Cô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô…
Chương 134: Người ta còn muốn (2) #18+
Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Tô Hiển Nhiên ôm chặt cổ Đỗ Đức Trí, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở bắt đầu dồn dập, tay của Nhậm Thừa Vinh cứ lay lay hạt đậu, lại vân vê chúng, sau lại dùng hai ngón tay của hai bàn tay nắm lấy hạt đậu vuốt vuốt." Ư... " Tô Hiển Nhiên bị cơn k*ch t*nh đột ngột ập tới làm cả người cô run rẩy hơn, miệng cô không nhịn được rên lên một tiếng.Đỗ Đức Trí nhìn cả người cô đỏ bừng, anh nhẹ nhàng ôm cô lên một chút để cô đè lên v*t n*m t*nh đang lớn dần dưới đ*ng q**n của anh.Tô Hiển Nhiên hai mắt trừng to nhìn chằm chằm Đỗ Đức Trí kinh ngạc, cô chưa từng nghĩ đến anh sẽ làm chuyện như vậy...Đỗ Đức Trí ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng lắc nhẹ thân thể cô theo nhịp điệu tiến lùi, lại tiến lùi theo nhịp.Tô Hiển Nhiên cảm nhận thực rõ ràng nơi đấy của anh đang cọ sát mạnh mẽ với cái hang động đang được một lớp quần của cô chắn lại. Nhưng không hiểu sao cô lại cứ có cảm giác nóng bức khó nhịn, không những thế cô muốn nhiều hơn..." A... " Tô Hiển Nhiên bị hai bên, trên và dưới đều bị k*ch th*ch một lúc, nơi vốn khô ráo giờ đây cũng bắt đầu rỉ nước." Trí... Ưm... Vinh... a " Tô Hiển Nhiên run rẩy gọi tên hai anh, đầu cô ngưỡng lên cao, thanh âm không kiềm được nữa bắt đầu vang lên." Ư... ưm... không chịu được... a... Vinh... Vinh đừng vuốt nữa... ưm... a... " hạt đậu ngày một c**ng c*ng, chỉ cần tay Nhậm Thừa Vinh vừa chạm vào liền khiến Tô Hiển Nhiên liền bật lên thanh âm r*n r* kiều mị.Nhậm Thừa Vinh nhìn Tô Hiển Nhiên ra sức r*n r* như vậy, đ*ng q**n anh cũng đã đội lên một cục rõ to." Nhiên Nhiên thật sự không muốn anh chạm vào sao? " nói xong, Nhậm Thừa Vinh như có như không lay lay nhẹ nhàng hai hạt đầu đã cương lên." Ưm... Vinh... " Tô Hiển Nhiên rên lên một tiếng, hai mắt to ngập nước nhìn Đỗ Đức Trí một cái.Đỗ Đức Trí môi câu lên nhìn Tô Hiển Nhiên, nhẹ nhàng giả vờ rầy la Nhậm Thừa Vinh." Còn không mau làm việc nên làm... hay cậu không muốn vào? "Nhậm Thừa Vinh cười một cái không nói gì, nhanh chóng cởi bỏ một lớp áo căn trở trên người cô.Anh áp sát cô, hai tay vẫn không ngừng k*ch th*ch b** ng*c căng tròn của cô, anh thổi khí vào tai cô " phù " khẽ nói." Nhiên Nhiên thích như vậy không? "" A... thích... ưm... "" Thích như thế nào? "Tô Hiển Nhiên hai mắt đỏ ửng, môi cắn nhẹ nhẹ, lộ vẻ quyến rũ khi đang hứng tình, hai mắt lờ mờ nhìn Đỗ Đức Trí lại xoay nhẹ ra sau nhìn nhìn một góc mặt của Nhậm Thừa Vinh." Ưm... thích được Vinh Vinh Trí Trí... ơ... ưm... a.... "" Thích được a... đừng xoa như vậy Trí... ưm... Trí... aaaa... " nơi hang động đã ẩm ướt cả một vũng.Môi Nhậm Thừa Vinh và Đỗ Đức Trí khẽ câu lên...
