Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 313: 313: Chuyện Xấu

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nội thị đằng sau Vinh Chiêu công chúa đưa lên một cái khay, phía trên để một thanh ngọc Như Ý, một bản (nữ giới).Trần A Phúc lau lau con mắt, đè xuống không cam lòng trong mắt.Vinh Chiêu quá xấu xa, chuyện hư hỏng đều để cho nàng ta nói xong rồi.Nàng ta thân phận cao quý, mình bị bắt nạt cũng đành phải nhận, vì Đại Bảo ở nông thôn, cũng vì Sở gia...Nhưng mà, món nợ này nàng nhớ kỹ, chờ Kim Yến Tử đi ra, cho dù mình không ở nơi này, cũng sẽ khiến nó đòi lại món nợ này.Trần A Phúc đỏ hồng mắt tiếp ngọc Như Ý cùng (nữ giới), lại dâng lên một đôi giày.Sau đó, Sở Lệnh Tuyên cùng Trần A Phúc lại quỳ trước mặt Sở Hầu gia.Trần A Phúc dập đầu nói: "Nhi tức gặp qua cha chồng, nguyện cha chồng phúc thọ an khang."Sở Hầu gia uống trà, ấm giọng nói: "Hôm nay ủy khuất con dâu, là cha chồng vô dụng.Con dâu về sau phải hiếu kính tổ phụ của con, hầu hạ kỹ phu quân, sớm ngày vì Sở gia con đàn cháu đống." Nói xong, liền cho nàng một cái hồng bao.Hắn hết sức thích người con dâu này.Mặc dù nàng xuất thân không cao, nhưng mà hiền lành, thông minh, thiện lương, chú ý đại cục, cực kỳ mấu chốt là nuôi dưỡng thập nhất hoàng tử vô cùng tốt.Hắn rất muốn khen ngợi nàng vài câu...!Nhưng vì tốt cho nàng, không khen cũng được.Hắn lại dư quang nhìn Vinh Chiêu một chút.Phụ nhân này, không thủ phụ đức, điêu ngoa tùy hứng, bá đạo lớn lối, lại không đầu óc, bị người lợi dụng còn không tự biết.Nếu không phải vì chờ đợi cửu hoàng tử chữa lành chân, hoặc là vì chờ đợi thập nhất hoàng tử bình an lớn lên, mình đường đường nam nhi bảy thước, đã từng thống lĩnh ngự lâm quân, như thế nào còn phải lá mặt lá trái cùng nàng ta.Còn may, không cần thập nhất hoàng tử lớn lên, chân cửu hoàng tử đã sắp tốt rồi, Tam đệ lại tay cầm quân đội hùng hậu, Hoàng thượng cũng bồi dưỡng một số người cho cửu hoàng tử, chỉ chờ bưng Vương gia, giải quyết Tôn gia...Trần A Phúc tiếp nhận hồng bao Sở Hầu gia cho, lại dâng lên một đôi giày.Sở Hầu gia cầm lấy giầy hài lòng gật đầu, vẫn là nhịn không được khen một câu: "Không tệ, con dâu thủ công rất tốt."Trần A Phúc có chút chột dạ, hôm nào nhất định hiếu kính hắn một đôi giầy tự mình làm.Gặp xong cha mẹ chồng, lại bị nha đầu giới thiệu gặp mặt những người khác.Trừ vài người Sở gia ra, còn đến vợ chồng Nhị hoàng tử, vợ chồng Thụy Vương, vợ chồng Bát hoàng tử, còn có vài người Mã gia.Trần A Phúc âm thầm châm chọc, nếu như ấn theo bối phận Đại Bảo xếp hàng, mình còn cao hơn một bối.Nhưng dựa theo bối phận Vinh Chiêu xếp hàng, Trần A Phúc so với bọn họ đều là đồng lứa thấp.Mấy người này, trừ thái độ vợ chồng Thụy Vương còn có thể, những người khác là nhàn nhạt.Trần A Phúc ngồi xuống, Tiết Bảo Nghi lại tới ra mắt với nàng.Tiết Bảo Nghi mặc áo nhỏ Yên La vung hoa màu đỏ tươi, váy dài màu xanh nhạt trăm nếp nhăn Như Ý vung hoa, chải lấy hai búi tóc xoáy ốc, bộ dáng rất thanh thuần, nhưng trong mắt mang lệ khí, rõ ràng xem thường Trần A Phúc.Nàng ta phúc phúc lấy lệ, lại không kiêng nể gì cả quan sát Trần A Phúc nói: "Lớn lên chẳng có gì đặc sắc, cái tên lại quê.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nội thị đằng sau Vinh Chiêu công chúa đưa lên một cái khay, phía trên để một thanh ngọc Như Ý, một bản (nữ giới).

