Tác giả:

Cô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô…

Chương 143: Vì em yêu thương hai anh

Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Vừa bước ra khỏi nhà của Tô Hiển Nhiên, hai chân bà không kiềm được run lên mà nhũn xuống.Bà... bà sợ... đây là lần đầu tiên bà cảm thấy bị áp lực như vậy... cũng là lần đầu tiên bà biết cái gì gọi là khí chất của quyền thế.Kiều Hà Ly run rẩy, cố chống đỡ thân thể sắp bị run lên lần nữa mà đi vội về hướng phi hành khí của bà.- -----Tô Hiển Nhiên nhíu mày nhìn chằm chằm cánh cửa vừa đóng kia, cô không khỏi khó chịu mà nhu nhu thái dương.Chuyện này... chắc chắn vẫn chưa xong đâu.Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh đau lòng nhìn Tô Hiển Nhiên, vốn hai anh chồng đang định nói gì đó, chính là còn chưa kịp nói liền bị Tô Hiển Nhiên dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm hai anh.Hai anh trong lòng khẽ run lên, đây là làm sao? Sao Tô Hiển Nhiên lại nhìn hai anh như vậy?Tô Hiển Nhiên nhu nhu thái dương khó chịu nói." Em không muốn nói nhiều và cũng không muốn nói thêm bất kỳ một lần nào nữa. Nhưng hai anh nên nhớ! Hai anh là chồng của em chứ không phải là người dưng đâu, nên hai anh không cần phải nhịn bất kỳ người nào. Họ nói một câu anh nói một câu sẽ chết sao? "" Nhưng... "" Nhưng cái gì mà nhưng, luật pháp thì làm sao, hai anh là chồng hợp pháp được pháp luật thừa nhận của em, không lẽ bị một con đàn bà chanh chua gọi mình là " đ* " còn im lặng nhẫn nhịn được à? "" Anh xin lỗi... "" Anh xin lỗi... "Hai anh chồng cả khuôn mặt ủy khuất buồn bã đáng thương hề hề cúi xuống xin lỗi Tô Hiển Nhiên.Tô Hiển Nhiên thở hắc ra, cô nên làm gì đây... muốn tức giận mà cũng không đành lòng giận nữa haizz cái cảm giác này đúng thật chẳng thể nào ổn.Cô giơ hai tay lên chạm vào má của hai anh, hai mắt nhu tình nhìn hai anh chồng nói." Đừng suy nghĩ vớ vẩn, vì em thương yêu hai anh nên em không thể chịu nổi khi nghe người khác chửi bới hai anh... "Hai mắt cô không kiềm được đỏ lên, chỉ cần nghĩ đến những câu nói cay nghiệt của Kiều Hà Ly nói về hai anh chồng của cô thì cô lại cảm thấy thật đau lòng.Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh thấy hai mắt cô đỏ lên cả hai lo lắng vội vàng xoa xoa khuôn mặt của cô nói." Ngoan... đừng khóc... anh không sao. "" Đúng đó! Nhiên Nhiên đừng khóc sẽ ảnh hưởng đến thân mình. "

Vừa bước ra khỏi nhà của Tô Hiển Nhiên, hai chân bà không kiềm được run lên mà nhũn xuống.

Bà... bà sợ... đây là lần đầu tiên bà cảm thấy bị áp lực như vậy... cũng là lần đầu tiên bà biết cái gì gọi là khí chất của quyền thế.

Kiều Hà Ly run rẩy, cố chống đỡ thân thể sắp bị run lên lần nữa mà đi vội về hướng phi hành khí của bà.

- -----

Tô Hiển Nhiên nhíu mày nhìn chằm chằm cánh cửa vừa đóng kia, cô không khỏi khó chịu mà nhu nhu thái dương.

Chuyện này... chắc chắn vẫn chưa xong đâu.

Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh đau lòng nhìn Tô Hiển Nhiên, vốn hai anh chồng đang định nói gì đó, chính là còn chưa kịp nói liền bị Tô Hiển Nhiên dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm hai anh.

Hai anh trong lòng khẽ run lên, đây là làm sao? Sao Tô Hiển Nhiên lại nhìn hai anh như vậy?

Tô Hiển Nhiên nhu nhu thái dương khó chịu nói.

