Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 295: 295: Mắc Không Đều

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe nói Sở Lệnh Tuyên trở về, Sở tiểu cô nương kích động nhảy xuống bàn chạy đi phía ngoài, Đại Bảo theo sát phía sau, bị Tống mụ mụ cùng Thu Nguyệt chặn lại ở cửa: "Ai da, bên ngoài quá lạnh."Sở Lệnh Tuyên đi vào nhà ăn, ôm một đứa dắt một đứa, tư thái như lão cha tốt thật sự có con trai, con gái.Trần A Phúc cười nói: "Đại gia trở về rồi, tối hôm nay vừa vặn ăn thịt dê nhúng, trừ hàn." Sau đó, xếp bát đũa đặt Hạ Nguyệt đưa tới ở trên bàn, lại để cho người đi mang rượu tới.Sở Lệnh Tuyên cười nói: "Ta vừa lúc đang nghĩ tới vị này."Một nhà bốn người vô cùng náo nhiệt ăn cơm, đầy tớ đến đội lên áo choàng cho mấy người bọn họ, liền đều đi thượng phòng.Hiện tại lễ mừng năm mới, Đại Bảo cũng không cần viết chữ, cùng tiểu cô nương cùng nhau xem Trần A Phúc vẽ tranh liên hoàn, Sở Lệnh Tuyên và Trần A Phúc ngồi ở một bên nói chuyện phiếm.Sở Lệnh Tuyên lâu như thế không trở về, cũng không hoàn toàn là gấp rút công vụ, hắn còn dành thời gian về kinh thành một chuyến, xem bên trong Hầu phủ chuẩn bị được như thế nào, lại đề ý kiến kêu người chỉnh đốn và cải cách...Hai người thấp giọng nói chuyện, Sở Lệnh Tuyên sẽ thừa dịp lúc hai đứa bé không chú ý, vụng trộm xoa bóp bàn tay nhỏ bé của Trần A Phúc.Đương nhiên, phòng bị chủ yếu vẫn là Trần Đại Bảo, bởi vì cậu không thành thật giống như Sở Hàm Yên, liên tục cúi đầu xem sách trong tay, mà tùy lúc ngẩng đầu nhìn sang bọn họ.Sở tiểu cô nương đồng hồ sinh vật rất chuẩn, vừa đến giờ Tuất, con mắt liền lim dim.Sở Lệnh Tuyên chỉ đành đứng dậy nói: "Khuê nữ, nên về nhà nghỉ ngơi."Sở Hàm Yên chu môi làm nũng nói: "Phụ thân, người tự mình về nhà nghỉ ngơi đi, dù sao người đều là ngủ một mình.Tỷ muội thích ngủ cùng di di, di di thơm thơm."Tiểu cô nương nói là ngữ điệu vô tâm, Sở Lệnh Tuyên lại nghĩ đến mặt khác.Đặc biệt là nghe được mấy chữ "Di di thơm thơm", trong lòng rung động không thôi.Đợi thêm hơn hai tháng nữa, hắn cũng sẽ không ngủ một mình, người thơm thơm bên cạnh khuê nữ, sẽ liền ngủ ở bên cạnh mình ...Hắn tốt tính tình cười nói: "Được, khuê nữ muốn cùng với di di, liền cùng nhau đi."Trần A Phúc vẫn còn có chút buồn bực, thật vất vả đợi đến hắn trở về, cho là lão sư nhà trẻ nội trú mình đây có thể nghỉ, kết quả vẫn là buông không được.Hai cha con này, quả thực ăn đứt nàng.Ngày hôm sau, Sở Lệnh Tuyên cũng đến Phúc Viên ăn điểm tâm.Hôm nay là đêm ba mươi, Trần A Phúc và Đại Bảo sẽ đi đại phòng ăn cơm đoàn niên.Buổi trưa, cha con Sở gia trở về Đường Viên, nói xong buổi chiều đi Lộc Viên ăn cơm tất niên.Một nhà ba người Trần Danh đi trước trong thôn, bởi vì bọn họ phải đi giỗ tổ.Mẹ con Trần A Phúc cùng Tiết Đại Quý cõng lễ vật cùng Thu Nguyệt đi đến đại phòng.Đại Bảo và Đại Hổ, Đại Nha chơi ở trong sân, Trần A Phúc thì đi trong phòng tìm Trần A Mãn nói chuyện.Kể từ sau khi Trần A Mãn và Dương Minh Viễn đính hôn, hai vợ chồng Trần Thực liền không cho nàng làm việc, còn mua riêng cho nàng một tiểu nha đầu.Hồ thị chua xót nói: "A, hai vị cô nương đều làm thiếu phu nhân, cũng không cần làm việc.Đáng thương A Cúc nhà ta, đồng dạng là cô nương.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nghe nói Sở Lệnh Tuyên trở về, Sở tiểu cô nương kích động nhảy xuống bàn chạy đi phía ngoài, Đại Bảo theo sát phía sau, bị Tống mụ mụ cùng Thu Nguyệt chặn lại ở cửa: "Ai da, bên ngoài quá lạnh."

