Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 302: 302: Xuất Giá
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Buổi tối, Trần A Phúc đỡ trên thư án ngẩn người, Lý ma ma dẫn năm nha đầu đang thu thập cái rương.Tằng thẩm không tới, bà bị lưu lại ở phủ Định Châu, về sau sẽ luôn cùng Tằng Song ở phủ Định Châu quản lý cửa hàng Phúc Vận Lai.Lúc này, Giang thị đến.Trần A Phúc vội đứng dậy nhường chỗ ngồi, tự mình dâng trà.Bọn hạ nhân biết rõ mẹ con hai người muốn nói lời tri tâm, đều lẳng lặng lui ra ngoài.Giang thị trước nói vài câu lời nói khách sáo, đi nhà chồng phải kính trọng phu quân, hiếu thuận cha mẹ chồng, vì phu gia khai chi tán diệp (con đàn cháu đống), v.v.Sau đó đỏ mặt cho Trần A Phúc một quyển sách, để nàng nhìn xem một chút.Trần A Phúc biết là thời đại này trước hôn nhân nhất định đọc, giả vờ thẹn thùng cúi đầu tiếp nhận.Trần A Phúc lại cầm một cây Lục Diệp Trầm Hương cho Giang thị, nàng chỉ nói là dưới cơ duyên xảo hợp có được, mà không nói nàng và Vô Trí đại sư giao hảo.Nàng cảm thấy, nàng ở nhà Trần Thế Anh những ngày này, Giang thị mặt trong mặt ngoài đều làm được.Đồ cưới là nhỏ, mà là trợ giúp Trần Thế Anh hóa giải nguy hiểm ẩn ở bên trong Trần phủ cho nàng, thu thập vài người ác lão phu nhân, Đường thị, Trần Vũ Huy.Mặc kệ Giang thị căn cứ vào mục đích gì, cuối cùng nhận ân huệ là Trần A Phúc nàng.Nàng thích liên hệ cùng loại người thông minh này, nàng còn hy vọng về sau có thể tiếp tục vui vẻ hợp tác.Cuối cùng lại dặn dò Giang thị, trừ Trần Thế Anh ra, ngàn vạn lần không nên nói ra với người khác về xuất xứ cây hương này.Được cây hương này, Giang thị cao hứng đến không thể tự kiềm chế.Nàng đã nghe nói, loại hương này là Vô Trí đại sư chế ra, Sở tam phu nhân thật vất vả có được một cây, bản thân mình đều không trực tiếp sử dụng, mà là hiến tặng cho thái hậu.Nghe nói, hiện tại chỉ có Hoàng thượng, còn có An vương gia giao tình tương đối khá với Vô Trí đại sư, Trần lão quốc công mới được một cây...Cách mình làm là đúng, giao hảo cùng Trần A Phúc, không chỉ lấy niềm vui của trượng phu, treo lên quan hệ cùng người Sở gia, còn được một thứ bảo bối như vậy.Mặc dù bà bà hiện tại càng ngày càng không muốn thấy nàng, thường xuyên kéo nàng đi lập quy củ, vậy thì lại có cái gì đâu, lão phu nhân lớn tuổi rồi, có thể lăn qua lăn lại mình vài năm thôi...Giang thị cầm lấy Trầm Hương tay đều đang phát run, nói: "Phúc nhi yên tâm, ta ngay cả Tình nhi cùng Lam nhi cũng sẽ không nói, bọn họ còn nhỏ, không biết rõ giữ bí mật."Ban đêm, nằm ở trên giường Trần A Phúc có chút mất ngủ.Nàng đặc biệt muốn đi không gian buông lỏng một chút thể xác và tinh thần, lại làm làm công tác cùng vật nhỏ, không cần tùy ý nghe lén, như vậy không tốt.Nhưng Hạ Nguyệt ngủ ở trong noãn các, nàng không dám nháo mất tích.Đầu mùa xuân ánh trăng trong trẻo như nước, xuyên thấu qua song cửa sổ, chiếu lên hỉ phục trên giá áo càng thêm tươi đẹp sáng chói, trên mặt cát điểu màu vàng kim như muốn bay ra ngoài.Đời trước vô số lần ảo tưởng qua tình cảnh lúc mình xuất giá, mặc áo cưới trắng noãn, tay nâng hoa hồng, được Lưu Húc Đông nửa ôm, tiếp nhận người khác chúc phúc...!nhưng đến khi.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Buổi tối, Trần A Phúc đỡ trên thư án ngẩn người, Lý ma ma dẫn năm nha đầu đang thu thập cái rương.