Tô Hiển Nhiên ôm chặt cổ Đỗ Đức Trí, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở bắt đầu dồn dập, tay của Nhậm Thừa Vinh cứ lay lay hạt đậu, lại vân vê chúng, sau lại dùng hai ngón tay của hai bàn tay nắm lấy hạt đậu vuốt vuốt.
" Ư... " Tô Hiển Nhiên bị cơn k*ch t*nh đột ngột ập tới làm cả người cô run rẩy hơn, miệng cô không nhịn được rên lên một tiếng.
Đỗ Đức Trí nhìn cả người cô đỏ bừng, anh nhẹ nhàng ôm cô lên một chút để cô đè lên v*t n*m t*nh đang lớn dần dưới đ*ng q**n của anh.
Tô Hiển Nhiên hai mắt trừng to nhìn chằm chằm Đỗ Đức Trí kinh ngạc, cô chưa từng nghĩ đến anh sẽ làm chuyện như vậy...
Đỗ Đức Trí ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng lắc nhẹ thân thể cô theo nhịp điệu tiến lùi, lại tiến lùi theo nhịp.
Tô Hiển Nhiên cảm nhận thực rõ ràng nơi đấy của anh đang cọ sát mạnh mẽ với cái hang động đang được một lớp quần của cô chắn lại. Nhưng không hiểu sao cô lại cứ có cảm giác nóng bức khó nhịn, không những thế cô muốn nhiều hơn...
" A... " Tô Hiển Nhiên bị hai bên, trên và dưới đều bị k*ch th*ch một lúc, nơi vốn khô ráo giờ đây cũng bắt đầu rỉ nước.
" Trí... Ưm... Vinh... a " Tô Hiển Nhiên run rẩy gọi tên hai anh, đầu cô ngưỡng lên cao, thanh âm không kiềm được nữa bắt đầu vang lên.
" Ư... ưm... không chịu được... a... Vinh... Vinh đừng vuốt nữa... ưm... a... " hạt đậu ngày một c**ng c*ng, chỉ cần tay Nhậm Thừa Vinh vừa chạm vào liền khiến Tô Hiển Nhiên liền bật lên thanh âm r*n r* kiều mị.
Nhậm Thừa Vinh nhìn Tô Hiển Nhiên ra sức r*n r* như vậy, đ*ng q**n anh cũng đã đội lên một cục rõ to.
" Nhiên Nhiên thật sự không muốn anh chạm vào sao? " nói xong, Nhậm Thừa Vinh như có như không lay lay nhẹ nhàng hai hạt đầu đã cương lên.
" Ưm... Vinh... " Tô Hiển Nhiên rên lên một tiếng, hai mắt to ngập nước nhìn Đỗ Đức Trí một cái.
Đỗ Đức Trí môi câu lên nhìn Tô Hiển Nhiên, nhẹ nhàng giả vờ rầy la Nhậm Thừa Vinh.
" Còn không mau làm việc nên làm... hay cậu không muốn vào? "
Nhậm Thừa Vinh cười một cái không nói gì, nhanh chóng cởi bỏ một lớp áo căn trở trên người cô.
Anh áp sát cô, hai tay vẫn không ngừng k*ch th*ch b** ng*c căng tròn của cô, anh thổi khí vào tai cô " phù " khẽ nói.
" Nhiên Nhiên thích như vậy không? "
" A... thích... ưm... "
" Thích như thế nào? "
Tô Hiển Nhiên hai mắt đỏ ửng, môi cắn nhẹ nhẹ, lộ vẻ quyến rũ khi đang hứng tình, hai mắt lờ mờ nhìn Đỗ Đức Trí lại xoay nhẹ ra sau nhìn nhìn một góc mặt của Nhậm Thừa Vinh.
" Ưm... thích được Vinh Vinh Trí Trí... ơ... ưm... a.... "
" Thích được a... đừng xoa như vậy Trí... ưm... Trí... aaaa... " nơi hang động đã ẩm ướt cả một vũng.
