Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 390: 390: Phát Triển Tốt
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần Đại Bảo cao hứng đến cười khanh khách không ngừng, lớn tiếng kêu lên: "Mẫu thân, đệ đệ động.Trong này hẳn là chân nhỏ của bọn họ nha, chỗ đó hẳn là cái đầu nhỏ bọn họ...!Ai nha, nhi tử thật muốn bọn họ sớm đi ra."Sở Lệnh Tuyên hôm nay bình thường thượng nha môn, này lúc cũng ở trong nhà.Nhìn hai mẹ con bọn họ nháo thật cao hứng, mím môi vui mừng.Vừa nghe Đại Bảo nói câu nói sau cùng, vội nói: "Nói sai rồi, bọn họ không thể sớm đi ra, phải đúng hạn đi ra."Hắn nói chọc cho bọn nha đầu cười vui mừng.Trần A Phúc thương yêu mà ôm Đại Bảo vào trong ngực.Trần Đại Bảo là Vương thị lấy tên cho cậu, ý tứ là bảo bối Trần gia.Cho dù trước kia cậu ở Trần gia không tính là bảo bối, nhưng dù sao cậu là vui vẻ mà khỏe mạnh lớn lên.Mà cậu ở trong nhà thật sự của cậu, lại ngay cả cái tên cũng không có, chỉ có thể gọi là cậu tiểu thập nhất.Trần A Phúc nghe Sở Lệnh Tuyên cho nàng nói Đan Tiệp Dư gặp phải cùng với nhớ tiểu thập nhất như thế nào, trong lòng chua xót không thôi.Ở trong bàn cờ của các nam nhân, rất nhiều nữ nhân thành vật hi sinh.Đan Tiệp Dư, lại xác thực nói là Viên Lâm, nàng thành công cụ sinh con, lại bởi vì đại nhi tử tàn tật cùng tiểu nhi tử "chết" mà thống khổ không chịu nổi.Mà Trần Trụ Trì, bị bức ép xuất gia, nương tựa cửa chùa ở trong am ni cô.Còn có Mã thị kia, cũng là một nữ nhân đáng thương...! Thậm chí Sở tiểu cô nương, nếu không gặp được mình, sẽ ngu xuẩn cả đời...!Còn có lại nhiều hơn mình không biết rõ ...Sở Lệnh Tuyên còn nói cho Trần A Phúc, Cửu hoàng tử ở sau khi nhìn đến thập nhất hoàng tử, thế nhưng lặng lẽ thân cung cho hắn, nói: "Đây là cảm ơn lệnh phu nhân, thỉnh Sở tướng quân thay mặt nhận."Cửu hoàng tử trước cũng thân cung cho hai người Sở gia, chính là Sở Hầu gia cùng Trần Trụ Trì, Trần A Phúc là cái thứ ba.Đảo mắt tiến vào đầu tháng chín, liền hạ vài ngày mưa nhỏ.Một hồi mưa thu một hồi lạnh, thời tiết lạnh hơn.Trần A Phúc ngồi ở bên cửa sổ nhìn trời, trong lòng suy nghĩ đất đai nông thôn.Giờ phút này ngô thu hẳn là dẹp xong, lúa nước cũng đều chuyển đến phủ thành hoặc là thu vào bên trong kho...Buổi chiều, mưa dần dần chậm lại.Sở Hàm Yên cùng Tiểu Lý Hiên mang động vật gia khoan khoái chơi đùa nháo loạn ở trong hành lang, Trần A Phúc ngồi ở bên cạnh yên ổn nhìn bọn họ.Lúc này, đầy tớ đến báo: "Đại nãi nãi, lão gia thân gia cùng phu nhân thông gia đến."Nếu là Giang thị, bọn hạ nhân sẽ xưng "phu nhân thân gia", đây nhất định là Trần Danh cùng Vương thị đến.Trần A Phúc cười đến mặt mày cong cong, nói: "Mau mời."Đã có mấy tháng không thấy bọn họ, thật nhớ.Chờ Trần Danh và Vương thị tiến vào sân nhỏ, Sở Hàm Yên hiểu chuyện dắt Tiểu Lý Hiên đi hành lễ cho bọn họ, kêu: "Ông ngoại, bà ngoại".Mỗi lần nhìn thấy Sở gia hoặc là thân thích Trần gia, Trần A Phúc cũng không có để Lý Hiên.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần Đại Bảo cao hứng đến cười khanh khách không ngừng, lớn tiếng kêu lên: "Mẫu thân, đệ đệ động.
