củng chính là bị trâu điên giẫm...!Chao ôi, trong nhà không có tiền, tích góp tiết kiệm dành dụm trước kia được đều tiêu hết rồi.Mấy ngày hôm trước, cha đột nhiên bị bệnh cấp tính, chúng ta đút thảo dược cho ông không dậy nổi một chút tác dụng.Thỉnh cầu tỷ cầm ít bạc cho cha chữa bệnh đi, đó cũng là cha ruột của tỷ." Nói xong, còn giả vờ lau nước mắt.Tiếng kêu khóc của Đinh thị càng lớn.Trần A Phúc nhìn một chút bộ dáng tham tiền của Đinh thị cùng Vương Tài, nhìn lại một chút Vương lão hán nằm ở trên ghế, mặc dù mặt hơi xanh xao, nhưng mí mắt thỉnh thoảng khẽ nhúc nhích.Vương lão hán ích kỷ nhu nhược, Vương Tài tham lam vô độ, nhưng so với bọn họ thì Đinh thị thất đức càng đáng giận gấp một vạn lần.Mụ ta trực tiếp tạo thành bi kịch cho Vương thị cùng Vương Thành, vẫn còn dám cổ động bọn họ đến cửa đòi bạc.Vương lão hán dù sao cũng là cha ruột của Vương thị, nếu như triệt để mặc kệ hắn, truyền đi, Vương thị sẽ bị người lên án, đối với A Lộc muốn đi quan lộ cũng không tốt.Nhưng tuyệt không thể để cho Đinh thị người đàn bà xấu xa này bán tỷ đệ Vương thị, còn nghĩ ỷ vào thân cha Vương lão hán tới áp chế Vương thị hưởng phúc Vương thị.Hưởng không được phúc, liền đến ghê tởm người ta.Không tìm đường chết thì sẽ không phải chết, đây là lời nói kinh điển nhất đời trước.Mụ cũng đã đưa tới cửa tìm đường chết, làm gì còn phải buông tha mụ.Trần A Phúc có so đo trong lòng, kéo Vương thị vào trong nhà rỉ tai một trận, lại gọi Tiết Đại Quý tới, thì thầm vài câu cùng hắn.Tiết Đại Quý gật đầu, vội vàng ra cửa.Nửa khắc sau, Tằng Lão Đầu không chỉ mời đại phu đến, ngay cả bọn người Trần lão thái, Trần Nghiệp, Trần A Quý, Cao thị, Hồ lão ngũ đến luôn.Đinh thị trước nếm qua đau khổ của Trần lão thái, vừa nhìn bà đến, cũng có chút sợ hãi.Vội vàng nói: "Chúng ta hôm nay không phải là đến đánh nhau, lão nhân nhà ta ngã bệnh,.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vương Tài không có được nước như mong muốn, lại thấy hai người Tiết Đại Quý, Sở Tiểu Ngưu vạm vỡ trợn mắt nhìn hắn, lại không dám bày cái giá "Cữu gia", cùng Đinh thị ngồi ở trên bậc thang.
Bọn họ nhìn đầy sân phú quý, tham lam trong ánh mắt giấu cũng không thể che giấu hết.
Không nghĩ tới một đứa yếu đuối như Vương thị, gả cho một con ma ốm, lại có đại phú quý dạng này.
Mặc dù Trần A Phúc lợi hại, nhưng Vương thị cũng không thể bỏ mặc thân cha của mình, Huyện thái gia cũng sẽ không đáp ứng.
Đinh thị biết rõ Vương thị hận độc mình, không dám nói lời nào, nháy mắt cho Vương Tài.
Vương Tài liền gượng cười nói với Vương thị: "Đại tỷ, chúng ta cũng là cùng đường, bị bức phải không có cách nào.
Gần hơn nửa năm đến nay, nhà ta không biết chọc vị thái tuế nào, chuyện xúi quẩy nào cũng chui vào trong nhà.
Nương ngã gãy chân không lâu, mà ta ngay cả hai lần bị tảng đá bay tới đập vỡ đầu, tiếp theo cha lại đau thắt lưng, ngay cả đại nhi tửcủa ta cũng bị đập qua một lần.
Trong nhà nuôi heo, gà, vịt, ngỗng thì mất, hiện tại cũng không dám dưỡng nữa, hoa màu trên ruộng không phải là bị heo củng chính là bị trâu điên giẫm...!Chao ôi, trong nhà không có tiền, tích góp tiết kiệm dành dụm trước kia được đều tiêu hết rồi.
Mấy ngày hôm trước, cha đột nhiên bị bệnh cấp tính, chúng ta đút thảo dược cho ông không dậy nổi một chút tác dụng.
Thỉnh cầu tỷ cầm ít bạc cho cha chữa bệnh đi, đó cũng là cha ruột của tỷ." Nói xong, còn giả vờ lau nước mắt.
Tiếng kêu khóc của Đinh thị càng lớn.
Trần A Phúc nhìn một chút bộ dáng tham tiền của Đinh thị cùng Vương Tài, nhìn lại một chút Vương lão hán nằm ở trên ghế, mặc dù mặt hơi xanh xao, nhưng mí mắt thỉnh thoảng khẽ nhúc nhích.
Vương lão hán ích kỷ nhu nhược, Vương Tài tham lam vô độ, nhưng so với bọn họ thì Đinh thị thất đức càng đáng giận gấp một vạn lần.
Mụ ta trực tiếp tạo thành bi kịch cho Vương thị cùng Vương Thành, vẫn còn dám cổ động bọn họ đến cửa đòi bạc.
Vương lão hán dù sao cũng là cha ruột của Vương thị, nếu như triệt để mặc kệ hắn, truyền đi, Vương thị sẽ bị người lên án, đối với A Lộc muốn đi quan lộ cũng không tốt.
