Tác giả:

" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều "Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao "Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng " Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ "Tôi…

Chương 17

Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo BốiTác giả: ThPhm3988, Chippy" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều "Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao "Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng " Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ "Tôi… "Cậu...em đối với cậu là gì?" Cô thút thít dụi mắt, nhỏ giọng hỏi trong tiếng khóc của mình" Đương nhiên là...vợ " Hắn sững sờ hồi lâu.Tại sao cô gái nhỏ này lại suy nghĩ lung tung gì đây?Nguyệt Dao Dao nghe xong trong lòng vốn nhẹ hẳn có cảm giác hạnh phúc cũng có cảm giác bất an.Hai hàng nước mắt vẫn nhè nhẹ trên gò má"Cô ta nói gì em sao?" Hắn nhìn thấy khuôn mặt đáng thương kia không khỏi đau lòng đưa tay lau nước mắt của cô trong mắt đầy yêu thương"Không...không có gì ạ"Dao Dao -cô không phải tuýp người mách lẻo.Cô lại càng không muốn gây thù chuốc quán.Nghe Đằng Hàn Mạc trả lời như thế trong lòng cô cũng đoán biết cô gái kia là do thích hắn mới ghen tị sao"Cô ta nói gì đều không đúng.Tôi chỉ thương em "Hắn nhíu mày tốt vẻ hơi khó chịu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc côCô gái ngốc nghếch! Rõ ràng biết hắn chỉ cưng chiều cô thế mà chỉ nghe lời nói của người khác lại tự đau lòng lại còn nói đôi hắnNguyệt Dao Dao nghe lời người ta khăng khăng như thế liền không khỏi vui mừng ấy chứ.Nhưng lúc thoát khỏi mớ suy nghĩ hạnh phúc màu hồng kia thì cô đã bị tên nào đó bồng lên"A..a cậu...thả em xuống "Cô bất giác là lên ôm vào cổ hắnHắn mặt vẫn lạnh lùng,bỏ ngoài tai lời là hét của cô mà tiến về phía trước" cậu...đi đâu vậy ạ"Cô biết người đàn ông kia thế nào cũng không trả lời mình liền hỏi nhỏ,khuôn mặt đáng yêu" vào phòng nghỉ của tôi " Hắn trả lời thản nhiên mắt không nhìn về khuôn mặt nhỏ nhắn kia trong lòng đầy ôn nhu"Làm gì ạ?"Cô đỏ hết cả mặt hỏi ngay lập tứcCái gì? Phòng nghỉ?Định làm gì mình? Aaaa không được đâu"Chân em bị bỏng tôi chỉ là muốn sứt thuốc giúp " Hắn giải thích nhanh gọn mắt vẫn khẽ liếc sang trạng thái của cô gái kia"À " Cô thở phào nhẹ nhõm.Cứ ngở rằng lại gặp đại nạn.Nếu như Đằng Hàn Mạc không nói chắc lúc nãy cô đã tưởng mình sắp bị ăn ngay công ty hắn rồi."Hay là em muốn làm việc khác?" Hắn nhìn sơ cũng biết rõ cô đang nghĩ gì bèn tỏ ý trêu chọc cô một chút"Không...không " Cô nghe xong mặt đỏ tai hồng phản đối ngay lập tứcĐằng Hàn Mạc thấy thế liền phì cười trong lòng trên môi thoáng qua nụ cười nhẹHắn mở cửa một căn phòng nghỉ khá là gọn gàng không kém phần sang trọng.Trước giờ chưa có một người phụ nữ được bước chân vào trừ cô gái nhỏ của hắnHắn đặt cô lên chiếc giường,để cô ngồi đấy sau đó quay đi tìm gì đó trong hộp y tế"Chết tiệt " Hắn đột nhiên chửi thầm.Tay lấy chiếc điện thoại gọi cho ai đó trong thái độ khó chịu lắmCòn cô vần ngơ ngơ từ lúc vào phòng cho đến bây giờ.Hắn tức giận gì thế?Cô tự hỏiHắn nói rõ ràng 1 câu sau đó liền tắt máy cũng đủ cho đầu bên dây bên kia hiểu hắn cần gìSau 3p Diệp Hàn trợ lí thân cận của hắn liền đem tuýp kem lên sau đó lại nhận được ánh mắt sắc bén của hắn.Diệp Hàn cũng hiểu ra vấn đề gì đó rồiHắn lấy tuýp kem,sau đó xắn tay áo tiến vào trong phòng tắm lấy một thao nước ấm nhỏ cũng một chiếc khăn bưng ra nhúng chiếc khăn lau nhẹ lên vết bỏng của cô"Aa"Đụng vào vết thương cô khẽ là nhẹ trong cổ họngNghe cô là Đằng Hàn Mạc tưởng mình nặng tay liền nhẹ tay lạiLấy vết bỏng xong hắn lấy tuýp kem thoa lên cho cô,thái độ tỉ mỉ ân cần lắmCô ngồi nhìn hắn vừa hạng phúc lại vừa nhạc nhiên.Đây là tổng giám đốc kiêu ngạo lạnh lùng thường ngày đây sao?"Cười gì?"Hắn thấy cô mỉm cười liền hỏi"A.Dạ không có gì "cô chối ngay.Chẳng lẽ bây giờ phải bảo trong cậu dễ thương quá saoGắn thoa thuốc xong liền bảo cô nghỉ ngơi một lát sau đó rời ra ngoài nghe bảo có việc gấpCô cũng khóc mệt nên thiếp điĐến khuya hắn mới giải quyết xong, trở về căn phòng vừa bước vào căn phòng vẫn còn sáng hắn nhíu màyCô gái này vẫn chưa ngủ sao?Ai ngờ vừa bước vào người kia đã khò khò trên giường một cách ngon lành mà trên cơ thể còn mặc mỗi chiếc áo sơ mi của hắn.Aizz thật làChỉ là do bộ váy lúc nãy bị dơ do dính trà nên cô mới mò tủ quần áo của ai đó lấy đồ chứ bộCòn hắn thấy cảnh xuân dập dìu như thế làm sao mà không nổi hứng cho đượcCơ thể càng ngày càng nóng.Cô gái này là đang muốn câu dẫn hắn sao?Mặc đồ như thế mà cũng ngủ đượcMặt hắn tối sầm lại vứt bỏ áo vest sang một bên hắn liền trèo lên giường hôn vào tóc,vào trán cô,tay ở dưới định sờ lên đùi cô thì"Tên kia tránh ra, ta sẽ kêu cậu chủ đánh chết ngươi " Cô nói mớ gì đó,khuôn mặt lúc ngủ lại vô cùng đáng yêuHắn chỉ biết cười phì lại không muốn phá giấc ngủ của cô hặc cả đêm phải xối nước lạnh đến khi d*c v*ng dập tắt mới dám mò lên giường ôm cô ngủ đến sáng