Trong này hẳn là chân nhỏ của bọn họ nha, chỗ đó hẳn là cái đầu nhỏ bọn họ...!Ai nha, nhi tử thật muốn bọn họ sớm đi ra."
Sở Lệnh Tuyên hôm nay bình thường thượng nha môn, này lúc cũng ở trong nhà.
Nhìn hai mẹ con bọn họ nháo thật cao hứng, mím môi vui mừng.
Vừa nghe Đại Bảo nói câu nói sau cùng, vội nói: "Nói sai rồi, bọn họ không thể sớm đi ra, phải đúng hạn đi ra."
Hắn nói chọc cho bọn nha đầu cười vui mừng.
Trần A Phúc thương yêu mà ôm Đại Bảo vào trong ngực.
Trần Đại Bảo là Vương thị lấy tên cho cậu, ý tứ là bảo bối Trần gia.
Cho dù trước kia cậu ở Trần gia không tính là bảo bối, nhưng dù sao cậu là vui vẻ mà khỏe mạnh lớn lên.
Mà cậu ở trong nhà thật sự của cậu, lại ngay cả cái tên cũng không có, chỉ có thể gọi là cậu tiểu thập nhất.
Trần A Phúc nghe Sở Lệnh Tuyên cho nàng nói Đan Tiệp Dư gặp phải cùng với nhớ tiểu thập nhất như thế nào, trong lòng chua xót không thôi.
Ở trong bàn cờ của các nam nhân, rất nhiều nữ nhân thành vật hi sinh.
Đan Tiệp Dư, lại xác thực nói là Viên Lâm, nàng thành công cụ sinh con, lại bởi vì đại nhi tử tàn tật cùng tiểu nhi tử "chết" mà thống khổ không chịu nổi.
Mà Trần Trụ Trì, bị bức ép xuất gia, nương tựa cửa chùa ở trong am ni cô.
Còn có Mã thị kia, cũng là một nữ nhân đáng thương...! Thậm chí Sở tiểu cô nương, nếu không gặp được mình, sẽ ngu xuẩn cả đời...!Còn có lại nhiều hơn mình không biết rõ ...
Sở Lệnh Tuyên còn nói cho Trần A Phúc, Cửu hoàng tử ở sau khi nhìn đến thập nhất hoàng tử, thế nhưng lặng lẽ thân cung cho hắn, nói: "Đây là cảm ơn lệnh phu nhân, thỉnh Sở tướng quân thay mặt nhận."
Cửu hoàng tử trước cũng thân cung cho hai người Sở gia, chính là Sở Hầu gia cùng Trần Trụ Trì, Trần A Phúc là cái thứ ba.
Đảo mắt tiến vào đầu tháng chín, liền hạ vài ngày mưa nhỏ.
Một hồi mưa thu một hồi lạnh, thời tiết lạnh hơn.
Trần A Phúc ngồi ở bên cửa sổ nhìn trời, trong lòng suy nghĩ đất đai nông thôn.
Giờ phút này ngô thu hẳn là dẹp xong, lúa nước cũng đều chuyển đến phủ thành hoặc là thu vào bên trong kho...
Buổi chiều, mưa dần dần chậm lại.
Sở Hàm Yên cùng Tiểu Lý Hiên mang động vật gia khoan khoái chơi đùa nháo loạn ở trong hành lang, Trần A Phúc ngồi ở bên cạnh yên ổn nhìn bọn họ.
Lúc này, đầy tớ đến báo: "Đại nãi nãi, lão gia thân gia cùng phu nhân thông gia đến."
Nếu là Giang thị, bọn hạ nhân sẽ xưng "phu nhân thân gia", đây nhất định là Trần Danh cùng Vương thị đến.
Trần A Phúc cười đến mặt mày cong cong, nói: "Mau mời."
Đã có mấy tháng không thấy bọn họ, thật nhớ.
Chờ Trần Danh và Vương thị tiến vào sân nhỏ, Sở Hàm Yên hiểu chuyện dắt Tiểu Lý Hiên đi hành lễ cho bọn họ, kêu: "Ông ngoại, bà ngoại".
