Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 383: 383: Chỉ Sợ Quỷ Đến Cửa

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bà tử bỏ xuống cái ghế Trần lão phu nhân ngồi, Trần lão phu nhân chống chống gậy trong tay trên mặt đất, có chút khí thế quát lên,: "Nha đầu chết tiệt bất hiếu kia, kể từ khi mày nhận tổ quy tông, cũng chưa từng dập đầu cho tao.Mỗi lần về nhà mẹ đẻ, cũng không đi Vạn Thọ Đường thăm bà già này.Nghe nói mày hôm nay đặc biệt đến chúc thọ cho tao, vì sao không đi Vạn Thọ Đường lại tới chỗ này?" Thanh âm vang dội giống như chuông lớn.Trần A Phúc nói: "Lão phu nhân, bà không tới nơi này ta cũng sẽ đi Vạn Thọ Đường nhìn bà.Một cái là tặng lễ chúc thọ cho bà, một cái là có người kêu ta thay mặt gửi cho bà hai câu nói." Nói xong, liền để bà tử nâng lễ vật đến bên cạnh lão phu nhân, lại nói: "Một ít rượu là mua ở kinh thành, gấm vóc vải dệt vẫn là Hoa Xương quận chúa đưa ta.Ta không sử dụng, đều đưa tới cho bà."Lão phu nhân chứng kiến những lễ vật này thì tức giận đến sắc mặt xanh trắng nổi lên đỏ ửng, mắng: "Nha đầu chết tiệt kia, đây là đưa lễ thọ cho lão bà tử?""Đương nhiên, giá trị mấy trăm lượng bạc nha, đây chính là đại lễ." Trần A Phúc nói: "Nếu như lão phu nhân không thích, có thể chuyển tặng cho cha ta cùng mấy muội muội của ta, bọn họ khẳng định thích."Lão phu nhân gắt gao nhìn chằm chằm Trần A Phúc, từng chữ từng chữ chậm rãi nói: "Hôm nay mày nhất định phải dập đầu cho tao.Cái đầu này, lão bà tử tao chờ thời gian thật dài, hiện tại mày không đụng cũng phải đụng! Nhiều người đều xem như thế, mày tới chúc thọ không dập đầu, chính là đại bất hiếu."Trần A Phúc đặc biệt dứt khoát nói: "Được, chờ ta truyền lời xong liền dập đầu cho bà." Nàng nâng cao âm lượng, nói: "Lão phu nhân, tối hôm qua ta mơ thấy ông nội của ta, lão nhân gia ông ấy thật gầy, sắc mặt tái nhợt.Ông khóc, nói bệnh của ông vốn hẳn nên xung hỉ thì sẽ khỏe, ông không nên chết được sớm như vậy.Đều là vì có người dương phụng âm vi đắc tội Bồ Tát, ông mới chết sớm.Ông còn kêu ta thay mặt hai câu nói với bà, để cho bà nói chuyện làm việc tích lũy chút đức, cha ta đi đến một bước này không dễ dàng, đừng triệt để phá hủy quan thanh của cha ta.Ông nội ta còn nói, ông ấy nhớ bà, trong vài ngày này sẽ đi Vạn Thọ Đường thăm bà.Nếu như ban đêm bà thấy được có một cái đầu trắng nhỏ bay ở giữa không trung, đừng sợ, đó là..."Trần A Phúc còn chưa dứt lời, chỉ nghe lão phu nhân "Gào" kêu to lên một tiếng: "Quỷ, quỷ, quỷ, đừng tới tìm ta..." Bà vừa thét vừa gào, giọng lớn đến có thể xốc nóc phòng, người cũng bỗng chốc ngã ngã trên mặt đất.Bà tử vội vàng đỡ bà ta dậy ngồi ở trên ghế, trong miệng bà ta còn đang không ngừng kêu, nước mắt đều rớt xuống.Lão phu nhân vừa nháo, trong phòng trong nháy mắt tung nồi.Thanh Phong cùng Lý ma ma vội vàng đỡ Trần A Phúc đi bên tường cách khá.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bà tử bỏ xuống cái ghế Trần lão phu nhân ngồi, Trần lão phu nhân chống chống gậy trong tay trên mặt đất, có chút khí thế quát lên,: "Nha đầu chết tiệt bất hiếu kia, kể từ khi mày nhận tổ quy tông, cũng chưa từng dập đầu cho tao.

