Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 337: 337: Hư Hư Thực Thực
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc bắt đầu kể chuyện xưa, một lớn hai nhỏ ngồi xếp bằng ở trên giường nghiêm túc nghe.Chuyện xưa là "Thần bút mã lương" kể rất nhiều lần, hai tiểu nhân nhi vẫn thích đến không thôi, con mắt mở được thật to.Sở Lệnh Tuyên cũng là mở thật to con mắt, hắn hoàn toàn là đang nhìn mỹ nhân.Hiếm khi trước mặt các hài tử, còn có thể nhìn không chớp mắt như thế.Trần A Phúc kể một lần còn bị yêu cầu kể lần thứ hai, kể lần thứ hai lại bị yêu cầu kể lần thứ ba.Nàng lắc đầu nói: "Không được, đã rất trễ rồi, phụ thân ngày mai còn phải dậy sớm thượng nha môn.Về sau nương vẽ chuyện xưa này thành tranh liên hoàn, các con từ từ xem." Nói xong liền xuống giường, chuẩn bị ôm Sở tiểu cô nương đi buồng lò sưởi ngủ.Đại Bảo vội vàng đứng người lên ôm nương muốn hôn hôn: "Nương, hôn con trai, thật lâu không có hôn, phải hôn thêm vài cái."Trần A Phúc cười nâng khuôn mặt Đại Bảo hôn cậu mọi nơi, lên xuống trái phải một bên một cái.Trần Đại Bảo cũng như thế, hôn lại Trần A Phúc mọi nơi.Sở tiểu cô nương thấy, cũng nói: "Nương, con cũng muốn hôn hôn, con cũng muốn hôn hôn."Trần A Phúc lại nâng khuôn mặt của cô bé hôn khắp nơi, tiểu cô nương cũng hôn lại mọi nơi.Sở Lệnh Tuyên nhìn thấy thẳng nhíu mày, nói: "A Phúc, các người làm cái gì vậy?"Trần A Phúc ha ha cười không lên tiếng.Trần Đại Bảo toét ra miệng rộng cười nói: "Phụ thân ghen tị rồi, phụ thân ghen tị rồi."Sở tiểu cô nương đuổi ôm chặt cổ phụ thân hôn hắn hai cái, an ủi: "Phụ thân không ăn giấm nha, tỷ muội hôn cha." Lại gọi Đại Bảo nói: "Mau tới hôn phụ thân, chúng ta đều hôn, phụ thân cũng sẽ không ghen tị."Tiểu cô nương có đôi khi còn rất có đầu óc.Trần Đại Bảo cảm thấy đúng là như thế, mặc dù có chút thẹn thùng, nhưng vẫn là quay đầu lại lấy lệ tính hôn Sở Lệnh Tuyên hai cái.Trần A Phúc cười nói với Sở Lệnh Tuyên: "Hai đứa bọn họ đều hôn chàng, chàng cũng phải hôn bọn họ." Nàng vẫn muốn giữa Sở Lệnh Tuyên và Trần Đại Bảo càng thân mật một chút.Sở Lệnh Tuyên cũng đành phải hôn lại bọn họ hai cái, còn có chút thẹn thùng.Tiểu cô nương không thuận theo nói: "Không được, phải hôn mọi nơi."Bốn người nháo một hồi lâu, Trần A Phúc mới ôm Sở Hàm Yên đi.Ngày hôm sau giờ dần, Trần A Phúc liền bị Hồng Phỉ kêu dậy.Đây là nàng buổi tối ngày hôm trước phân phó Hồng Phỉ, nếu như đại gia dậy, nàng còn chưa tỉnh, liền kêu nàng dậy.Làm vợ, nàng cảm giác mình phải đưa trượng phu đi làm.Đầy tớ đã đem đặt tới tây phòng, Sở Lệnh Tuyên nếm qua điểm tâm, Trần A Phúc đưa hắn ra Yến Hương Các.Sở Lệnh Tuyên thấy bốn phía không có người, hôn nàng một cái, thấp giọng nói: "Nàng không thể mềm lòng, hôm nay nhất định.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần A Phúc bắt đầu kể chuyện xưa, một lớn hai nhỏ ngồi xếp bằng ở trên giường nghiêm túc nghe.
