Cô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô…
Chương 206: Đang giận?
Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Nhìn phản ứng của hai anh như vậy, Tô Hiển Nhiên mím mím môi im lặng không nói tiếp.Tưởng Tô Hiển Nhiên mất hứng, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh vội vàng nói." Không phải anh không muốn Nhiên Nhiên mang thai lâu. "" Mà là vốn phụ nữ chỉ mang thai nhiều nhất cũng chỉ sáu tháng thôi, những người mang thai lâu hơn chỉ có xuất hiện ở thời trái đất có trong sách cổ thôi còn hiện tại, trái đất đã không còn mà xuất hiện những tinh cầu để con người có thể duy trì nòi giống, cũng vì thế việc mang thai càng khó thời gian sinh đẻ càng nhanh. "" Nhưng em và hai anh chồng chỉ mới... mới lần đầu lăn giường đã có thai rồi còn gì?! " Tô Hiển Nhiên nhíu mày nhìn hai anh chồng nói.Nhậm Thừa Vinh cúi cúi đầu nhìn Tô Hiển Nhiên nói." Nhiên Nhiên à! Thật sự việc mang thai nhanh như vậy cũng ngoài dự liệu của hai anh. "Lúc đó, chính anh và Đỗ Đức Trí đều vừa vui mừng vừa lo lắng.Tô Hiển Nhiên bĩu môi buồn bả im lặng đi về phía trước.Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh bốn mắt nhìn nhau, cả hai thở hắc một hơi vội vàng đuổi theo.- ---Vào đến cửa hàng.Việc buôn bán diễn ra rất thuận lợi, chính là khách vào rồi khách ra đông đúc cả lên nhưng Tô Hiển Nhiên ngoài việc đếm tiền, thối tiền thì vẫn luôn im lặng.Quán đang giữa trưa, lúc này khá ít khách, hai anh chồng đi đến, người cầm một ly sữa người cầm một dĩa trái cây đi đến ngồi chồm hổm nhìn Tô Hiển Nhiên." Nhiên Nhiên. "" Nhiên Nhiên. "Hai anh chồng đồng thanh gọi.Tô Hiển Nhiên nhìn nhìn hai anh chồng lại dời mắt về hướng khác, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh khẽ kéo Tô Hiển Nhiên nhìn hai anh nói." Đang giận? "Tô Hiển Nhiên mím mím môi không nói chuyện.Nhậm Thừa Vinh đứng dậy ôm Tô Hiển Nhiên vào lòng, Đỗ Đức Trí cũng đứng dậy, từ phía sau ôm tới.Lúc trước, mỗi lần ôm nhau đều rất cận kề nhưng bây giờ khác. Ôm nhau không những không sát nhau, da thịt chạm vào nhau mà còn phải giữ khoảng cách để quả banh nhỏ không bị áp nữa.Tô Hiển Nhiên nhìn trái lại nhìn phải." Làm sao? Ôm tôi làm gì? "Nghe được giọng nói giận dỗi của Tô Hiển Nhiên, Nhậm Thừa Vinh và Đỗ Đức Trí không khỏi thở phào một hơi.Thà rằng giận nhau mà còn quát mắng, chứ im lặng như này hai anh không chịu nổi." Nhiên Nhiên đừng giận, anh biết sai rồi. "" Đúng đó, Nhiên Nhiên đừng giận mà có được không? "
Nhìn phản ứng của hai anh như vậy, Tô Hiển Nhiên mím mím môi im lặng không nói tiếp.
Tưởng Tô Hiển Nhiên mất hứng, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh vội vàng nói.
" Không phải anh không muốn Nhiên Nhiên mang thai lâu. "
" Mà là vốn phụ nữ chỉ mang thai nhiều nhất cũng chỉ sáu tháng thôi, những người mang thai lâu hơn chỉ có xuất hiện ở thời trái đất có trong sách cổ thôi còn hiện tại, trái đất đã không còn mà xuất hiện những tinh cầu để con người có thể duy trì nòi giống, cũng vì thế việc mang thai càng khó thời gian sinh đẻ càng nhanh. "
" Nhưng em và hai anh chồng chỉ mới... mới lần đầu lăn giường đã có thai rồi còn gì?! " Tô Hiển Nhiên nhíu mày nhìn hai anh chồng nói.
Nhậm Thừa Vinh cúi cúi đầu nhìn Tô Hiển Nhiên nói.
" Nhiên Nhiên à! Thật sự việc mang thai nhanh như vậy cũng ngoài dự liệu của hai anh. "
Lúc đó, chính anh và Đỗ Đức Trí đều vừa vui mừng vừa lo lắng.
Tô Hiển Nhiên bĩu môi buồn bả im lặng đi về phía trước.
Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh bốn mắt nhìn nhau, cả hai thở hắc một hơi vội vàng đuổi theo.
- ---
Vào đến cửa hàng.
Việc buôn bán diễn ra rất thuận lợi, chính là khách vào rồi khách ra đông đúc cả lên nhưng Tô Hiển Nhiên ngoài việc đếm tiền, thối tiền thì vẫn luôn im lặng.
Quán đang giữa trưa, lúc này khá ít khách, hai anh chồng đi đến, người cầm một ly sữa người cầm một dĩa trái cây đi đến ngồi chồm hổm nhìn Tô Hiển Nhiên.
" Nhiên Nhiên. "
" Nhiên Nhiên. "
Hai anh chồng đồng thanh gọi.
Tô Hiển Nhiên nhìn nhìn hai anh chồng lại dời mắt về hướng khác, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh khẽ kéo Tô Hiển Nhiên nhìn hai anh nói.
" Đang giận? "
Tô Hiển Nhiên mím mím môi không nói chuyện.