Mỗi lần về nhà mẹ đẻ, cũng không đi Vạn Thọ Đường thăm bà già này.

Nghe nói mày hôm nay đặc biệt đến chúc thọ cho tao, vì sao không đi Vạn Thọ Đường lại tới chỗ này?" Thanh âm vang dội giống như chuông lớn.

Trần A Phúc nói: "Lão phu nhân, bà không tới nơi này ta cũng sẽ đi Vạn Thọ Đường nhìn bà.

Một cái là tặng lễ chúc thọ cho bà, một cái là có người kêu ta thay mặt gửi cho bà hai câu nói." Nói xong, liền để bà tử nâng lễ vật đến bên cạnh lão phu nhân, lại nói: "Một ít rượu là mua ở kinh thành, gấm vóc vải dệt vẫn là Hoa Xương quận chúa đưa ta.

Ta không sử dụng, đều đưa tới cho bà."

Lão phu nhân chứng kiến những lễ vật này thì tức giận đến sắc mặt xanh trắng nổi lên đỏ ửng, mắng: "Nha đầu chết tiệt kia, đây là đưa lễ thọ cho lão bà tử?"

"Đương nhiên, giá trị mấy trăm lượng bạc nha, đây chính là đại lễ." Trần A Phúc nói: "Nếu như lão phu nhân không thích, có thể chuyển tặng cho cha ta cùng mấy muội muội của ta, bọn họ khẳng định thích."

Lão phu nhân gắt gao nhìn chằm chằm Trần A Phúc, từng chữ từng chữ chậm rãi nói: "Hôm nay mày nhất định phải dập đầu cho tao.

Cái đầu này, lão bà tử tao chờ thời gian thật dài, hiện tại mày không đụng cũng phải đụng! Nhiều người đều xem như thế, mày tới chúc thọ không dập đầu, chính là đại bất hiếu."

Trần A Phúc đặc biệt dứt khoát nói: "Được, chờ ta truyền lời xong liền dập đầu cho bà." Nàng nâng cao âm lượng, nói: "Lão phu nhân, tối hôm qua ta mơ thấy ông nội của ta, lão nhân gia ông ấy thật gầy, sắc mặt tái nhợt.

Ông khóc, nói bệnh của ông vốn hẳn nên xung hỉ thì sẽ khỏe, ông không nên chết được sớm như vậy.

Đều là vì có người dương phụng âm vi đắc tội Bồ Tát, ông mới chết sớm.

Ông còn kêu ta thay mặt hai câu nói với bà, để cho bà nói chuyện làm việc tích lũy chút đức, cha ta đi đến một bước này không dễ dàng, đừng triệt để phá hủy quan thanh của cha ta.

Ông nội ta còn nói, ông ấy nhớ bà, trong vài ngày này sẽ đi Vạn Thọ Đường thăm bà.

Nếu như ban đêm bà thấy được có một cái đầu trắng nhỏ bay ở giữa không trung, đừng sợ, đó là..."

Trần A Phúc còn chưa dứt lời, chỉ nghe lão phu nhân "Gào" kêu to lên một tiếng: "Quỷ, quỷ, quỷ, đừng tới tìm ta..." Bà vừa thét vừa gào, giọng lớn đến có thể xốc nóc phòng, người cũng bỗng chốc ngã ngã trên mặt đất.

Bà tử vội vàng đỡ bà ta dậy ngồi ở trên ghế, trong miệng bà ta còn đang không ngừng kêu, nước mắt đều rớt xuống.

Lão phu nhân vừa nháo, trong phòng trong nháy mắt tung nồi.