"Cậu...em đối với cậu là gì?" Cô thút thít dụi mắt, nhỏ giọng hỏi trong tiếng khóc của mình

" Đương nhiên là...vợ " Hắn sững sờ hồi lâu.Tại sao cô gái nhỏ này lại suy nghĩ lung tung gì đây?

Nguyệt Dao Dao nghe xong trong lòng vốn nhẹ hẳn có cảm giác hạnh phúc cũng có cảm giác bất an.Hai hàng nước mắt vẫn nhè nhẹ trên gò má

"Cô ta nói gì em sao?" Hắn nhìn thấy khuôn mặt đáng thương kia không khỏi đau lòng đưa tay lau nước mắt của cô trong mắt đầy yêu thương

"Không...không có gì ạ"Dao Dao -cô không phải tuýp người mách lẻo.Cô lại càng không muốn gây thù chuốc quán.Nghe Đằng Hàn Mạc trả lời như thế trong lòng cô cũng đoán biết cô gái kia là do thích hắn mới ghen tị sao

"Cô ta nói gì đều không đúng.Tôi chỉ thương em "Hắn nhíu mày tốt vẻ hơi khó chịu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô

Cô gái ngốc nghếch! Rõ ràng biết hắn chỉ cưng chiều cô thế mà chỉ nghe lời nói của người khác lại tự đau lòng lại còn nói đôi hắn

