Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 309: 309: Nên Bỏ Xuống
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sở tam phu nhân vừa nói vài câu, Lý thị liền không dám lại tìm việc.Bà ta không sợ lão hầu gia cùng Nhị lão gia ở bên kia bình phong, nhưng sợ Hoa Xương sợ đến tận xương tủy.Nàng trừng mắt liếc Tống thị nói: "Hôm nay tức phụ Lão Nhị là như thế nào? Bình thường cũng không thấy ngươi chịu khó dạng này, nhanh ngồi xuống đi.Hồ đồ, lại nên nói ta là ác bà bà, khắt khe tức phụ thứ tử."Tống thị tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, hàm nước mắt còn không dám khóc lên.Mỗi lần đều như vậy, lén lút kêu nàng làm như vậy, chỉ khi nào gặp chuyện không may lại đều đẩy trách nhiệm tới trên người nàng.Nam nhân kêu nàng nhẫn nhịn, nói ở riêng thì tốt rồi, nhưng cái nhà này khi nào thì mới phân ra chứ?Sở tam phu nhân hừ lạnh nói: "Ta chính là người hồ đồ, còn thật cho rằng Nhị tẩu là đang hà khắc với tức phụ thứ tử đây."Một câu nói nói làm Lý thị đỏ mặt lên, hù dọa Tống thị lại là nơm nớp lo sợ.Trần A Phúc liếc về Lý thị một cái, nói trắng ra, hôm nay chỗ Lý thị nhằm vào đều là chính mình.Bà ta làm được rõ ràng dạng này, mình cũng không cần phải lưu mặt mũi cho bà ta nữa.Trần A Phúc cười dùng đũa chung gắp mấy thứ món ăn cho Sở tam phu nhân, nói: "Trước khi con đến kinh thành, mẹ chồng đặc biệt dạy bảo con, phải hiếu kính tam thẩm, còn kêu con học cùng tam thẩm nhiều một ít, mang tâm địa bồ tát như thế nào, thủ đoạn sét đánh ra sao.Tam thẩm về sau phải dạy dỗ cháu dâu nhiều một chút, lôi kéo thiện tâm như thế nào, đả kích làm ác như thế nào, cũng không nên giấu giếm."Sở tam phu nhân cười khanh khách nói: "Ai da, cái gì tâm địa bồ tát, thủ đoạn sét đánh, đại tẩu nói ta được quá tốt.Nhưng mà, một ít thủ đoạn nhỏ lôi kéo lòng người cùng đả kích ác nhân này, ta ngược lại biết hai tay, tức phụ lão đại muốn học, ta sẽ dạy, bảo đảm không giấu giếm." Rồi nói với mấy người Sở Hoa cùng Sở Trân: "Các cô nương cũng đều học một ít, tương lai đến nhà chồng, có thể có tác dụng đấy."Sở Hoa vội vàng đến gần có hứng thú nói: "Tam thẩm dạy, chúng ta liền học."Sở Trân cùng Sở Lâm, Sở Bích đều sợ tam phu nhân, thấy nàng nói như thế, đều gật gật đầu.Lý thị thấy thế tức giận hơn, hung hăng trừng Sở Lâm cùng Sở Bích một cái, lại liếc Tống thị một cái, những người kia đều chột dạ cúi đầu xuống.Bàn nữ nhân chia làm hai phái, bàn các nam nhân ngược lại đoàn kết thân mật, ngay cả Nhị lão gia đều uống nhiều rượu.Sau khi ăn xong, mọi người lại đi trong sảnh nói chuyện một trận, mới tản đi.Ra cửa thuỳ hoa, mọi người cung kính đưa lão gia tử, ông dẫn Sở Lệnh An cùng Sở Lệnh Vệ ở ngoại viện đi đến phía trước bên trái.Sau đó, người một nhà nhị phòng đi hướng tây, vài người Trần A Phúc đi về phía đông.Lúc này màn đêm đã phủ xuống, trăng bán nguyệt sáng ngời treo ở chân trời.Nhìn khắp bốn phía, tầng tầng lớp lớp mái cong góc vểnh lên nhìn không thấy bờ, hành lang quanh co không có cuối cùng, hình bóng cây cối đan xen vươn hướng phương xa, đình viện thật sâu là xa lạ như vậy, khiến Trần A Phúc có chút không biết vì sao luống.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sở tam phu nhân vừa nói vài câu, Lý thị liền không dám lại tìm việc.
