Tác giả:

Cô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô…

Chương 131: Thật sự mang thai

Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Nhậm Thừa Vinh cũng gật đầu, nhưng thật sự anh biết... Tô Hiển Nhiên còn phải ăn cháo dài dài...Vì quá trình ph*t t*nh, tuy rằng kết thúc sớm hơn dự tính của cả anh và Đỗ Đức Trí, nhưng khi mang thai Tô Hiển Nhiên mới chân chính ph*t t*nh nhiều hơn.Khi đó, anh hay cả Đỗ Đức Trí đều cảm thấy thật bình thường, nhưng mà... Tô Hiển Nhiên có chịu được hay không mới là một chuyện.Tô Hiển Nhiên mím môi không nói gì.Nhưng nếu thật sự mang thai... cô cần phải tìm hiểu nhiều hơn a.Nghĩ nghĩ Tô Hiển Nhiên lại nói." Hay cả ba chúng ta cùng mở một quán ăn hay mở gì đó buôn bán làm ăn đi. "" Hử? "" Không thể không đi làm... càng không thể cứ vì mang thai mà tiêu hết tiền... sau này em còn muốn con của ba chúng ta học xa trong rộng như vậy mới tốt cho nó á. "Đỗ Đức Trí nhẹ nhàng xoa bụng của Tô Hiển Nhiên, cũng không biết anh đang nghĩ gì mà đôi bàn tay to lớn của anh khẽ phũ nhẹ lên bụng cô, như đang thâm dò gì đó.Tô Hiển Nhiên nhíu mày nhìn cái móng vuốt to lớn của anh, chính là đang định kéo ra thì lại cảm nhận được luồng nhiệt âm ấm truyền vào trong bụng cô.Tô Hiển Nhiên cảm thấy thoải mái mà dựa hẳn vào người của anh, mắt lim dim mở nói." Anh đang làm gì bụng em vậy, Trí? "" Nhiên Nhiên thoải mái sao? " Đỗ Đức Trí trong mắt tràn ngập ý cười mà dò hỏi.Tô Hiển Nhiên gật đầu, bụng ấm lên đụng thật là rất thoải mái nha.Đỗ Đức Trí trong mắt ý cười càng đậm, anh nhẹ nhàng nhìn sang Nhậm Thừa Vinh môi khẽ câu lên nói." Cậu cũng thử xem. "Nhậm Thừa Vinh không rõ ý tứ của Đỗ Đức Trí, nhưng cũng nhanh chóng bước đến đặt tay lên bụng cô, nhanh chóng một luồng nhiệt từ tay anh truyền vào bụng cô.Mắt anh trừng to ra, như có như không đang rất cao hứng, môi anh mấp máy muốn nói nhưng không biết nên nói gì mà chỉ trừng to ra nhìn Tô Hiển Nhiên.Tô Hiển Nhiên nhíu mày khó hiểu." Xảy ra chuyện gì sao? "Cả hai anh chồng lắc đầu, Đỗ Đức Trí ôm chặt cô vào lòng nói." Thật sự mang thai. "" A!!!! " mới xong... liền biết mang thai... có phải hơi bị nhanh không!Đó là Tô Hiển Nhiên không biết, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh vốn không phải là người thuộc tinh cầu này, nên Tô Hiển Nhiên mang thai cũng sẽ khác xa con gái, đàn bà ở đây.Chu kì mang thai của Tô Hiển Nhiên chỉ diễn ra trong sáu tháng, do cả hai anh đều có dị năng nên muốn phát hiện có thai hay không rất dễ. Tuy dị năng của hai anh không thể thi triển, nhưng cũng có thể truyền nhiệt của bản thân hai anh vào, khi hai anh truyền nhiệt vào, rõ ràng cảm nhận được rất rõ bên trong bụng đang có một vật nhỏ tham lam hút luồng nhiệt đấy... anh cảm nhận được sự sống, nhịp đập nho nhỏ của vật nhỏ đấy... cảm giác thật vi diệu.Tô Hiển Nhiên hai mắt trừng to, không nhịn được nuốt nuốt nước bọt vài lần...Mới vài tiếng trước... hiện tại mang thai... trời ạ!!! Đây rốt cuộc là làm sao? Cô là quái vật à?!