Nguyệt Dao Dao nghe lời người ta khăng khăng như thế liền không khỏi vui mừng ấy chứ.Nhưng lúc thoát khỏi mớ suy nghĩ hạnh phúc màu hồng kia thì cô đã bị tên nào đó bồng lên

"A..a cậu...thả em xuống "Cô bất giác là lên ôm vào cổ hắn

Hắn mặt vẫn lạnh lùng,bỏ ngoài tai lời là hét của cô mà tiến về phía trước

" cậu...đi đâu vậy ạ"Cô biết người đàn ông kia thế nào cũng không trả lời mình liền hỏi nhỏ,khuôn mặt đáng yêu

" vào phòng nghỉ của tôi " Hắn trả lời thản nhiên mắt không nhìn về khuôn mặt nhỏ nhắn kia trong lòng đầy ôn nhu

"Làm gì ạ?"Cô đỏ hết cả mặt hỏi ngay lập tức

Cái gì? Phòng nghỉ?Định làm gì mình? Aaaa không được đâu

"Chân em bị bỏng tôi chỉ là muốn sứt thuốc giúp " Hắn giải thích nhanh gọn mắt vẫn khẽ liếc sang trạng thái của cô gái kia

"À " Cô thở phào nhẹ nhõm.Cứ ngở rằng lại gặp đại nạn.Nếu như Đằng Hàn Mạc không nói chắc lúc nãy cô đã tưởng mình sắp bị ăn ngay công ty hắn rồi.

"Hay là em muốn làm việc khác?" Hắn nhìn sơ cũng biết rõ cô đang nghĩ gì bèn tỏ ý trêu chọc cô một chút

"Không...không " Cô nghe xong mặt đỏ tai hồng phản đối ngay lập tức

Đằng Hàn Mạc thấy thế liền phì cười trong lòng trên môi thoáng qua nụ cười nhẹ

Hắn mở cửa một căn phòng nghỉ khá là gọn gàng không kém phần sang trọng.Trước giờ chưa có một người phụ nữ được bước chân vào trừ cô gái nhỏ của hắn

Hắn đặt cô lên chiếc giường,để cô ngồi đấy sau đó quay đi tìm gì đó trong hộp y tế

"Chết tiệt " Hắn đột nhiên chửi thầm.Tay lấy chiếc điện thoại gọi cho ai đó trong thái độ khó chịu lắm

Còn cô vần ngơ ngơ từ lúc vào phòng cho đến bây giờ.Hắn tức giận gì thế?Cô tự hỏi

Hắn nói rõ ràng 1 câu sau đó liền tắt máy cũng đủ cho đầu bên dây bên kia hiểu hắn cần gì

Sau 3p Diệp Hàn trợ lí thân cận của hắn liền đem tuýp kem lên sau đó lại nhận được ánh mắt sắc bén của hắn.Diệp Hàn cũng hiểu ra vấn đề gì đó rồi

Hắn lấy tuýp kem,sau đó xắn tay áo tiến vào trong phòng tắm lấy một thao nước ấm nhỏ cũng một chiếc khăn bưng ra nhúng chiếc khăn lau nhẹ lên vết bỏng của cô

"Aa"Đụng vào vết thương cô khẽ là nhẹ trong cổ họng

Nghe cô là Đằng Hàn Mạc tưởng mình nặng tay liền nhẹ tay lại

Lấy vết bỏng xong hắn lấy tuýp kem thoa lên cho cô,thái độ tỉ mỉ ân cần lắm

Cô ngồi nhìn hắn vừa hạng phúc lại vừa nhạc nhiên.Đây là tổng giám đốc kiêu ngạo lạnh lùng thường ngày đây sao?

"Cười gì?"Hắn thấy cô mỉm cười liền hỏi

"A.Dạ không có gì "cô chối ngay.Chẳng lẽ bây giờ phải bảo trong cậu dễ thương quá sao

Gắn thoa thuốc xong liền bảo cô nghỉ ngơi một lát sau đó rời ra ngoài nghe bảo có việc gấp

Cô cũng khóc mệt nên thiếp đi

Đến khuya hắn mới giải quyết xong, trở về căn phòng vừa bước vào căn phòng vẫn còn sáng hắn nhíu mày

Cô gái này vẫn chưa ngủ sao?