Chuyện xưa là "Thần bút mã lương" kể rất nhiều lần, hai tiểu nhân nhi vẫn thích đến không thôi, con mắt mở được thật to.
Sở Lệnh Tuyên cũng là mở thật to con mắt, hắn hoàn toàn là đang nhìn mỹ nhân.
Hiếm khi trước mặt các hài tử, còn có thể nhìn không chớp mắt như thế.
Trần A Phúc kể một lần còn bị yêu cầu kể lần thứ hai, kể lần thứ hai lại bị yêu cầu kể lần thứ ba.
Nàng lắc đầu nói: "Không được, đã rất trễ rồi, phụ thân ngày mai còn phải dậy sớm thượng nha môn.
Về sau nương vẽ chuyện xưa này thành tranh liên hoàn, các con từ từ xem." Nói xong liền xuống giường, chuẩn bị ôm Sở tiểu cô nương đi buồng lò sưởi ngủ.
Đại Bảo vội vàng đứng người lên ôm nương muốn hôn hôn: "Nương, hôn con trai, thật lâu không có hôn, phải hôn thêm vài cái."
Trần A Phúc cười nâng khuôn mặt Đại Bảo hôn cậu mọi nơi, lên xuống trái phải một bên một cái.
Trần Đại Bảo cũng như thế, hôn lại Trần A Phúc mọi nơi.
Sở tiểu cô nương thấy, cũng nói: "Nương, con cũng muốn hôn hôn, con cũng muốn hôn hôn."
Trần A Phúc lại nâng khuôn mặt của cô bé hôn khắp nơi, tiểu cô nương cũng hôn lại mọi nơi.
Sở Lệnh Tuyên nhìn thấy thẳng nhíu mày, nói: "A Phúc, các người làm cái gì vậy?"
Trần A Phúc ha ha cười không lên tiếng.
Trần Đại Bảo toét ra miệng rộng cười nói: "Phụ thân ghen tị rồi, phụ thân ghen tị rồi."
Sở tiểu cô nương đuổi ôm chặt cổ phụ thân hôn hắn hai cái, an ủi: "Phụ thân không ăn giấm nha, tỷ muội hôn cha." Lại gọi Đại Bảo nói: "Mau tới hôn phụ thân, chúng ta đều hôn, phụ thân cũng sẽ không ghen tị."
Tiểu cô nương có đôi khi còn rất có đầu óc.
Trần Đại Bảo cảm thấy đúng là như thế, mặc dù có chút thẹn thùng, nhưng vẫn là quay đầu lại lấy lệ tính hôn Sở Lệnh Tuyên hai cái.
Trần A Phúc cười nói với Sở Lệnh Tuyên: "Hai đứa bọn họ đều hôn chàng, chàng cũng phải hôn bọn họ." Nàng vẫn muốn giữa Sở Lệnh Tuyên và Trần Đại Bảo càng thân mật một chút.
Sở Lệnh Tuyên cũng đành phải hôn lại bọn họ hai cái, còn có chút thẹn thùng.
Tiểu cô nương không thuận theo nói: "Không được, phải hôn mọi nơi."
Bốn người nháo một hồi lâu, Trần A Phúc mới ôm Sở Hàm Yên đi.
Ngày hôm sau giờ dần, Trần A Phúc liền bị Hồng Phỉ kêu dậy.
Đây là nàng buổi tối ngày hôm trước phân phó Hồng Phỉ, nếu như đại gia dậy, nàng còn chưa tỉnh, liền kêu nàng dậy.
Làm vợ, nàng cảm giác mình phải đưa trượng phu đi làm.
Đầy tớ đã đem đặt tới tây phòng, Sở Lệnh Tuyên nếm qua điểm tâm, Trần A Phúc đưa hắn ra Yến Hương Các.