Tằng thẩm không tới, bà bị lưu lại ở phủ Định Châu, về sau sẽ luôn cùng Tằng Song ở phủ Định Châu quản lý cửa hàng Phúc Vận Lai.
Lúc này, Giang thị đến.
Trần A Phúc vội đứng dậy nhường chỗ ngồi, tự mình dâng trà.
Bọn hạ nhân biết rõ mẹ con hai người muốn nói lời tri tâm, đều lẳng lặng lui ra ngoài.
Giang thị trước nói vài câu lời nói khách sáo, đi nhà chồng phải kính trọng phu quân, hiếu thuận cha mẹ chồng, vì phu gia khai chi tán diệp (con đàn cháu đống), v.v.
Sau đó đỏ mặt cho Trần A Phúc một quyển sách, để nàng nhìn xem một chút.
Trần A Phúc biết là thời đại này trước hôn nhân nhất định đọc, giả vờ thẹn thùng cúi đầu tiếp nhận.
Trần A Phúc lại cầm một cây Lục Diệp Trầm Hương cho Giang thị, nàng chỉ nói là dưới cơ duyên xảo hợp có được, mà không nói nàng và Vô Trí đại sư giao hảo.
Nàng cảm thấy, nàng ở nhà Trần Thế Anh những ngày này, Giang thị mặt trong mặt ngoài đều làm được.
Đồ cưới là nhỏ, mà là trợ giúp Trần Thế Anh hóa giải nguy hiểm ẩn ở bên trong Trần phủ cho nàng, thu thập vài người ác lão phu nhân, Đường thị, Trần Vũ Huy.
Mặc kệ Giang thị căn cứ vào mục đích gì, cuối cùng nhận ân huệ là Trần A Phúc nàng.
Nàng thích liên hệ cùng loại người thông minh này, nàng còn hy vọng về sau có thể tiếp tục vui vẻ hợp tác.
Cuối cùng lại dặn dò Giang thị, trừ Trần Thế Anh ra, ngàn vạn lần không nên nói ra với người khác về xuất xứ cây hương này.
Được cây hương này, Giang thị cao hứng đến không thể tự kiềm chế.
Nàng đã nghe nói, loại hương này là Vô Trí đại sư chế ra, Sở tam phu nhân thật vất vả có được một cây, bản thân mình đều không trực tiếp sử dụng, mà là hiến tặng cho thái hậu.
Nghe nói, hiện tại chỉ có Hoàng thượng, còn có An vương gia giao tình tương đối khá với Vô Trí đại sư, Trần lão quốc công mới được một cây...
Cách mình làm là đúng, giao hảo cùng Trần A Phúc, không chỉ lấy niềm vui của trượng phu, treo lên quan hệ cùng người Sở gia, còn được một thứ bảo bối như vậy.
Mặc dù bà bà hiện tại càng ngày càng không muốn thấy nàng, thường xuyên kéo nàng đi lập quy củ, vậy thì lại có cái gì đâu, lão phu nhân lớn tuổi rồi, có thể lăn qua lăn lại mình vài năm thôi...
Giang thị cầm lấy Trầm Hương tay đều đang phát run, nói: "Phúc nhi yên tâm, ta ngay cả Tình nhi cùng Lam nhi cũng sẽ không nói, bọn họ còn nhỏ, không biết rõ giữ bí mật."
Ban đêm, nằm ở trên giường Trần A Phúc có chút mất ngủ.
Nàng đặc biệt muốn đi không gian buông lỏng một chút thể xác và tinh thần, lại làm làm công tác cùng vật nhỏ, không cần tùy ý nghe lén, như vậy không tốt.
Nhưng Hạ Nguyệt ngủ ở trong noãn các, nàng không dám nháo mất tích.
Đầu mùa xuân ánh trăng trong trẻo như nước, xuyên thấu qua song cửa sổ, chiếu lên hỉ phục trên giá áo càng thêm tươi đẹp sáng chói, trên mặt cát điểu màu vàng kim như muốn bay ra ngoài.