Thanh Phong cùng Lý ma ma vội vàng đỡ Trần A Phúc đi bên tường cách khá

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bà tử bỏ xuống cái ghế Trần lão phu nhân ngồi, Trần lão phu nhân chống chống gậy trong tay trên mặt đất, có chút khí thế quát lên,: "Nha đầu chết tiệt bất hiếu kia, kể từ khi mày nhận tổ quy tông, cũng chưa từng dập đầu cho tao.Mỗi lần về nhà mẹ đẻ, cũng không đi Vạn Thọ Đường thăm bà già này.Nghe nói mày hôm nay đặc biệt đến chúc thọ cho tao, vì sao không đi Vạn Thọ Đường lại tới chỗ này?" Thanh âm vang dội giống như chuông lớn.Trần A Phúc nói: "Lão phu nhân, bà không tới nơi này ta cũng sẽ đi Vạn Thọ Đường nhìn bà.Một cái là tặng lễ chúc thọ cho bà, một cái là có người kêu ta thay mặt gửi cho bà hai câu nói." Nói xong, liền để bà tử nâng lễ vật đến bên cạnh lão phu nhân, lại nói: "Một ít rượu là mua ở kinh thành, gấm vóc vải dệt vẫn là Hoa Xương quận chúa đưa ta.Ta không sử dụng, đều đưa tới cho bà."Lão phu nhân chứng kiến những lễ vật này thì tức giận đến sắc mặt xanh trắng nổi lên đỏ ửng, mắng: "Nha đầu chết tiệt kia, đây là đưa lễ thọ cho lão bà tử?""Đương nhiên, giá trị mấy trăm lượng bạc nha, đây chính là đại lễ." Trần A Phúc nói: "Nếu như lão phu nhân không thích, có thể chuyển tặng cho cha ta cùng mấy muội muội của ta, bọn họ khẳng định thích."Lão phu nhân gắt gao nhìn chằm chằm Trần A Phúc, từng chữ từng chữ chậm rãi nói: "Hôm nay mày nhất định phải dập đầu cho tao.Cái đầu này, lão bà tử tao chờ thời gian thật dài, hiện tại mày không đụng cũng phải đụng! Nhiều người đều xem như thế, mày tới chúc thọ không dập đầu, chính là đại bất hiếu."Trần A Phúc đặc biệt dứt khoát nói: "Được, chờ ta truyền lời xong liền dập đầu cho bà." Nàng nâng cao âm lượng, nói: "Lão phu nhân, tối hôm qua ta mơ thấy ông nội của ta, lão nhân gia ông ấy thật gầy, sắc mặt tái nhợt.Ông khóc, nói bệnh của ông vốn hẳn nên xung hỉ thì sẽ khỏe, ông không nên chết được sớm như vậy.Đều là vì có người dương phụng âm vi đắc tội Bồ Tát, ông mới chết sớm.Ông còn kêu ta thay mặt hai câu nói với bà, để cho bà nói chuyện làm việc tích lũy chút đức, cha ta đi đến một bước này không dễ dàng, đừng triệt để phá hủy quan thanh của cha ta.Ông nội ta còn nói, ông ấy nhớ bà, trong vài ngày này sẽ đi Vạn Thọ Đường thăm bà.Nếu như ban đêm bà thấy được có một cái đầu trắng nhỏ bay ở giữa không trung, đừng sợ, đó là..."Trần A Phúc còn chưa dứt lời, chỉ nghe lão phu nhân "Gào" kêu to lên một tiếng: "Quỷ, quỷ, quỷ, đừng tới tìm ta..." Bà vừa thét vừa gào, giọng lớn đến có thể xốc nóc phòng, người cũng bỗng chốc ngã ngã trên mặt đất.Bà tử vội vàng đỡ bà ta dậy ngồi ở trên ghế, trong miệng bà ta còn đang không ngừng kêu, nước mắt đều rớt xuống.Lão phu nhân vừa nháo, trong phòng trong nháy mắt tung nồi.Thanh Phong cùng Lý ma ma vội vàng đỡ Trần A Phúc đi bên tường cách khá.

Chương 383: 383: Chỉ Sợ Quỷ Đến Cửa