Cô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô…
Chương 140: Hay cho nhà họ kiều
Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Kiều Hà Ly vừa nói xong, hai mắt bà tràn ngập khinh bỉ nhìn Đỗ Đức Trí, xoa xoa cổ tay bị nắm chặt, bà nhếch mép khinh thường nói." Chúng mày cũng chỉ là những thằng đ* đực, thì nên biết thân biết phận mà cút khỏi đây, đừng có mà ở lại làm tao chướng mắt như thế. "" Hứ! Chỉ với bà nói mà chúng tôi phải rời đi? Bà có tư cách gì? " Nhậm Thừa Vinh ngồi trên sofa nhìn như không nhìn Kiều Hà Ly nói." Haha, tao đương nhiên có tư cách, chúng mày không biết hay là giả bộ không biết, Tô Hiển Nhiên là con dâu của tao, là vợ của con trai tao, tao muốn chúng mày chết nó cũng sẽ chấp nhận. Loại đ* đực như chúng mày mà xứng chung vợ với con trai tao sao? Chúng mày có mơ thì cũng đừng mơ đẹp như vậy! "Kiều Hà Ly tự tin nói, bà không tin Tô Hiển Nhiên hết tình cảm với con trai bà, Kiều Hà Quang xinh đẹp như vậy cho dù có làm chuyện quá đáng không an phận thì thiếu gì người vẫn yêu thương cưng chiều nó, ngay cả Tô Hiển Nhiên cũng không ngoại lệ.Đỗ Đức Trí nhếch mép cười mỉa một cái nói." Thì ra con trai bà kiều hạ giá, nên giờ bà mới sang đây rao bán sao? " dừng một chút, anh không nhanh không chậm nói." Nhưng thật đáng tiếc, loại trai bại hoại như vậy Nhiên Nhiên nhà chúng tôi không thèm. "" Mày!!! " Kiều Hà Ly mím môi tức giận chỉ thẳng vào mặt Đỗ Đức Trí.Chỉ một lúc lâu cái gì cũng không thể thốt ra.Bà nuốt vài ngụm nước bọt, hai mắt trợn trắng hung hăng nói." Hứ, chỉ bằng hai thằng đ* chúng mày mà đám nói con tao như vậy? Chúng mày nghĩ Tô Hiển Nhiên yêu chúng mày sao? Mơ đi! Nó yêu Hà Quang nhà tao như thế nào không lẽ chúng mày còn không biết! Chẳng qua nó tức giận nó mới như vậy! Đợi mà xem hai thằng đ* chúng mày sớm muộn gì cũng bị đuổi đi. "Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh nắm chặt nắm đấm tức giận, vì ngại chuyện không hay xảy ra nên họ nhịn, chính là bà ta như một bà điên nói chuyện đến khó nghe, mở miệng thì như ngậm sẵn cục cứt nói ra lời nào thì thối lời đó.Khi hai anh chồng sắp bị chọc cho điên rồi thì một giọng nói khàn khàn lạnh lẽo vang lên." Hay cho nhà họ Kiều, nói chồng người khác là đ*. "Tô Hiển Nhiên hai chân mềm nhũn run rẩy, cố chống đỡ thân thể mà đi ra, vốn cô không định xuống, nhưng nghe thấy lời lẽ khó nghe như vậy, cô không nhịn được.Nghe giọng nói quen thuộc, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh trong lòng vui vẻ nhưng cả hai cũng khá là lo lắng cho Tô Hiển Nhiên vội vàng đi lên đỡ cô xuốngKiều Hà Ly giật mình nhìn chằm chằm Tô Hiển Nhiên, rất nhanh thu lại bộ dáng thất thố chửi rủa của chính mình hiện tại mà nhìn Tô Hiển Nhiên bằng ánh mắt thân thiện, nhẹ giọng gọi một tiếng." Nhiên Nhiên. "" Bà Kiều hình như quên mất lễ nghi hay sao? Chúng ta không thân đến nổi dùng cách xưng hôn tên đâu.