Nhưng tuyệt không thể để cho Đinh thị người đàn bà xấu xa này bán tỷ đệ Vương thị, còn nghĩ ỷ vào thân cha Vương lão hán tới áp chế Vương thị hưởng phúc Vương thị.
Hưởng không được phúc, liền đến ghê tởm người ta.
Không tìm đường chết thì sẽ không phải chết, đây là lời nói kinh điển nhất đời trước.
Mụ cũng đã đưa tới cửa tìm đường chết, làm gì còn phải buông tha mụ.
Trần A Phúc có so đo trong lòng, kéo Vương thị vào trong nhà rỉ tai một trận, lại gọi Tiết Đại Quý tới, thì thầm vài câu cùng hắn.
Tiết Đại Quý gật đầu, vội vàng ra cửa.
Nửa khắc sau, Tằng Lão Đầu không chỉ mời đại phu đến, ngay cả bọn người Trần lão thái, Trần Nghiệp, Trần A Quý, Cao thị, Hồ lão ngũ đến luôn.
Đinh thị trước nếm qua đau khổ của Trần lão thái, vừa nhìn bà đến, cũng có chút sợ hãi.
Vội vàng nói: "Chúng ta hôm nay không phải là đến đánh nhau, lão nhân nhà ta ngã bệnh,
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vương Tài không có được nước như mong muốn, lại thấy hai người Tiết Đại Quý, Sở Tiểu Ngưu vạm vỡ trợn mắt nhìn hắn, lại không dám bày cái giá "Cữu gia", cùng Đinh thị ngồi ở trên bậc thang.Bọn họ nhìn đầy sân phú quý, tham lam trong ánh mắt giấu cũng không thể che giấu hết.Không nghĩ tới một đứa yếu đuối như Vương thị, gả cho một con ma ốm, lại có đại phú quý dạng này.Mặc dù Trần A Phúc lợi hại, nhưng Vương thị cũng không thể bỏ mặc thân cha của mình, Huyện thái gia cũng sẽ không đáp ứng.Đinh thị biết rõ Vương thị hận độc mình, không dám nói lời nào, nháy mắt cho Vương Tài.Vương Tài liền gượng cười nói với Vương thị: "Đại tỷ, chúng ta cũng là cùng đường, bị bức phải không có cách nào.Gần hơn nửa năm đến nay, nhà ta không biết chọc vị thái tuế nào, chuyện xúi quẩy nào cũng chui vào trong nhà.Nương ngã gãy chân không lâu, mà ta ngay cả hai lần bị tảng đá bay tới đập vỡ đầu, tiếp theo cha lại đau thắt lưng, ngay cả đại nhi tửcủa ta cũng bị đập qua một lần.Trong nhà nuôi heo, gà, vịt, ngỗng thì mất, hiện tại cũng không dám dưỡng nữa, hoa màu trên ruộng không phải là bị heo củng chính là bị trâu điên giẫm...!Chao ôi, trong nhà không có tiền, tích góp tiết kiệm dành dụm trước kia được đều tiêu hết rồi.Mấy ngày hôm trước, cha đột nhiên bị bệnh cấp tính, chúng ta đút thảo dược cho ông không dậy nổi một chút tác dụng.Thỉnh cầu tỷ cầm ít bạc cho cha chữa bệnh đi, đó cũng là cha ruột của tỷ." Nói xong, còn giả vờ lau nước mắt.Tiếng kêu khóc của Đinh thị càng lớn.Trần A Phúc nhìn một chút bộ dáng tham tiền của Đinh thị cùng Vương Tài, nhìn lại một chút Vương lão hán nằm ở trên ghế, mặc dù mặt hơi xanh xao, nhưng mí mắt thỉnh thoảng khẽ nhúc nhích.Vương lão hán ích kỷ nhu nhược, Vương Tài tham lam vô độ, nhưng so với bọn họ thì Đinh thị thất đức càng đáng giận gấp một vạn lần.Mụ ta trực tiếp tạo thành bi kịch cho Vương thị cùng Vương Thành, vẫn còn dám cổ động bọn họ đến cửa đòi bạc.Vương lão hán dù sao cũng là cha ruột của Vương thị, nếu như triệt để mặc kệ hắn, truyền đi, Vương thị sẽ bị người lên án, đối với A Lộc muốn đi quan lộ cũng không tốt.Nhưng tuyệt không thể để cho Đinh thị người đàn bà xấu xa này bán tỷ đệ Vương thị, còn nghĩ ỷ vào thân cha Vương lão hán tới áp chế Vương thị hưởng phúc Vương thị.Hưởng không được phúc, liền đến ghê tởm người ta.Không tìm đường chết thì sẽ không phải chết, đây là lời nói kinh điển nhất đời trước.Mụ cũng đã đưa tới cửa tìm đường chết, làm gì còn phải buông tha mụ.Trần A Phúc có so đo trong lòng, kéo Vương thị vào trong nhà rỉ tai một trận, lại gọi Tiết Đại Quý tới, thì thầm vài câu cùng hắn.Tiết Đại Quý gật đầu, vội vàng ra cửa.Nửa khắc sau, Tằng Lão Đầu không chỉ mời đại phu đến, ngay cả bọn người Trần lão thái, Trần Nghiệp, Trần A Quý, Cao thị, Hồ lão ngũ đến luôn.Đinh thị trước nếm qua đau khổ của Trần lão thái, vừa nhìn bà đến, cũng có chút sợ hãi.Vội vàng nói: "Chúng ta hôm nay không phải là đến đánh nhau, lão nhân nhà ta ngã bệnh,.