Sở Lệnh Tuyên đi vào nhà ăn, ôm một đứa dắt một đứa, tư thái như lão cha tốt thật sự có con trai, con gái.

Trần A Phúc cười nói: "Đại gia trở về rồi, tối hôm nay vừa vặn ăn thịt dê nhúng, trừ hàn." Sau đó, xếp bát đũa đặt Hạ Nguyệt đưa tới ở trên bàn, lại để cho người đi mang rượu tới.

Sở Lệnh Tuyên cười nói: "Ta vừa lúc đang nghĩ tới vị này."

Một nhà bốn người vô cùng náo nhiệt ăn cơm, đầy tớ đến đội lên áo choàng cho mấy người bọn họ, liền đều đi thượng phòng.

Hiện tại lễ mừng năm mới, Đại Bảo cũng không cần viết chữ, cùng tiểu cô nương cùng nhau xem Trần A Phúc vẽ tranh liên hoàn, Sở Lệnh Tuyên và Trần A Phúc ngồi ở một bên nói chuyện phiếm.

Sở Lệnh Tuyên lâu như thế không trở về, cũng không hoàn toàn là gấp rút công vụ, hắn còn dành thời gian về kinh thành một chuyến, xem bên trong Hầu phủ chuẩn bị được như thế nào, lại đề ý kiến kêu người chỉnh đốn và cải cách...

Hai người thấp giọng nói chuyện, Sở Lệnh Tuyên sẽ thừa dịp lúc hai đứa bé không chú ý, vụng trộm xoa bóp bàn tay nhỏ bé của Trần A Phúc.

Đương nhiên, phòng bị chủ yếu vẫn là Trần Đại Bảo, bởi vì cậu không thành thật giống như Sở Hàm Yên, liên tục cúi đầu xem sách trong tay, mà tùy lúc ngẩng đầu nhìn sang bọn họ.

Sở tiểu cô nương đồng hồ sinh vật rất chuẩn, vừa đến giờ Tuất, con mắt liền lim dim.

Sở Lệnh Tuyên chỉ đành đứng dậy nói: "Khuê nữ, nên về nhà nghỉ ngơi."

Sở Hàm Yên chu môi làm nũng nói: "Phụ thân, người tự mình về nhà nghỉ ngơi đi, dù sao người đều là ngủ một mình.

Tỷ muội thích ngủ cùng di di, di di thơm thơm."

Tiểu cô nương nói là ngữ điệu vô tâm, Sở Lệnh Tuyên lại nghĩ đến mặt khác.

Đặc biệt là nghe được mấy chữ "Di di thơm thơm", trong lòng rung động không thôi.

Đợi thêm hơn hai tháng nữa, hắn cũng sẽ không ngủ một mình, người thơm thơm bên cạnh khuê nữ, sẽ liền ngủ ở bên cạnh mình ...

Hắn tốt tính tình cười nói: "Được, khuê nữ muốn cùng với di di, liền cùng nhau đi."

Trần A Phúc vẫn còn có chút buồn bực, thật vất vả đợi đến hắn trở về, cho là lão sư nhà trẻ nội trú mình đây có thể nghỉ, kết quả vẫn là buông không được.

Hai cha con này, quả thực ăn đứt nàng.

Ngày hôm sau, Sở Lệnh Tuyên cũng đến Phúc Viên ăn điểm tâm.

Hôm nay là đêm ba mươi, Trần A Phúc và Đại Bảo sẽ đi đại phòng ăn cơm đoàn niên.

Buổi trưa, cha con Sở gia trở về Đường Viên, nói xong buổi chiều đi Lộc Viên ăn cơm tất niên.

Một nhà ba người Trần Danh đi trước trong thôn, bởi vì bọn họ phải đi giỗ tổ.

Mẹ con Trần A Phúc cùng Tiết Đại Quý cõng lễ vật cùng Thu Nguyệt đi đến đại phòng.

Đại Bảo và Đại Hổ, Đại Nha chơi ở trong sân, Trần A Phúc thì đi trong phòng tìm Trần A Mãn nói chuyện.

Kể từ sau khi Trần A Mãn và Dương Minh Viễn đính hôn, hai vợ chồng Trần Thực liền không cho nàng làm việc, còn mua riêng cho nàng một tiểu nha đầu.

Hồ thị chua xót nói: "A, hai vị cô nương đều làm thiếu phu nhân, cũng không cần làm việc.