Kiều Hà Ly vừa nói xong, hai mắt bà tràn ngập khinh bỉ nhìn Đỗ Đức Trí, xoa xoa cổ tay bị nắm chặt, bà nhếch mép khinh thường nói.
" Chúng mày cũng chỉ là những thằng đ* đực, thì nên biết thân biết phận mà cút khỏi đây, đừng có mà ở lại làm tao chướng mắt như thế. "
" Hứ! Chỉ với bà nói mà chúng tôi phải rời đi? Bà có tư cách gì? " Nhậm Thừa Vinh ngồi trên sofa nhìn như không nhìn Kiều Hà Ly nói.
" Haha, tao đương nhiên có tư cách, chúng mày không biết hay là giả bộ không biết, Tô Hiển Nhiên là con dâu của tao, là vợ của con trai tao, tao muốn chúng mày chết nó cũng sẽ chấp nhận. Loại đ* đực như chúng mày mà xứng chung vợ với con trai tao sao? Chúng mày có mơ thì cũng đừng mơ đẹp như vậy! "
Kiều Hà Ly tự tin nói, bà không tin Tô Hiển Nhiên hết tình cảm với con trai bà, Kiều Hà Quang xinh đẹp như vậy cho dù có làm chuyện quá đáng không an phận thì thiếu gì người vẫn yêu thương cưng chiều nó, ngay cả Tô Hiển Nhiên cũng không ngoại lệ.
Đỗ Đức Trí nhếch mép cười mỉa một cái nói.
" Thì ra con trai bà kiều hạ giá, nên giờ bà mới sang đây rao bán sao? " dừng một chút, anh không nhanh không chậm nói.
" Nhưng thật đáng tiếc, loại trai bại hoại như vậy Nhiên Nhiên nhà chúng tôi không thèm. "
" Mày!!! " Kiều Hà Ly mím môi tức giận chỉ thẳng vào mặt Đỗ Đức Trí.
Chỉ một lúc lâu cái gì cũng không thể thốt ra.
Bà nuốt vài ngụm nước bọt, hai mắt trợn trắng hung hăng nói.
" Hứ, chỉ bằng hai thằng đ* chúng mày mà đám nói con tao như vậy? Chúng mày nghĩ Tô Hiển Nhiên yêu chúng mày sao? Mơ đi! Nó yêu Hà Quang nhà tao như thế nào không lẽ chúng mày còn không biết! Chẳng qua nó tức giận nó mới như vậy! Đợi mà xem hai thằng đ* chúng mày sớm muộn gì cũng bị đuổi đi. "
Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh nắm chặt nắm đấm tức giận, vì ngại chuyện không hay xảy ra nên họ nhịn, chính là bà ta như một bà điên nói chuyện đến khó nghe, mở miệng thì như ngậm sẵn cục cứt nói ra lời nào thì thối lời đó.
Khi hai anh chồng sắp bị chọc cho điên rồi thì một giọng nói khàn khàn lạnh lẽo vang lên.
" Hay cho nhà họ Kiều, nói chồng người khác là đ*. "
Tô Hiển Nhiên hai chân mềm nhũn run rẩy, cố chống đỡ thân thể mà đi ra, vốn cô không định xuống, nhưng nghe thấy lời lẽ khó nghe như vậy, cô không nhịn được.
Nghe giọng nói quen thuộc, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh trong lòng vui vẻ nhưng cả hai cũng khá là lo lắng cho Tô Hiển Nhiên vội vàng đi lên đỡ cô xuống
Kiều Hà Ly giật mình nhìn chằm chằm Tô Hiển Nhiên, rất nhanh thu lại bộ dáng thất thố chửi rủa của chính mình hiện tại mà nhìn Tô Hiển Nhiên bằng ánh mắt thân thiện, nhẹ giọng gọi một tiếng.
" Nhiên Nhiên. "
" Bà Kiều hình như quên mất lễ nghi hay sao? Chúng ta không thân đến nổi dùng cách xưng hôn tên đâu.
Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Kiều Hà Ly vừa nói xong, hai mắt bà tràn ngập khinh bỉ nhìn Đỗ Đức Trí, xoa xoa cổ tay bị nắm chặt, bà nhếch mép khinh thường nói." Chúng mày cũng chỉ là những thằng đ* đực, thì nên biết thân biết phận mà cút khỏi đây, đừng có mà ở lại làm tao chướng mắt như thế. "" Hứ! Chỉ với bà nói mà chúng tôi phải rời đi? Bà có tư cách gì? " Nhậm Thừa Vinh ngồi trên sofa nhìn như không nhìn Kiều Hà Ly nói." Haha, tao đương nhiên có tư cách, chúng mày không biết hay là giả bộ không biết, Tô Hiển Nhiên là con dâu của tao, là vợ của con trai tao, tao muốn chúng mày chết nó cũng sẽ chấp nhận. Loại đ* đực như chúng mày mà xứng chung vợ với con trai tao sao? Chúng mày có mơ thì cũng đừng mơ đẹp như vậy! "Kiều Hà Ly tự tin nói, bà không tin Tô Hiển Nhiên hết tình cảm với con trai bà, Kiều Hà Quang xinh đẹp như vậy cho dù có làm chuyện quá đáng không an phận thì thiếu gì người vẫn yêu thương cưng chiều nó, ngay cả Tô Hiển Nhiên cũng không ngoại lệ.Đỗ Đức Trí nhếch mép cười mỉa một cái nói." Thì ra con trai bà kiều hạ giá, nên giờ bà mới sang đây rao bán sao? " dừng một chút, anh không nhanh không chậm nói." Nhưng thật đáng tiếc, loại trai bại hoại như vậy Nhiên Nhiên nhà chúng tôi không thèm. "" Mày!!! " Kiều Hà Ly mím môi tức giận chỉ thẳng vào mặt Đỗ Đức Trí.Chỉ một lúc lâu cái gì cũng không thể thốt ra.Bà nuốt vài ngụm nước bọt, hai mắt trợn trắng hung hăng nói." Hứ, chỉ bằng hai thằng đ* chúng mày mà đám nói con tao như vậy? Chúng mày nghĩ Tô Hiển Nhiên yêu chúng mày sao? Mơ đi! Nó yêu Hà Quang nhà tao như thế nào không lẽ chúng mày còn không biết! Chẳng qua nó tức giận nó mới như vậy! Đợi mà xem hai thằng đ* chúng mày sớm muộn gì cũng bị đuổi đi. "Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh nắm chặt nắm đấm tức giận, vì ngại chuyện không hay xảy ra nên họ nhịn, chính là bà ta như một bà điên nói chuyện đến khó nghe, mở miệng thì như ngậm sẵn cục cứt nói ra lời nào thì thối lời đó.Khi hai anh chồng sắp bị chọc cho điên rồi thì một giọng nói khàn khàn lạnh lẽo vang lên." Hay cho nhà họ Kiều, nói chồng người khác là đ*. "Tô Hiển Nhiên hai chân mềm nhũn run rẩy, cố chống đỡ thân thể mà đi ra, vốn cô không định xuống, nhưng nghe thấy lời lẽ khó nghe như vậy, cô không nhịn được.Nghe giọng nói quen thuộc, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh trong lòng vui vẻ nhưng cả hai cũng khá là lo lắng cho Tô Hiển Nhiên vội vàng đi lên đỡ cô xuốngKiều Hà Ly giật mình nhìn chằm chằm Tô Hiển Nhiên, rất nhanh thu lại bộ dáng thất thố chửi rủa của chính mình hiện tại mà nhìn Tô Hiển Nhiên bằng ánh mắt thân thiện, nhẹ giọng gọi một tiếng." Nhiên Nhiên. "" Bà Kiều hình như quên mất lễ nghi hay sao? Chúng ta không thân đến nổi dùng cách xưng hôn tên đâu.