Bà ta không sợ lão hầu gia cùng Nhị lão gia ở bên kia bình phong, nhưng sợ Hoa Xương sợ đến tận xương tủy.
Nàng trừng mắt liếc Tống thị nói: "Hôm nay tức phụ Lão Nhị là như thế nào? Bình thường cũng không thấy ngươi chịu khó dạng này, nhanh ngồi xuống đi.
Hồ đồ, lại nên nói ta là ác bà bà, khắt khe tức phụ thứ tử."
Tống thị tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, hàm nước mắt còn không dám khóc lên.
Mỗi lần đều như vậy, lén lút kêu nàng làm như vậy, chỉ khi nào gặp chuyện không may lại đều đẩy trách nhiệm tới trên người nàng.
Nam nhân kêu nàng nhẫn nhịn, nói ở riêng thì tốt rồi, nhưng cái nhà này khi nào thì mới phân ra chứ?
Sở tam phu nhân hừ lạnh nói: "Ta chính là người hồ đồ, còn thật cho rằng Nhị tẩu là đang hà khắc với tức phụ thứ tử đây."
Một câu nói nói làm Lý thị đỏ mặt lên, hù dọa Tống thị lại là nơm nớp lo sợ.
Trần A Phúc liếc về Lý thị một cái, nói trắng ra, hôm nay chỗ Lý thị nhằm vào đều là chính mình.
Bà ta làm được rõ ràng dạng này, mình cũng không cần phải lưu mặt mũi cho bà ta nữa.
Trần A Phúc cười dùng đũa chung gắp mấy thứ món ăn cho Sở tam phu nhân, nói: "Trước khi con đến kinh thành, mẹ chồng đặc biệt dạy bảo con, phải hiếu kính tam thẩm, còn kêu con học cùng tam thẩm nhiều một ít, mang tâm địa bồ tát như thế nào, thủ đoạn sét đánh ra sao.
Tam thẩm về sau phải dạy dỗ cháu dâu nhiều một chút, lôi kéo thiện tâm như thế nào, đả kích làm ác như thế nào, cũng không nên giấu giếm."
Sở tam phu nhân cười khanh khách nói: "Ai da, cái gì tâm địa bồ tát, thủ đoạn sét đánh, đại tẩu nói ta được quá tốt.
Nhưng mà, một ít thủ đoạn nhỏ lôi kéo lòng người cùng đả kích ác nhân này, ta ngược lại biết hai tay, tức phụ lão đại muốn học, ta sẽ dạy, bảo đảm không giấu giếm." Rồi nói với mấy người Sở Hoa cùng Sở Trân: "Các cô nương cũng đều học một ít, tương lai đến nhà chồng, có thể có tác dụng đấy."
Sở Hoa vội vàng đến gần có hứng thú nói: "Tam thẩm dạy, chúng ta liền học."
Sở Trân cùng Sở Lâm, Sở Bích đều sợ tam phu nhân, thấy nàng nói như thế, đều gật gật đầu.
Lý thị thấy thế tức giận hơn, hung hăng trừng Sở Lâm cùng Sở Bích một cái, lại liếc Tống thị một cái, những người kia đều chột dạ cúi đầu xuống.
Bàn nữ nhân chia làm hai phái, bàn các nam nhân ngược lại đoàn kết thân mật, ngay cả Nhị lão gia đều uống nhiều rượu.
Sau khi ăn xong, mọi người lại đi trong sảnh nói chuyện một trận, mới tản đi.
Ra cửa thuỳ hoa, mọi người cung kính đưa lão gia tử, ông dẫn Sở Lệnh An cùng Sở Lệnh Vệ ở ngoại viện đi đến phía trước bên trái.
Sau đó, người một nhà nhị phòng đi hướng tây, vài người Trần A Phúc đi về phía đông.
Lúc này màn đêm đã phủ xuống, trăng bán nguyệt sáng ngời treo ở chân trời.
