Tác giả:

Cô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô…

Chương 149: Bám lấy cô...

Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Kiều Hà Quang hai mắt trừng to kinh ngạc nhìn chằm chằm Lưu Khắc Thy.Lưu Khắc Thy đau lòng, nhưng do ông dùng sai phương pháp dạy, cứ nghĩ chỉ cần có gia thế, chỉ cần xinh đẹp sẽ nhiều người để ý chỉ là... hiện tại nhìn thấy rõ... ai nấy đều không cần một người chồng như Kiều Hà Quang." Ba... sao lại đánh con... "Kiều Hà Quang bụm mặt nhìn chằm chằm Lưu Khắc Thy quát." Con nhìn con đi Quang... nếu như có người đến đây dạy dỗ lại con con còn nghĩ sẽ có người chịu chấp nhận một người chồng như con sao? "" Sao ba lại nói như vậy... " Kiều Hà Quang kích động nói." Con đã làm gì sai sao mọi người lại đối xử với con như vậy chứ? Rốt cuộc con có làm chuyện gì sai đâu... tại sao tại sao lại luôn chối bỏ con chứ? "Lưu Khắc Thy không chần chừ nói." Không làm gì haha... chính con phải rõ nhất bản thân đã làm gì sai... nếu bây giờ con còn không biết thì chắc ba biết nhĩ?Hà Quang, trên đời này nếu như chính mình không làm sai thì sẽ không bị ai nói gì đâu, nhưng đằng này chính mình làm sai thì phải chịu tất cả hậu quả mà mình đã làm.Trước khi có người chướng mắt con thì hãy ở yên trong nhà học lại quy cũ đi, ba không muốn sau này người ta lại nói " Nhà Họ Kiều Không Biết Dạy Con. " "Nói xong, Lưu Khắc Thy xoay người đi thẳng lên phòng ngủ.Dạy con... ông còn có thể dạy cho con những gì khi chính nó lại không nhận ra cái sai của mình...Ông thật sự sai rồi... vì quá nuông chiều con mà không hề nhận ra con trai mình quá tự cao... quá xem thường những người từng yêu thương nó.Lưu Khắc Thy không nhịn được nhớ về Tô Hiển Nhiên năm xưa... mắt ông đỏ lên...Chấm dứt... chấm dứt thật rồi...Sẽ có một người khác giúp Kiều Hà Ly, người vợ hết mực yêu thương cưng chiều ông sinh một đứa con...- ----Kiều Hà Quang ở dưới tầng nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Lưu Khắc Thy tay anh nắm chặt lại thành quả đấm.Bị đánh... lần đầu tiên trong đời anh bị đánh... bị hai người yêu thương anh nhất đánh còn đau hơn việc bị người lăng nhục nữa còn gì.Không ai cần anh sao... sẽ không thể nào như vậy được... cho dù không ai cần anh thì Tô Hiển Nhiên nhất định không bỏ anh... anh phải... phải bám chặt lấy cô cho dù bị cô xua đuổi ra sao đi nữa anh vẫn phải bám chặt lấy cô.Đúng vậy... mặc kệ có ra sao anh vẫn không thể nào buông Tô Hiển Nhiên được...

Kiều Hà Quang hai mắt trừng to kinh ngạc nhìn chằm chằm Lưu Khắc Thy.

Lưu Khắc Thy đau lòng, nhưng do ông dùng sai phương pháp dạy, cứ nghĩ chỉ cần có gia thế, chỉ cần xinh đẹp sẽ nhiều người để ý chỉ là... hiện tại nhìn thấy rõ... ai nấy đều không cần một người chồng như Kiều Hà Quang.

" Ba... sao lại đánh con... "

Kiều Hà Quang bụm mặt nhìn chằm chằm Lưu Khắc Thy quát.

" Con nhìn con đi Quang... nếu như có người đến đây dạy dỗ lại con con còn nghĩ sẽ có người chịu chấp nhận một người chồng như con sao? "

" Sao ba lại nói như vậy... " Kiều Hà Quang kích động nói.

" Con đã làm gì sai sao mọi người lại đối xử với con như vậy chứ? Rốt cuộc con có làm chuyện gì sai đâu... tại sao tại sao lại luôn chối bỏ con chứ? "

Lưu Khắc Thy không chần chừ nói.

" Không làm gì haha... chính con phải rõ nhất bản thân đã làm gì sai... nếu bây giờ con còn không biết thì chắc ba biết nhĩ?

Hà Quang, trên đời này nếu như chính mình không làm sai thì sẽ không bị ai nói gì đâu, nhưng đằng này chính mình làm sai thì phải chịu tất cả hậu quả mà mình đã làm.