Nhậm Thừa Vinh cũng gật đầu, nhưng thật sự anh biết... Tô Hiển Nhiên còn phải ăn cháo dài dài...

Vì quá trình ph*t t*nh, tuy rằng kết thúc sớm hơn dự tính của cả anh và Đỗ Đức Trí, nhưng khi mang thai Tô Hiển Nhiên mới chân chính ph*t t*nh nhiều hơn.

Khi đó, anh hay cả Đỗ Đức Trí đều cảm thấy thật bình thường, nhưng mà... Tô Hiển Nhiên có chịu được hay không mới là một chuyện.

Tô Hiển Nhiên mím môi không nói gì.

Nhưng nếu thật sự mang thai... cô cần phải tìm hiểu nhiều hơn a.

Nghĩ nghĩ Tô Hiển Nhiên lại nói.

" Hay cả ba chúng ta cùng mở một quán ăn hay mở gì đó buôn bán làm ăn đi. "

" Hử? "

" Không thể không đi làm... càng không thể cứ vì mang thai mà tiêu hết tiền... sau này em còn muốn con của ba chúng ta học xa trong rộng như vậy mới tốt cho nó á. "

Đỗ Đức Trí nhẹ nhàng xoa bụng của Tô Hiển Nhiên, cũng không biết anh đang nghĩ gì mà đôi bàn tay to lớn của anh khẽ phũ nhẹ lên bụng cô, như đang thâm dò gì đó.

Tô Hiển Nhiên nhíu mày nhìn cái móng vuốt to lớn của anh, chính là đang định kéo ra thì lại cảm nhận được luồng nhiệt âm ấm truyền vào trong bụng cô.

Tô Hiển Nhiên cảm thấy thoải mái mà dựa hẳn vào người của anh, mắt lim dim mở nói.

" Anh đang làm gì bụng em vậy, Trí? "

" Nhiên Nhiên thoải mái sao? " Đỗ Đức Trí trong mắt tràn ngập ý cười mà dò hỏi.

Tô Hiển Nhiên gật đầu, bụng ấm lên đụng thật là rất thoải mái nha.

Đỗ Đức Trí trong mắt ý cười càng đậm, anh nhẹ nhàng nhìn sang Nhậm Thừa Vinh môi khẽ câu lên nói.

" Cậu cũng thử xem. "

Nhậm Thừa Vinh không rõ ý tứ của Đỗ Đức Trí, nhưng cũng nhanh chóng bước đến đặt tay lên bụng cô, nhanh chóng một luồng nhiệt từ tay anh truyền vào bụng cô.

Mắt anh trừng to ra, như có như không đang rất cao hứng, môi anh mấp máy muốn nói nhưng không biết nên nói gì mà chỉ trừng to ra nhìn Tô Hiển Nhiên.

Tô Hiển Nhiên nhíu mày khó hiểu.

" Xảy ra chuyện gì sao? "

Cả hai anh chồng lắc đầu, Đỗ Đức Trí ôm chặt cô vào lòng nói.

" Thật sự mang thai. "

" A!!!! " mới xong... liền biết mang thai... có phải hơi bị nhanh không!

Đó là Tô Hiển Nhiên không biết, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh vốn không phải là người thuộc tinh cầu này, nên Tô Hiển Nhiên mang thai cũng sẽ khác xa con gái, đàn bà ở đây.

Chu kì mang thai của Tô Hiển Nhiên chỉ diễn ra trong sáu tháng, do cả hai anh đều có dị năng nên muốn phát hiện có thai hay không rất dễ. Tuy dị năng của hai anh không thể thi triển, nhưng cũng có thể truyền nhiệt của bản thân hai anh vào, khi hai anh truyền nhiệt vào, rõ ràng cảm nhận được rất rõ bên trong bụng đang có một vật nhỏ tham lam hút luồng nhiệt đấy... anh cảm nhận được sự sống, nhịp đập nho nhỏ của vật nhỏ đấy... cảm giác thật vi diệu.

Tô Hiển Nhiên hai mắt trừng to, không nhịn được nuốt nuốt nước bọt vài lần...

Mới vài tiếng trước... hiện tại mang thai... trời ạ!!! Đây rốt cuộc là làm sao? Cô là quái vật à?!

Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Nhậm Thừa Vinh cũng gật đầu, nhưng thật sự anh biết... Tô Hiển Nhiên còn phải ăn cháo dài dài...Vì quá trình ph*t t*nh, tuy rằng kết thúc sớm hơn dự tính của cả anh và Đỗ Đức Trí, nhưng khi mang thai Tô Hiển Nhiên mới chân chính ph*t t*nh nhiều hơn.Khi đó, anh hay cả Đỗ Đức Trí đều cảm thấy thật bình thường, nhưng mà... Tô Hiển Nhiên có chịu được hay không mới là một chuyện.Tô Hiển Nhiên mím môi không nói gì.Nhưng nếu thật sự mang thai... cô cần phải tìm hiểu nhiều hơn a.Nghĩ nghĩ Tô Hiển Nhiên lại nói." Hay cả ba chúng ta cùng mở một quán ăn hay mở gì đó buôn bán làm ăn đi. "" Hử? "" Không thể không đi làm... càng không thể cứ vì mang thai mà tiêu hết tiền... sau này em còn muốn con của ba chúng ta học xa trong rộng như vậy mới tốt cho nó á. "Đỗ Đức Trí nhẹ nhàng xoa bụng của Tô Hiển Nhiên, cũng không biết anh đang nghĩ gì mà đôi bàn tay to lớn của anh khẽ phũ nhẹ lên bụng cô, như đang thâm dò gì đó.Tô Hiển Nhiên nhíu mày nhìn cái móng vuốt to lớn của anh, chính là đang định kéo ra thì lại cảm nhận được luồng nhiệt âm ấm truyền vào trong bụng cô.Tô Hiển Nhiên cảm thấy thoải mái mà dựa hẳn vào người của anh, mắt lim dim mở nói." Anh đang làm gì bụng em vậy, Trí? "" Nhiên Nhiên thoải mái sao? " Đỗ Đức Trí trong mắt tràn ngập ý cười mà dò hỏi.Tô Hiển Nhiên gật đầu, bụng ấm lên đụng thật là rất thoải mái nha.Đỗ Đức Trí trong mắt ý cười càng đậm, anh nhẹ nhàng nhìn sang Nhậm Thừa Vinh môi khẽ câu lên nói." Cậu cũng thử xem. "Nhậm Thừa Vinh không rõ ý tứ của Đỗ Đức Trí, nhưng cũng nhanh chóng bước đến đặt tay lên bụng cô, nhanh chóng một luồng nhiệt từ tay anh truyền vào bụng cô.Mắt anh trừng to ra, như có như không đang rất cao hứng, môi anh mấp máy muốn nói nhưng không biết nên nói gì mà chỉ trừng to ra nhìn Tô Hiển Nhiên.Tô Hiển Nhiên nhíu mày khó hiểu." Xảy ra chuyện gì sao? "Cả hai anh chồng lắc đầu, Đỗ Đức Trí ôm chặt cô vào lòng nói." Thật sự mang thai. "" A!!!! " mới xong... liền biết mang thai... có phải hơi bị nhanh không!Đó là Tô Hiển Nhiên không biết, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh vốn không phải là người thuộc tinh cầu này, nên Tô Hiển Nhiên mang thai cũng sẽ khác xa con gái, đàn bà ở đây.Chu kì mang thai của Tô Hiển Nhiên chỉ diễn ra trong sáu tháng, do cả hai anh đều có dị năng nên muốn phát hiện có thai hay không rất dễ. Tuy dị năng của hai anh không thể thi triển, nhưng cũng có thể truyền nhiệt của bản thân hai anh vào, khi hai anh truyền nhiệt vào, rõ ràng cảm nhận được rất rõ bên trong bụng đang có một vật nhỏ tham lam hút luồng nhiệt đấy... anh cảm nhận được sự sống, nhịp đập nho nhỏ của vật nhỏ đấy... cảm giác thật vi diệu.Tô Hiển Nhiên hai mắt trừng to, không nhịn được nuốt nuốt nước bọt vài lần...Mới vài tiếng trước... hiện tại mang thai... trời ạ!!! Đây rốt cuộc là làm sao? Cô là quái vật à?!

Chương 131: Thật sự mang thai