Ai ngờ vừa bước vào người kia đã khò khò trên giường một cách ngon lành mà trên cơ thể còn mặc mỗi chiếc áo sơ mi của hắn.Aizz thật là

Chỉ là do bộ váy lúc nãy bị dơ do dính trà nên cô mới mò tủ quần áo của ai đó lấy đồ chứ bộ

Còn hắn thấy cảnh xuân dập dìu như thế làm sao mà không nổi hứng cho được

Cơ thể càng ngày càng nóng.Cô gái này là đang muốn câu dẫn hắn sao?Mặc đồ như thế mà cũng ngủ được

Mặt hắn tối sầm lại vứt bỏ áo vest sang một bên hắn liền trèo lên giường hôn vào tóc,vào trán cô,tay ở dưới định sờ lên đùi cô thì

"Tên kia tránh ra, ta sẽ kêu cậu chủ đánh chết ngươi " Cô nói mớ gì đó,khuôn mặt lúc ngủ lại vô cùng đáng yêu

Hắn chỉ biết cười phì lại không muốn phá giấc ngủ của cô hặc cả đêm phải xối nước lạnh đến khi d*c v*ng dập tắt mới dám mò lên giường ôm cô ngủ đến sáng

Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo BốiTác giả: ThPhm3988, Chippy" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều "Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao "Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng " Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ "Tôi… "Cậu...em đối với cậu là gì?" Cô thút thít dụi mắt, nhỏ giọng hỏi trong tiếng khóc của mình" Đương nhiên là...vợ " Hắn sững sờ hồi lâu.Tại sao cô gái nhỏ này lại suy nghĩ lung tung gì đây?Nguyệt Dao Dao nghe xong trong lòng vốn nhẹ hẳn có cảm giác hạnh phúc cũng có cảm giác bất an.Hai hàng nước mắt vẫn nhè nhẹ trên gò má"Cô ta nói gì em sao?" Hắn nhìn thấy khuôn mặt đáng thương kia không khỏi đau lòng đưa tay lau nước mắt của cô trong mắt đầy yêu thương"Không...không có gì ạ"Dao Dao -cô không phải tuýp người mách lẻo.Cô lại càng không muốn gây thù chuốc quán.Nghe Đằng Hàn Mạc trả lời như thế trong lòng cô cũng đoán biết cô gái kia là do thích hắn mới ghen tị sao"Cô ta nói gì đều không đúng.Tôi chỉ thương em "Hắn nhíu mày tốt vẻ hơi khó chịu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc côCô gái ngốc nghếch! Rõ ràng biết hắn chỉ cưng chiều cô thế mà chỉ nghe lời nói của người khác lại tự đau lòng lại còn nói đôi hắnNguyệt Dao Dao nghe lời người ta khăng khăng như thế liền không khỏi vui mừng ấy chứ.Nhưng lúc thoát khỏi mớ suy nghĩ hạnh phúc màu hồng kia thì cô đã bị tên nào đó bồng lên"A..a cậu...thả em xuống "Cô bất giác là lên ôm vào cổ hắnHắn mặt vẫn lạnh lùng,bỏ ngoài tai lời là hét của cô mà tiến về phía trước" cậu...đi đâu vậy ạ"Cô biết người đàn ông kia thế nào cũng không trả lời mình liền hỏi nhỏ,khuôn mặt đáng yêu" vào phòng nghỉ của tôi " Hắn trả lời thản nhiên mắt không nhìn về khuôn mặt nhỏ nhắn kia trong lòng đầy ôn nhu"Làm gì ạ?"Cô đỏ hết cả mặt hỏi ngay lập tứcCái gì? Phòng nghỉ?