Nhậm Thừa Vinh đứng dậy ôm Tô Hiển Nhiên vào lòng, Đỗ Đức Trí cũng đứng dậy, từ phía sau ôm tới.
Lúc trước, mỗi lần ôm nhau đều rất cận kề nhưng bây giờ khác. Ôm nhau không những không sát nhau, da thịt chạm vào nhau mà còn phải giữ khoảng cách để quả banh nhỏ không bị áp nữa.
Tô Hiển Nhiên nhìn trái lại nhìn phải.
" Làm sao? Ôm tôi làm gì? "
Nghe được giọng nói giận dỗi của Tô Hiển Nhiên, Nhậm Thừa Vinh và Đỗ Đức Trí không khỏi thở phào một hơi.
Thà rằng giận nhau mà còn quát mắng, chứ im lặng như này hai anh không chịu nổi.
" Nhiên Nhiên đừng giận, anh biết sai rồi. "
" Đúng đó, Nhiên Nhiên đừng giận mà có được không? "
Hai Người ChồngTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCô là Tô Hiển Nhiên, năm sau sẽ tròn ba mươi tuổi. Cái tuổi của những ông bố bà mẹ nhưng không... cô ế... ế đến mọc râu... lấy đâu ra làm ông bố bà mẹ đây.., khụ khụ. Nói sao đây ta... cô chưa từng yêu ai, lại tiếc cái TRINH TIẾT nên đành thủ thân đến từng này tuổi... làm quen vài người vì sợ họ không cưới mà ăn nên cũng không dám gặp lại không dám tiến xa. 419 thì lại sợ lây bệnh nên cũng không dám... Lâu ngày thành Ế, Ế đến mức báo động, cô mới biết " Có Giữ Cũng Không Ai Thèm " được viết như thế nào. Dẹp... dẹp hết cái ảo tưởng dành lần đầu cho chồng đi, bà đây ế đến nổi treo chữ " Còn Trinh " mà cũng không ai đến ăn thì còn cần gì nữa. Cô quyết định đi du lịch xa xa để chơi xả láng một lần nhưng.... Số cô nhọ... nhọ đến nổi... cô không biết nói gì luôn. Còn đang hưng phấn khi đi chơi thả thính anh nào đó mà bla bla... kết quả máy bay bị đám kh*ng b* chiếm đã thế nó còn tự sát làm nổ luôn cái máy bay. Và sau khi tỉnh dậy... còn tưởng trời thương cho sống lại chứ... chính là cô… Nhìn phản ứng của hai anh như vậy, Tô Hiển Nhiên mím mím môi im lặng không nói tiếp.Tưởng Tô Hiển Nhiên mất hứng, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh vội vàng nói." Không phải anh không muốn Nhiên Nhiên mang thai lâu. "" Mà là vốn phụ nữ chỉ mang thai nhiều nhất cũng chỉ sáu tháng thôi, những người mang thai lâu hơn chỉ có xuất hiện ở thời trái đất có trong sách cổ thôi còn hiện tại, trái đất đã không còn mà xuất hiện những tinh cầu để con người có thể duy trì nòi giống, cũng vì thế việc mang thai càng khó thời gian sinh đẻ càng nhanh. "" Nhưng em và hai anh chồng chỉ mới... mới lần đầu lăn giường đã có thai rồi còn gì?! " Tô Hiển Nhiên nhíu mày nhìn hai anh chồng nói.Nhậm Thừa Vinh cúi cúi đầu nhìn Tô Hiển Nhiên nói." Nhiên Nhiên à! Thật sự việc mang thai nhanh như vậy cũng ngoài dự liệu của hai anh. "Lúc đó, chính anh và Đỗ Đức Trí đều vừa vui mừng vừa lo lắng.Tô Hiển Nhiên bĩu môi buồn bả im lặng đi về phía trước.Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh bốn mắt nhìn nhau, cả hai thở hắc một hơi vội vàng đuổi theo.- ---Vào đến cửa hàng.Việc buôn bán diễn ra rất thuận lợi, chính là khách vào rồi khách ra đông đúc cả lên nhưng Tô Hiển Nhiên ngoài việc đếm tiền, thối tiền thì vẫn luôn im lặng.Quán đang giữa trưa, lúc này khá ít khách, hai anh chồng đi đến, người cầm một ly sữa người cầm một dĩa trái cây đi đến ngồi chồm hổm nhìn Tô Hiển Nhiên." Nhiên Nhiên. "" Nhiên Nhiên. "Hai anh chồng đồng thanh gọi.Tô Hiển Nhiên nhìn nhìn hai anh chồng lại dời mắt về hướng khác, Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh khẽ kéo Tô Hiển Nhiên nhìn hai anh nói." Đang giận? "Tô Hiển Nhiên mím mím môi không nói chuyện.Nhậm Thừa Vinh đứng dậy ôm Tô Hiển Nhiên vào lòng, Đỗ Đức Trí cũng đứng dậy, từ phía sau ôm tới.Lúc trước, mỗi lần ôm nhau đều rất cận kề nhưng bây giờ khác. Ôm nhau không những không sát nhau, da thịt chạm vào nhau mà còn phải giữ khoảng cách để quả banh nhỏ không bị áp nữa.Tô Hiển Nhiên nhìn trái lại nhìn phải." Làm sao? Ôm tôi làm gì? "Nghe được giọng nói giận dỗi của Tô Hiển Nhiên, Nhậm Thừa Vinh và Đỗ Đức Trí không khỏi thở phào một hơi.Thà rằng giận nhau mà còn quát mắng, chứ im lặng như này hai anh không chịu nổi." Nhiên Nhiên đừng giận, anh biết sai rồi. "" Đúng đó, Nhiên Nhiên đừng giận mà có được không? "