Nhìn khắp bốn phía, tầng tầng lớp lớp mái cong góc vểnh lên nhìn không thấy bờ, hành lang quanh co không có cuối cùng, hình bóng cây cối đan xen vươn hướng phương xa, đình viện thật sâu là xa lạ như vậy, khiến Trần A Phúc có chút không biết vì sao luống
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sở tam phu nhân vừa nói vài câu, Lý thị liền không dám lại tìm việc.Bà ta không sợ lão hầu gia cùng Nhị lão gia ở bên kia bình phong, nhưng sợ Hoa Xương sợ đến tận xương tủy.Nàng trừng mắt liếc Tống thị nói: "Hôm nay tức phụ Lão Nhị là như thế nào? Bình thường cũng không thấy ngươi chịu khó dạng này, nhanh ngồi xuống đi.Hồ đồ, lại nên nói ta là ác bà bà, khắt khe tức phụ thứ tử."Tống thị tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, hàm nước mắt còn không dám khóc lên.Mỗi lần đều như vậy, lén lút kêu nàng làm như vậy, chỉ khi nào gặp chuyện không may lại đều đẩy trách nhiệm tới trên người nàng.Nam nhân kêu nàng nhẫn nhịn, nói ở riêng thì tốt rồi, nhưng cái nhà này khi nào thì mới phân ra chứ?Sở tam phu nhân hừ lạnh nói: "Ta chính là người hồ đồ, còn thật cho rằng Nhị tẩu là đang hà khắc với tức phụ thứ tử đây."Một câu nói nói làm Lý thị đỏ mặt lên, hù dọa Tống thị lại là nơm nớp lo sợ.Trần A Phúc liếc về Lý thị một cái, nói trắng ra, hôm nay chỗ Lý thị nhằm vào đều là chính mình.Bà ta làm được rõ ràng dạng này, mình cũng không cần phải lưu mặt mũi cho bà ta nữa.Trần A Phúc cười dùng đũa chung gắp mấy thứ món ăn cho Sở tam phu nhân, nói: "Trước khi con đến kinh thành, mẹ chồng đặc biệt dạy bảo con, phải hiếu kính tam thẩm, còn kêu con học cùng tam thẩm nhiều một ít, mang tâm địa bồ tát như thế nào, thủ đoạn sét đánh ra sao.Tam thẩm về sau phải dạy dỗ cháu dâu nhiều một chút, lôi kéo thiện tâm như thế nào, đả kích làm ác như thế nào, cũng không nên giấu giếm."Sở tam phu nhân cười khanh khách nói: "Ai da, cái gì tâm địa bồ tát, thủ đoạn sét đánh, đại tẩu nói ta được quá tốt.Nhưng mà, một ít thủ đoạn nhỏ lôi kéo lòng người cùng đả kích ác nhân này, ta ngược lại biết hai tay, tức phụ lão đại muốn học, ta sẽ dạy, bảo đảm không giấu giếm." Rồi nói với mấy người Sở Hoa cùng Sở Trân: "Các cô nương cũng đều học một ít, tương lai đến nhà chồng, có thể có tác dụng đấy."Sở Hoa vội vàng đến gần có hứng thú nói: "Tam thẩm dạy, chúng ta liền học."Sở Trân cùng Sở Lâm, Sở Bích đều sợ tam phu nhân, thấy nàng nói như thế, đều gật gật đầu.Lý thị thấy thế tức giận hơn, hung hăng trừng Sở Lâm cùng Sở Bích một cái, lại liếc Tống thị một cái, những người kia đều chột dạ cúi đầu xuống.Bàn nữ nhân chia làm hai phái, bàn các nam nhân ngược lại đoàn kết thân mật, ngay cả Nhị lão gia đều uống nhiều rượu.Sau khi ăn xong, mọi người lại đi trong sảnh nói chuyện một trận, mới tản đi.Ra cửa thuỳ hoa, mọi người cung kính đưa lão gia tử, ông dẫn Sở Lệnh An cùng Sở Lệnh Vệ ở ngoại viện đi đến phía trước bên trái.Sau đó, người một nhà nhị phòng đi hướng tây, vài người Trần A Phúc đi về phía đông.Lúc này màn đêm đã phủ xuống, trăng bán nguyệt sáng ngời treo ở chân trời.Nhìn khắp bốn phía, tầng tầng lớp lớp mái cong góc vểnh lên nhìn không thấy bờ, hành lang quanh co không có cuối cùng, hình bóng cây cối đan xen vươn hướng phương xa, đình viện thật sâu là xa lạ như vậy, khiến Trần A Phúc có chút không biết vì sao luống.