Đời trước vô số lần ảo tưởng qua tình cảnh lúc mình xuất giá, mặc áo cưới trắng noãn, tay nâng hoa hồng, được Lưu Húc Đông nửa ôm, tiếp nhận người khác chúc phúc...!nhưng đến khi
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Buổi tối, Trần A Phúc đỡ trên thư án ngẩn người, Lý ma ma dẫn năm nha đầu đang thu thập cái rương.Tằng thẩm không tới, bà bị lưu lại ở phủ Định Châu, về sau sẽ luôn cùng Tằng Song ở phủ Định Châu quản lý cửa hàng Phúc Vận Lai.Lúc này, Giang thị đến.Trần A Phúc vội đứng dậy nhường chỗ ngồi, tự mình dâng trà.Bọn hạ nhân biết rõ mẹ con hai người muốn nói lời tri tâm, đều lẳng lặng lui ra ngoài.Giang thị trước nói vài câu lời nói khách sáo, đi nhà chồng phải kính trọng phu quân, hiếu thuận cha mẹ chồng, vì phu gia khai chi tán diệp (con đàn cháu đống), v.v.Sau đó đỏ mặt cho Trần A Phúc một quyển sách, để nàng nhìn xem một chút.Trần A Phúc biết là thời đại này trước hôn nhân nhất định đọc, giả vờ thẹn thùng cúi đầu tiếp nhận.Trần A Phúc lại cầm một cây Lục Diệp Trầm Hương cho Giang thị, nàng chỉ nói là dưới cơ duyên xảo hợp có được, mà không nói nàng và Vô Trí đại sư giao hảo.Nàng cảm thấy, nàng ở nhà Trần Thế Anh những ngày này, Giang thị mặt trong mặt ngoài đều làm được.Đồ cưới là nhỏ, mà là trợ giúp Trần Thế Anh hóa giải nguy hiểm ẩn ở bên trong Trần phủ cho nàng, thu thập vài người ác lão phu nhân, Đường thị, Trần Vũ Huy.Mặc kệ Giang thị căn cứ vào mục đích gì, cuối cùng nhận ân huệ là Trần A Phúc nàng.Nàng thích liên hệ cùng loại người thông minh này, nàng còn hy vọng về sau có thể tiếp tục vui vẻ hợp tác.Cuối cùng lại dặn dò Giang thị, trừ Trần Thế Anh ra, ngàn vạn lần không nên nói ra với người khác về xuất xứ cây hương này.Được cây hương này, Giang thị cao hứng đến không thể tự kiềm chế.Nàng đã nghe nói, loại hương này là Vô Trí đại sư chế ra, Sở tam phu nhân thật vất vả có được một cây, bản thân mình đều không trực tiếp sử dụng, mà là hiến tặng cho thái hậu.Nghe nói, hiện tại chỉ có Hoàng thượng, còn có An vương gia giao tình tương đối khá với Vô Trí đại sư, Trần lão quốc công mới được một cây...Cách mình làm là đúng, giao hảo cùng Trần A Phúc, không chỉ lấy niềm vui của trượng phu, treo lên quan hệ cùng người Sở gia, còn được một thứ bảo bối như vậy.Mặc dù bà bà hiện tại càng ngày càng không muốn thấy nàng, thường xuyên kéo nàng đi lập quy củ, vậy thì lại có cái gì đâu, lão phu nhân lớn tuổi rồi, có thể lăn qua lăn lại mình vài năm thôi...Giang thị cầm lấy Trầm Hương tay đều đang phát run, nói: "Phúc nhi yên tâm, ta ngay cả Tình nhi cùng Lam nhi cũng sẽ không nói, bọn họ còn nhỏ, không biết rõ giữ bí mật."Ban đêm, nằm ở trên giường Trần A Phúc có chút mất ngủ.Nàng đặc biệt muốn đi không gian buông lỏng một chút thể xác và tinh thần, lại làm làm công tác cùng vật nhỏ, không cần tùy ý nghe lén, như vậy không tốt.Nhưng Hạ Nguyệt ngủ ở trong noãn các, nàng không dám nháo mất tích.Đầu mùa xuân ánh trăng trong trẻo như nước, xuyên thấu qua song cửa sổ, chiếu lên hỉ phục trên giá áo càng thêm tươi đẹp sáng chói, trên mặt cát điểu màu vàng kim như muốn bay ra ngoài.Đời trước vô số lần ảo tưởng qua tình cảnh lúc mình xuất giá, mặc áo cưới trắng noãn, tay nâng hoa hồng, được Lưu Húc Đông nửa ôm, tiếp nhận người khác chúc phúc...!nhưng đến khi.