Trước khi có người chướng mắt con thì hãy ở yên trong nhà học lại quy cũ đi, ba không muốn sau này người ta lại nói " Nhà Họ Kiều Không Biết Dạy Con. " "

Nói xong, Lưu Khắc Thy xoay người đi thẳng lên phòng ngủ.

Dạy con... ông còn có thể dạy cho con những gì khi chính nó lại không nhận ra cái sai của mình...

Ông thật sự sai rồi... vì quá nuông chiều con mà không hề nhận ra con trai mình quá tự cao... quá xem thường những người từng yêu thương nó.

Lưu Khắc Thy không nhịn được nhớ về Tô Hiển Nhiên năm xưa... mắt ông đỏ lên...

Chấm dứt... chấm dứt thật rồi...

Sẽ có một người khác giúp Kiều Hà Ly, người vợ hết mực yêu thương cưng chiều ông sinh một đứa con...

- ----

Kiều Hà Quang ở dưới tầng nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Lưu Khắc Thy tay anh nắm chặt lại thành quả đấm.

Bị đánh... lần đầu tiên trong đời anh bị đánh... bị hai người yêu thương anh nhất đánh còn đau hơn việc bị người lăng nhục nữa còn gì.

Không ai cần anh sao... sẽ không thể nào như vậy được... cho dù không ai cần anh thì Tô Hiển Nhiên nhất định không bỏ anh... anh phải... phải bám chặt lấy cô cho dù bị cô xua đuổi ra sao đi nữa anh vẫn phải bám chặt lấy cô.

Đúng vậy... mặc kệ có ra sao anh vẫn không thể nào buông Tô Hiển Nhiên được...

Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Kiều Hà Quang hai mắt trừng to kinh ngạc nhìn chằm chằm Lưu Khắc Thy.Lưu Khắc Thy đau lòng, nhưng do ông dùng sai phương pháp dạy, cứ nghĩ chỉ cần có gia thế, chỉ cần xinh đẹp sẽ nhiều người để ý chỉ là... hiện tại nhìn thấy rõ... ai nấy đều không cần một người chồng như Kiều Hà Quang." Ba... sao lại đánh con... "Kiều Hà Quang bụm mặt nhìn chằm chằm Lưu Khắc Thy quát." Con nhìn con đi Quang... nếu như có người đến đây dạy dỗ lại con con còn nghĩ sẽ có người chịu chấp nhận một người chồng như con sao? "" Sao ba lại nói như vậy... " Kiều Hà Quang kích động nói." Con đã làm gì sai sao mọi người lại đối xử với con như vậy chứ? Rốt cuộc con có làm chuyện gì sai đâu... tại sao tại sao lại luôn chối bỏ con chứ? "Lưu Khắc Thy không chần chừ nói." Không làm gì haha... chính con phải rõ nhất bản thân đã làm gì sai... nếu bây giờ con còn không biết thì chắc ba biết nhĩ?Hà Quang, trên đời này nếu như chính mình không làm sai thì sẽ không bị ai nói gì đâu, nhưng đằng này chính mình làm sai thì phải chịu tất cả hậu quả mà mình đã làm.Trước khi có người chướng mắt con thì hãy ở yên trong nhà học lại quy cũ đi, ba không muốn sau này người ta lại nói " Nhà Họ Kiều Không Biết Dạy Con. " "Nói xong, Lưu Khắc Thy xoay người đi thẳng lên phòng ngủ.Dạy con... ông còn có thể dạy cho con những gì khi chính nó lại không nhận ra cái sai của mình...Ông thật sự sai rồi... vì quá nuông chiều con mà không hề nhận ra con trai mình quá tự cao... quá xem thường những người từng yêu thương nó.Lưu Khắc Thy không nhịn được nhớ về Tô Hiển Nhiên năm xưa... mắt ông đỏ lên...Chấm dứt... chấm dứt thật rồi...Sẽ có một người khác giúp Kiều Hà Ly, người vợ hết mực yêu thương cưng chiều ông sinh một đứa con...- ----Kiều Hà Quang ở dưới tầng nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Lưu Khắc Thy tay anh nắm chặt lại thành quả đấm.Bị đánh... lần đầu tiên trong đời anh bị đánh... bị hai người yêu thương anh nhất đánh còn đau hơn việc bị người lăng nhục nữa còn gì.Không ai cần anh sao... sẽ không thể nào như vậy được... cho dù không ai cần anh thì Tô Hiển Nhiên nhất định không bỏ anh... anh phải... phải bám chặt lấy cô cho dù bị cô xua đuổi ra sao đi nữa anh vẫn phải bám chặt lấy cô.Đúng vậy... mặc kệ có ra sao anh vẫn không thể nào buông Tô Hiển Nhiên được...

Chương 149: Bám lấy cô...