Mỗi lần nhìn thấy Sở gia hoặc là thân thích Trần gia, Trần A Phúc cũng không có để Lý Hiên
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần Đại Bảo cao hứng đến cười khanh khách không ngừng, lớn tiếng kêu lên: "Mẫu thân, đệ đệ động.Trong này hẳn là chân nhỏ của bọn họ nha, chỗ đó hẳn là cái đầu nhỏ bọn họ...!Ai nha, nhi tử thật muốn bọn họ sớm đi ra."Sở Lệnh Tuyên hôm nay bình thường thượng nha môn, này lúc cũng ở trong nhà.Nhìn hai mẹ con bọn họ nháo thật cao hứng, mím môi vui mừng.Vừa nghe Đại Bảo nói câu nói sau cùng, vội nói: "Nói sai rồi, bọn họ không thể sớm đi ra, phải đúng hạn đi ra."Hắn nói chọc cho bọn nha đầu cười vui mừng.Trần A Phúc thương yêu mà ôm Đại Bảo vào trong ngực.Trần Đại Bảo là Vương thị lấy tên cho cậu, ý tứ là bảo bối Trần gia.Cho dù trước kia cậu ở Trần gia không tính là bảo bối, nhưng dù sao cậu là vui vẻ mà khỏe mạnh lớn lên.Mà cậu ở trong nhà thật sự của cậu, lại ngay cả cái tên cũng không có, chỉ có thể gọi là cậu tiểu thập nhất.Trần A Phúc nghe Sở Lệnh Tuyên cho nàng nói Đan Tiệp Dư gặp phải cùng với nhớ tiểu thập nhất như thế nào, trong lòng chua xót không thôi.Ở trong bàn cờ của các nam nhân, rất nhiều nữ nhân thành vật hi sinh.Đan Tiệp Dư, lại xác thực nói là Viên Lâm, nàng thành công cụ sinh con, lại bởi vì đại nhi tử tàn tật cùng tiểu nhi tử "chết" mà thống khổ không chịu nổi.Mà Trần Trụ Trì, bị bức ép xuất gia, nương tựa cửa chùa ở trong am ni cô.Còn có Mã thị kia, cũng là một nữ nhân đáng thương...! Thậm chí Sở tiểu cô nương, nếu không gặp được mình, sẽ ngu xuẩn cả đời...!Còn có lại nhiều hơn mình không biết rõ ...Sở Lệnh Tuyên còn nói cho Trần A Phúc, Cửu hoàng tử ở sau khi nhìn đến thập nhất hoàng tử, thế nhưng lặng lẽ thân cung cho hắn, nói: "Đây là cảm ơn lệnh phu nhân, thỉnh Sở tướng quân thay mặt nhận."Cửu hoàng tử trước cũng thân cung cho hai người Sở gia, chính là Sở Hầu gia cùng Trần Trụ Trì, Trần A Phúc là cái thứ ba.Đảo mắt tiến vào đầu tháng chín, liền hạ vài ngày mưa nhỏ.Một hồi mưa thu một hồi lạnh, thời tiết lạnh hơn.Trần A Phúc ngồi ở bên cửa sổ nhìn trời, trong lòng suy nghĩ đất đai nông thôn.Giờ phút này ngô thu hẳn là dẹp xong, lúa nước cũng đều chuyển đến phủ thành hoặc là thu vào bên trong kho...Buổi chiều, mưa dần dần chậm lại.Sở Hàm Yên cùng Tiểu Lý Hiên mang động vật gia khoan khoái chơi đùa nháo loạn ở trong hành lang, Trần A Phúc ngồi ở bên cạnh yên ổn nhìn bọn họ.Lúc này, đầy tớ đến báo: "Đại nãi nãi, lão gia thân gia cùng phu nhân thông gia đến."Nếu là Giang thị, bọn hạ nhân sẽ xưng "phu nhân thân gia", đây nhất định là Trần Danh cùng Vương thị đến.Trần A Phúc cười đến mặt mày cong cong, nói: "Mau mời."Đã có mấy tháng không thấy bọn họ, thật nhớ.Chờ Trần Danh và Vương thị tiến vào sân nhỏ, Sở Hàm Yên hiểu chuyện dắt Tiểu Lý Hiên đi hành lễ cho bọn họ, kêu: "Ông ngoại, bà ngoại".Mỗi lần nhìn thấy Sở gia hoặc là thân thích Trần gia, Trần A Phúc cũng không có để Lý Hiên.