Môi Nhậm Thừa Vinh và Đỗ Đức Trí khẽ câu lên...
Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Tô Hiển Nhiên ôm chặt cổ Đỗ Đức Trí, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở bắt đầu dồn dập, tay của Nhậm Thừa Vinh cứ lay lay hạt đậu, lại vân vê chúng, sau lại dùng hai ngón tay của hai bàn tay nắm lấy hạt đậu vuốt vuốt." Ư... " Tô Hiển Nhiên bị cơn k*ch t*nh đột ngột ập tới làm cả người cô run rẩy hơn, miệng cô không nhịn được rên lên một tiếng.Đỗ Đức Trí nhìn cả người cô đỏ bừng, anh nhẹ nhàng ôm cô lên một chút để cô đè lên v*t n*m t*nh đang lớn dần dưới đ*ng q**n của anh.Tô Hiển Nhiên hai mắt trừng to nhìn chằm chằm Đỗ Đức Trí kinh ngạc, cô chưa từng nghĩ đến anh sẽ làm chuyện như vậy...Đỗ Đức Trí ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng lắc nhẹ thân thể cô theo nhịp điệu tiến lùi, lại tiến lùi theo nhịp.Tô Hiển Nhiên cảm nhận thực rõ ràng nơi đấy của anh đang cọ sát mạnh mẽ với cái hang động đang được một lớp quần của cô chắn lại. Nhưng không hiểu sao cô lại cứ có cảm giác nóng bức khó nhịn, không những thế cô muốn nhiều hơn..." A... " Tô Hiển Nhiên bị hai bên, trên và dưới đều bị k*ch th*ch một lúc, nơi vốn khô ráo giờ đây cũng bắt đầu rỉ nước." Trí... Ưm... Vinh... a " Tô Hiển Nhiên run rẩy gọi tên hai anh, đầu cô ngưỡng lên cao, thanh âm không kiềm được nữa bắt đầu vang lên." Ư... ưm... không chịu được... a... Vinh... Vinh đừng vuốt nữa... ưm... a... " hạt đậu ngày một c**ng c*ng, chỉ cần tay Nhậm Thừa Vinh vừa chạm vào liền khiến Tô Hiển Nhiên liền bật lên thanh âm r*n r* kiều mị.Nhậm Thừa Vinh nhìn Tô Hiển Nhiên ra sức r*n r* như vậy, đ*ng q**n anh cũng đã đội lên một cục rõ to." Nhiên Nhiên thật sự không muốn anh chạm vào sao? " nói xong, Nhậm Thừa Vinh như có như không lay lay nhẹ nhàng hai hạt đầu đã cương lên." Ưm... Vinh... " Tô Hiển Nhiên rên lên một tiếng, hai mắt to ngập nước nhìn Đỗ Đức Trí một cái.Đỗ Đức Trí môi câu lên nhìn Tô Hiển Nhiên, nhẹ nhàng giả vờ rầy la Nhậm Thừa Vinh." Còn không mau làm việc nên làm... hay cậu không muốn vào? "Nhậm Thừa Vinh cười một cái không nói gì, nhanh chóng cởi bỏ một lớp áo căn trở trên người cô.Anh áp sát cô, hai tay vẫn không ngừng k*ch th*ch b** ng*c căng tròn của cô, anh thổi khí vào tai cô " phù " khẽ nói." Nhiên Nhiên thích như vậy không? "" A... thích... ưm... "" Thích như thế nào? "Tô Hiển Nhiên hai mắt đỏ ửng, môi cắn nhẹ nhẹ, lộ vẻ quyến rũ khi đang hứng tình, hai mắt lờ mờ nhìn Đỗ Đức Trí lại xoay nhẹ ra sau nhìn nhìn một góc mặt của Nhậm Thừa Vinh." Ưm... thích được Vinh Vinh Trí Trí... ơ... ưm... a.... "" Thích được a... đừng xoa như vậy Trí... ưm... Trí... aaaa... " nơi hang động đã ẩm ướt cả một vũng.Môi Nhậm Thừa Vinh và Đỗ Đức Trí khẽ câu lên...