Trần A Phúc lau lau con mắt, đè xuống không cam lòng trong mắt.

Vinh Chiêu quá xấu xa, chuyện hư hỏng đều để cho nàng ta nói xong rồi.

Nàng ta thân phận cao quý, mình bị bắt nạt cũng đành phải nhận, vì Đại Bảo ở nông thôn, cũng vì Sở gia...

Nhưng mà, món nợ này nàng nhớ kỹ, chờ Kim Yến Tử đi ra, cho dù mình không ở nơi này, cũng sẽ khiến nó đòi lại món nợ này.

Trần A Phúc đỏ hồng mắt tiếp ngọc Như Ý cùng (nữ giới), lại dâng lên một đôi giày.

Sau đó, Sở Lệnh Tuyên cùng Trần A Phúc lại quỳ trước mặt Sở Hầu gia.

Trần A Phúc dập đầu nói: "Nhi tức gặp qua cha chồng, nguyện cha chồng phúc thọ an khang."

Sở Hầu gia uống trà, ấm giọng nói: "Hôm nay ủy khuất con dâu, là cha chồng vô dụng.

Con dâu về sau phải hiếu kính tổ phụ của con, hầu hạ kỹ phu quân, sớm ngày vì Sở gia con đàn cháu đống." Nói xong, liền cho nàng một cái hồng bao.

Hắn hết sức thích người con dâu này.

Mặc dù nàng xuất thân không cao, nhưng mà hiền lành, thông minh, thiện lương, chú ý đại cục, cực kỳ mấu chốt là nuôi dưỡng thập nhất hoàng tử vô cùng tốt.

Hắn rất muốn khen ngợi nàng vài câu...!Nhưng vì tốt cho nàng, không khen cũng được.

Hắn lại dư quang nhìn Vinh Chiêu một chút.

Phụ nhân này, không thủ phụ đức, điêu ngoa tùy hứng, bá đạo lớn lối, lại không đầu óc, bị người lợi dụng còn không tự biết.

Nếu không phải vì chờ đợi cửu hoàng tử chữa lành chân, hoặc là vì chờ đợi thập nhất hoàng tử bình an lớn lên, mình đường đường nam nhi bảy thước, đã từng thống lĩnh ngự lâm quân, như thế nào còn phải lá mặt lá trái cùng nàng ta.

Còn may, không cần thập nhất hoàng tử lớn lên, chân cửu hoàng tử đã sắp tốt rồi, Tam đệ lại tay cầm quân đội hùng hậu, Hoàng thượng cũng bồi dưỡng một số người cho cửu hoàng tử, chỉ chờ bưng Vương gia, giải quyết Tôn gia...

Trần A Phúc tiếp nhận hồng bao Sở Hầu gia cho, lại dâng lên một đôi giày.

Sở Hầu gia cầm lấy giầy hài lòng gật đầu, vẫn là nhịn không được khen một câu: "Không tệ, con dâu thủ công rất tốt."

Trần A Phúc có chút chột dạ, hôm nào nhất định hiếu kính hắn một đôi giầy tự mình làm.

Gặp xong cha mẹ chồng, lại bị nha đầu giới thiệu gặp mặt những người khác.

Trừ vài người Sở gia ra, còn đến vợ chồng Nhị hoàng tử, vợ chồng Thụy Vương, vợ chồng Bát hoàng tử, còn có vài người Mã gia.

Trần A Phúc âm thầm châm chọc, nếu như ấn theo bối phận Đại Bảo xếp hàng, mình còn cao hơn một bối.

Nhưng dựa theo bối phận Vinh Chiêu xếp hàng, Trần A Phúc so với bọn họ đều là đồng lứa thấp.

Mấy người này, trừ thái độ vợ chồng Thụy Vương còn có thể, những người khác là nhàn nhạt.

Trần A Phúc ngồi xuống, Tiết Bảo Nghi lại tới ra mắt với nàng.

Tiết Bảo Nghi mặc áo nhỏ Yên La vung hoa màu đỏ tươi, váy dài màu xanh nhạt trăm nếp nhăn Như Ý vung hoa, chải lấy hai búi tóc xoáy ốc, bộ dáng rất thanh thuần, nhưng trong mắt mang lệ khí, rõ ràng xem thường Trần A Phúc.