" Em không muốn nói nhiều và cũng không muốn nói thêm bất kỳ một lần nào nữa. Nhưng hai anh nên nhớ! Hai anh là chồng của em chứ không phải là người dưng đâu, nên hai anh không cần phải nhịn bất kỳ người nào. Họ nói một câu anh nói một câu sẽ chết sao? "

" Nhưng... "

" Nhưng cái gì mà nhưng, luật pháp thì làm sao, hai anh là chồng hợp pháp được pháp luật thừa nhận của em, không lẽ bị một con đàn bà chanh chua gọi mình là " đ* " còn im lặng nhẫn nhịn được à? "

" Anh xin lỗi... "

" Anh xin lỗi... "

Hai anh chồng cả khuôn mặt ủy khuất buồn bã đáng thương hề hề cúi xuống xin lỗi Tô Hiển Nhiên.

Tô Hiển Nhiên thở hắc ra, cô nên làm gì đây... muốn tức giận mà cũng không đành lòng giận nữa haizz cái cảm giác này đúng thật chẳng thể nào ổn.

Cô giơ hai tay lên chạm vào má của hai anh, hai mắt nhu tình nhìn hai anh chồng nói.

" Đừng suy nghĩ vớ vẩn, vì em thương yêu hai anh nên em không thể chịu nổi khi nghe người khác chửi bới hai anh... "

Hai mắt cô không kiềm được đỏ lên, chỉ cần nghĩ đến những câu nói cay nghiệt của Kiều Hà Ly nói về hai anh chồng của cô thì cô lại cảm thấy thật đau lòng.

Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh thấy hai mắt cô đỏ lên cả hai lo lắng vội vàng xoa xoa khuôn mặt của cô nói.

" Ngoan... đừng khóc... anh không sao. "

" Đúng đó! Nhiên Nhiên đừng khóc sẽ ảnh hưởng đến thân mình. "

Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Vừa bước ra khỏi nhà của Tô Hiển Nhiên, hai chân bà không kiềm được run lên mà nhũn xuống.Bà... bà sợ... đây là lần đầu tiên bà cảm thấy bị áp lực như vậy... cũng là lần đầu tiên bà biết cái gì gọi là khí chất của quyền thế.Kiều Hà Ly run rẩy, cố chống đỡ thân thể sắp bị run lên lần nữa mà đi vội về hướng phi hành khí của bà.- -----Tô Hiển Nhiên nhíu mày nhìn chằm chằm cánh cửa vừa đóng kia, cô không khỏi khó chịu mà nhu nhu thái dương.Chuyện này... chắc chắn vẫn chưa xong đâu.Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh đau lòng nhìn Tô Hiển Nhiên, vốn hai anh chồng đang định nói gì đó, chính là còn chưa kịp nói liền bị Tô Hiển Nhiên dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm hai anh.Hai anh trong lòng khẽ run lên, đây là làm sao? Sao Tô Hiển Nhiên lại nhìn hai anh như vậy?Tô Hiển Nhiên nhu nhu thái dương khó chịu nói." Em không muốn nói nhiều và cũng không muốn nói thêm bất kỳ một lần nào nữa. Nhưng hai anh nên nhớ! Hai anh là chồng của em chứ không phải là người dưng đâu, nên hai anh không cần phải nhịn bất kỳ người nào. Họ nói một câu anh nói một câu sẽ chết sao? "" Nhưng... "" Nhưng cái gì mà nhưng, luật pháp thì làm sao, hai anh là chồng hợp pháp được pháp luật thừa nhận của em, không lẽ bị một con đàn bà chanh chua gọi mình là " đ* " còn im lặng nhẫn nhịn được à? "" Anh xin lỗi... "" Anh xin lỗi... "Hai anh chồng cả khuôn mặt ủy khuất buồn bã đáng thương hề hề cúi xuống xin lỗi Tô Hiển Nhiên.Tô Hiển Nhiên thở hắc ra, cô nên làm gì đây... muốn tức giận mà cũng không đành lòng giận nữa haizz cái cảm giác này đúng thật chẳng thể nào ổn.Cô giơ hai tay lên chạm vào má của hai anh, hai mắt nhu tình nhìn hai anh chồng nói." Đừng suy nghĩ vớ vẩn, vì em thương yêu hai anh nên em không thể chịu nổi khi nghe người khác chửi bới hai anh... "Hai mắt cô không kiềm được đỏ lên, chỉ cần nghĩ đến những câu nói cay nghiệt của Kiều Hà Ly nói về hai anh chồng của cô thì cô lại cảm thấy thật đau lòng.Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh thấy hai mắt cô đỏ lên cả hai lo lắng vội vàng xoa xoa khuôn mặt của cô nói." Ngoan... đừng khóc... anh không sao. "" Đúng đó! Nhiên Nhiên đừng khóc sẽ ảnh hưởng đến thân mình. "

Chương 143: Vì em yêu thương hai anh