Định làm gì mình? Aaaa không được đâu"Chân em bị bỏng tôi chỉ là muốn sứt thuốc giúp " Hắn giải thích nhanh gọn mắt vẫn khẽ liếc sang trạng thái của cô gái kia"À " Cô thở phào nhẹ nhõm.Cứ ngở rằng lại gặp đại nạn.Nếu như Đằng Hàn Mạc không nói chắc lúc nãy cô đã tưởng mình sắp bị ăn ngay công ty hắn rồi."Hay là em muốn làm việc khác?" Hắn nhìn sơ cũng biết rõ cô đang nghĩ gì bèn tỏ ý trêu chọc cô một chút"Không...không " Cô nghe xong mặt đỏ tai hồng phản đối ngay lập tứcĐằng Hàn Mạc thấy thế liền phì cười trong lòng trên môi thoáng qua nụ cười nhẹHắn mở cửa một căn phòng nghỉ khá là gọn gàng không kém phần sang trọng.Trước giờ chưa có một người phụ nữ được bước chân vào trừ cô gái nhỏ của hắnHắn đặt cô lên chiếc giường,để cô ngồi đấy sau đó quay đi tìm gì đó trong hộp y tế"Chết tiệt " Hắn đột nhiên chửi thầm.Tay lấy chiếc điện thoại gọi cho ai đó trong thái độ khó chịu lắmCòn cô vần ngơ ngơ từ lúc vào phòng cho đến bây giờ.Hắn tức giận gì thế?Cô tự hỏiHắn nói rõ ràng 1 câu sau đó liền tắt máy cũng đủ cho đầu bên dây bên kia hiểu hắn cần gìSau 3p Diệp Hàn trợ lí thân cận của hắn liền đem tuýp kem lên sau đó lại nhận được ánh mắt sắc bén của hắn.Diệp Hàn cũng hiểu ra vấn đề gì đó rồiHắn lấy tuýp kem,sau đó xắn tay áo tiến vào trong phòng tắm lấy một thao nước ấm nhỏ cũng một chiếc khăn bưng ra nhúng chiếc khăn lau nhẹ lên vết bỏng của cô"Aa"Đụng vào vết thương cô khẽ là nhẹ trong cổ họngNghe cô là Đằng Hàn Mạc tưởng mình nặng tay liền nhẹ tay lạiLấy vết bỏng xong hắn lấy tuýp kem thoa lên cho cô,thái độ tỉ mỉ ân cần lắmCô ngồi nhìn hắn vừa hạng phúc lại vừa nhạc nhiên.Đây là tổng giám đốc kiêu ngạo lạnh lùng thường ngày đây sao?"Cười gì?"Hắn thấy cô mỉm cười liền hỏi"A.Dạ không có gì "cô chối ngay.Chẳng lẽ bây giờ phải bảo trong cậu dễ thương quá saoGắn thoa thuốc xong liền bảo cô nghỉ ngơi một lát sau đó rời ra ngoài nghe bảo có việc gấpCô cũng khóc mệt nên thiếp điĐến khuya hắn mới giải quyết xong, trở về căn phòng vừa bước vào căn phòng vẫn còn sáng hắn nhíu màyCô gái này vẫn chưa ngủ sao?Ai ngờ vừa bước vào người kia đã khò khò trên giường một cách ngon lành mà trên cơ thể còn mặc mỗi chiếc áo sơ mi của hắn.Aizz thật làChỉ là do bộ váy lúc nãy bị dơ do dính trà nên cô mới mò tủ quần áo của ai đó lấy đồ chứ bộCòn hắn thấy cảnh xuân dập dìu như thế làm sao mà không nổi hứng cho đượcCơ thể càng ngày càng nóng.Cô gái này là đang muốn câu dẫn hắn sao?Mặc đồ như thế mà cũng ngủ đượcMặt hắn tối sầm lại vứt bỏ áo vest sang một bên hắn liền trèo lên giường hôn vào tóc,vào trán cô,tay ở dưới định sờ lên đùi cô thì"Tên kia tránh ra, ta sẽ kêu cậu chủ đánh chết ngươi " Cô nói mớ gì đó,khuôn mặt lúc ngủ lại vô cùng đáng yêuHắn chỉ biết cười phì lại không muốn phá giấc ngủ của cô hặc cả đêm phải xối nước lạnh đến khi d*c v*ng dập tắt mới dám mò lên giường ôm cô ngủ đến sáng

Chương 17