Đáng thương A Cúc nhà ta, đồng dạng là cô nương

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe nói Sở Lệnh Tuyên trở về, Sở tiểu cô nương kích động nhảy xuống bàn chạy đi phía ngoài, Đại Bảo theo sát phía sau, bị Tống mụ mụ cùng Thu Nguyệt chặn lại ở cửa: "Ai da, bên ngoài quá lạnh."Sở Lệnh Tuyên đi vào nhà ăn, ôm một đứa dắt một đứa, tư thái như lão cha tốt thật sự có con trai, con gái.Trần A Phúc cười nói: "Đại gia trở về rồi, tối hôm nay vừa vặn ăn thịt dê nhúng, trừ hàn." Sau đó, xếp bát đũa đặt Hạ Nguyệt đưa tới ở trên bàn, lại để cho người đi mang rượu tới.Sở Lệnh Tuyên cười nói: "Ta vừa lúc đang nghĩ tới vị này."Một nhà bốn người vô cùng náo nhiệt ăn cơm, đầy tớ đến đội lên áo choàng cho mấy người bọn họ, liền đều đi thượng phòng.Hiện tại lễ mừng năm mới, Đại Bảo cũng không cần viết chữ, cùng tiểu cô nương cùng nhau xem Trần A Phúc vẽ tranh liên hoàn, Sở Lệnh Tuyên và Trần A Phúc ngồi ở một bên nói chuyện phiếm.Sở Lệnh Tuyên lâu như thế không trở về, cũng không hoàn toàn là gấp rút công vụ, hắn còn dành thời gian về kinh thành một chuyến, xem bên trong Hầu phủ chuẩn bị được như thế nào, lại đề ý kiến kêu người chỉnh đốn và cải cách...Hai người thấp giọng nói chuyện, Sở Lệnh Tuyên sẽ thừa dịp lúc hai đứa bé không chú ý, vụng trộm xoa bóp bàn tay nhỏ bé của Trần A Phúc.Đương nhiên, phòng bị chủ yếu vẫn là Trần Đại Bảo, bởi vì cậu không thành thật giống như Sở Hàm Yên, liên tục cúi đầu xem sách trong tay, mà tùy lúc ngẩng đầu nhìn sang bọn họ.Sở tiểu cô nương đồng hồ sinh vật rất chuẩn, vừa đến giờ Tuất, con mắt liền lim dim.Sở Lệnh Tuyên chỉ đành đứng dậy nói: "Khuê nữ, nên về nhà nghỉ ngơi."Sở Hàm Yên chu môi làm nũng nói: "Phụ thân, người tự mình về nhà nghỉ ngơi đi, dù sao người đều là ngủ một mình.Tỷ muội thích ngủ cùng di di, di di thơm thơm."Tiểu cô nương nói là ngữ điệu vô tâm, Sở Lệnh Tuyên lại nghĩ đến mặt khác.Đặc biệt là nghe được mấy chữ "Di di thơm thơm", trong lòng rung động không thôi.Đợi thêm hơn hai tháng nữa, hắn cũng sẽ không ngủ một mình, người thơm thơm bên cạnh khuê nữ, sẽ liền ngủ ở bên cạnh mình ...Hắn tốt tính tình cười nói: "Được, khuê nữ muốn cùng với di di, liền cùng nhau đi."Trần A Phúc vẫn còn có chút buồn bực, thật vất vả đợi đến hắn trở về, cho là lão sư nhà trẻ nội trú mình đây có thể nghỉ, kết quả vẫn là buông không được.Hai cha con này, quả thực ăn đứt nàng.Ngày hôm sau, Sở Lệnh Tuyên cũng đến Phúc Viên ăn điểm tâm.Hôm nay là đêm ba mươi, Trần A Phúc và Đại Bảo sẽ đi đại phòng ăn cơm đoàn niên.Buổi trưa, cha con Sở gia trở về Đường Viên, nói xong buổi chiều đi Lộc Viên ăn cơm tất niên.Một nhà ba người Trần Danh đi trước trong thôn, bởi vì bọn họ phải đi giỗ tổ.Mẹ con Trần A Phúc cùng Tiết Đại Quý cõng lễ vật cùng Thu Nguyệt đi đến đại phòng.Đại Bảo và Đại Hổ, Đại Nha chơi ở trong sân, Trần A Phúc thì đi trong phòng tìm Trần A Mãn nói chuyện.Kể từ sau khi Trần A Mãn và Dương Minh Viễn đính hôn, hai vợ chồng Trần Thực liền không cho nàng làm việc, còn mua riêng cho nàng một tiểu nha đầu.Hồ thị chua xót nói: "A, hai vị cô nương đều làm thiếu phu nhân, cũng không cần làm việc.Đáng thương A Cúc nhà ta, đồng dạng là cô nương.

Chương 295: 295: Mắc Không Đều