Sở Lệnh Tuyên thấy bốn phía không có người, hôn nàng một cái, thấp giọng nói: "Nàng không thể mềm lòng, hôm nay nhất định
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc bắt đầu kể chuyện xưa, một lớn hai nhỏ ngồi xếp bằng ở trên giường nghiêm túc nghe.Chuyện xưa là "Thần bút mã lương" kể rất nhiều lần, hai tiểu nhân nhi vẫn thích đến không thôi, con mắt mở được thật to.Sở Lệnh Tuyên cũng là mở thật to con mắt, hắn hoàn toàn là đang nhìn mỹ nhân.Hiếm khi trước mặt các hài tử, còn có thể nhìn không chớp mắt như thế.Trần A Phúc kể một lần còn bị yêu cầu kể lần thứ hai, kể lần thứ hai lại bị yêu cầu kể lần thứ ba.Nàng lắc đầu nói: "Không được, đã rất trễ rồi, phụ thân ngày mai còn phải dậy sớm thượng nha môn.Về sau nương vẽ chuyện xưa này thành tranh liên hoàn, các con từ từ xem." Nói xong liền xuống giường, chuẩn bị ôm Sở tiểu cô nương đi buồng lò sưởi ngủ.Đại Bảo vội vàng đứng người lên ôm nương muốn hôn hôn: "Nương, hôn con trai, thật lâu không có hôn, phải hôn thêm vài cái."Trần A Phúc cười nâng khuôn mặt Đại Bảo hôn cậu mọi nơi, lên xuống trái phải một bên một cái.Trần Đại Bảo cũng như thế, hôn lại Trần A Phúc mọi nơi.Sở tiểu cô nương thấy, cũng nói: "Nương, con cũng muốn hôn hôn, con cũng muốn hôn hôn."Trần A Phúc lại nâng khuôn mặt của cô bé hôn khắp nơi, tiểu cô nương cũng hôn lại mọi nơi.Sở Lệnh Tuyên nhìn thấy thẳng nhíu mày, nói: "A Phúc, các người làm cái gì vậy?"Trần A Phúc ha ha cười không lên tiếng.Trần Đại Bảo toét ra miệng rộng cười nói: "Phụ thân ghen tị rồi, phụ thân ghen tị rồi."Sở tiểu cô nương đuổi ôm chặt cổ phụ thân hôn hắn hai cái, an ủi: "Phụ thân không ăn giấm nha, tỷ muội hôn cha." Lại gọi Đại Bảo nói: "Mau tới hôn phụ thân, chúng ta đều hôn, phụ thân cũng sẽ không ghen tị."Tiểu cô nương có đôi khi còn rất có đầu óc.Trần Đại Bảo cảm thấy đúng là như thế, mặc dù có chút thẹn thùng, nhưng vẫn là quay đầu lại lấy lệ tính hôn Sở Lệnh Tuyên hai cái.Trần A Phúc cười nói với Sở Lệnh Tuyên: "Hai đứa bọn họ đều hôn chàng, chàng cũng phải hôn bọn họ." Nàng vẫn muốn giữa Sở Lệnh Tuyên và Trần Đại Bảo càng thân mật một chút.Sở Lệnh Tuyên cũng đành phải hôn lại bọn họ hai cái, còn có chút thẹn thùng.Tiểu cô nương không thuận theo nói: "Không được, phải hôn mọi nơi."Bốn người nháo một hồi lâu, Trần A Phúc mới ôm Sở Hàm Yên đi.Ngày hôm sau giờ dần, Trần A Phúc liền bị Hồng Phỉ kêu dậy.Đây là nàng buổi tối ngày hôm trước phân phó Hồng Phỉ, nếu như đại gia dậy, nàng còn chưa tỉnh, liền kêu nàng dậy.Làm vợ, nàng cảm giác mình phải đưa trượng phu đi làm.Đầy tớ đã đem đặt tới tây phòng, Sở Lệnh Tuyên nếm qua điểm tâm, Trần A Phúc đưa hắn ra Yến Hương Các.Sở Lệnh Tuyên thấy bốn phía không có người, hôn nàng một cái, thấp giọng nói: "Nàng không thể mềm lòng, hôm nay nhất định.