Nàng ta phúc phúc lấy lệ, lại không kiêng nể gì cả quan sát Trần A Phúc nói: "Lớn lên chẳng có gì đặc sắc, cái tên lại quê

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nội thị đằng sau Vinh Chiêu công chúa đưa lên một cái khay, phía trên để một thanh ngọc Như Ý, một bản (nữ giới).Trần A Phúc lau lau con mắt, đè xuống không cam lòng trong mắt.Vinh Chiêu quá xấu xa, chuyện hư hỏng đều để cho nàng ta nói xong rồi.Nàng ta thân phận cao quý, mình bị bắt nạt cũng đành phải nhận, vì Đại Bảo ở nông thôn, cũng vì Sở gia...Nhưng mà, món nợ này nàng nhớ kỹ, chờ Kim Yến Tử đi ra, cho dù mình không ở nơi này, cũng sẽ khiến nó đòi lại món nợ này.Trần A Phúc đỏ hồng mắt tiếp ngọc Như Ý cùng (nữ giới), lại dâng lên một đôi giày.Sau đó, Sở Lệnh Tuyên cùng Trần A Phúc lại quỳ trước mặt Sở Hầu gia.Trần A Phúc dập đầu nói: "Nhi tức gặp qua cha chồng, nguyện cha chồng phúc thọ an khang."Sở Hầu gia uống trà, ấm giọng nói: "Hôm nay ủy khuất con dâu, là cha chồng vô dụng.Con dâu về sau phải hiếu kính tổ phụ của con, hầu hạ kỹ phu quân, sớm ngày vì Sở gia con đàn cháu đống." Nói xong, liền cho nàng một cái hồng bao.Hắn hết sức thích người con dâu này.Mặc dù nàng xuất thân không cao, nhưng mà hiền lành, thông minh, thiện lương, chú ý đại cục, cực kỳ mấu chốt là nuôi dưỡng thập nhất hoàng tử vô cùng tốt.Hắn rất muốn khen ngợi nàng vài câu...!Nhưng vì tốt cho nàng, không khen cũng được.Hắn lại dư quang nhìn Vinh Chiêu một chút.Phụ nhân này, không thủ phụ đức, điêu ngoa tùy hứng, bá đạo lớn lối, lại không đầu óc, bị người lợi dụng còn không tự biết.Nếu không phải vì chờ đợi cửu hoàng tử chữa lành chân, hoặc là vì chờ đợi thập nhất hoàng tử bình an lớn lên, mình đường đường nam nhi bảy thước, đã từng thống lĩnh ngự lâm quân, như thế nào còn phải lá mặt lá trái cùng nàng ta.Còn may, không cần thập nhất hoàng tử lớn lên, chân cửu hoàng tử đã sắp tốt rồi, Tam đệ lại tay cầm quân đội hùng hậu, Hoàng thượng cũng bồi dưỡng một số người cho cửu hoàng tử, chỉ chờ bưng Vương gia, giải quyết Tôn gia...Trần A Phúc tiếp nhận hồng bao Sở Hầu gia cho, lại dâng lên một đôi giày.Sở Hầu gia cầm lấy giầy hài lòng gật đầu, vẫn là nhịn không được khen một câu: "Không tệ, con dâu thủ công rất tốt."Trần A Phúc có chút chột dạ, hôm nào nhất định hiếu kính hắn một đôi giầy tự mình làm.Gặp xong cha mẹ chồng, lại bị nha đầu giới thiệu gặp mặt những người khác.Trừ vài người Sở gia ra, còn đến vợ chồng Nhị hoàng tử, vợ chồng Thụy Vương, vợ chồng Bát hoàng tử, còn có vài người Mã gia.Trần A Phúc âm thầm châm chọc, nếu như ấn theo bối phận Đại Bảo xếp hàng, mình còn cao hơn một bối.Nhưng dựa theo bối phận Vinh Chiêu xếp hàng, Trần A Phúc so với bọn họ đều là đồng lứa thấp.Mấy người này, trừ thái độ vợ chồng Thụy Vương còn có thể, những người khác là nhàn nhạt.Trần A Phúc ngồi xuống, Tiết Bảo Nghi lại tới ra mắt với nàng.Tiết Bảo Nghi mặc áo nhỏ Yên La vung hoa màu đỏ tươi, váy dài màu xanh nhạt trăm nếp nhăn Như Ý vung hoa, chải lấy hai búi tóc xoáy ốc, bộ dáng rất thanh thuần, nhưng trong mắt mang lệ khí, rõ ràng xem thường Trần A Phúc.Nàng ta phúc phúc lấy lệ, lại không kiêng nể gì cả quan sát Trần A Phúc nói: "Lớn lên chẳng có gì đặc sắc, cái tên lại quê.

Chương 313: 313: Chuyện Xấu