" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều "Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao "Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng " Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ "Tôi…
Chương 24
Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo BốiTác giả: ThPhm3988, Chippy" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều "Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao "Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng " Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ "Tôi… Cô ngây ngốc,trong lòng lại dâng lên cảm giác khó chịu,nếu như bình thường cô sẽ để hắn làm càng trên môi mình nhưng lần này cô chống cựCô dùng tay đẩy hắn ra,hắn càng ôm chặt cô,cô vùng vẫy bỏ chạy,cô khócBây giờ cô có cảm giác bản thân là món đồ của hắn chỉ có thể làm theo ta hắn ngay cả việc kết bạn với người khác cô cũng bị cấm túc,cô tuổi thânĐằng Hàn Mạc hắn rất nhạc nhiên,từ trước đến giờ cô chưa bao giờ phản kháng hắn nhưng tại sao chỉ vì một người con trai khác cô lại...Hắn rất khó chịu và giận dữ trở về căn phòng tìm cô nhưng lại khônh có,hắn cứ thắc mắc tại sao cô lại không trở về,cô đi đâuNhìn lên đồng hồ đã hơn 11h,hắn hốt hoảng chạy đi tìm cô,ấn vào dãy số điện thoại quen thuộc nhưng không ai bắt máy,hắn càng lo hơn"Alo " Hà Mỹ Hoa ngạc nhiên trả lời một cuộc gọi từ dãy số hiện lên trên màn hình"Dao Dao có qua chỗ cô không? "Đằng Hàn Mạc giọng đầy lạnh lùng"Không....Có chuyện gì sao " Chưa nhận được câu trả lời thì máy đã cúp,Hà Mỹ Hoa cảm giác có việc gì đó rất bất anChẳng lẽ Nguyệt Dao Dao lại chạy lung tung để bị lạc sao?Không thể nào,Đằng Hàn Mạc lúc nào cũng kè kè bên cạnh cô ấy thì làm sao mà bị lạc vả lại Dao Dao rất nhát không thể nào đi lung tung một mình.Có chuyện gì sao?hay lại bị bắt cóc?Càng nghĩ càng lo Hà Mỹ Hoa liên lạc với trung tâm quản lí của khi resort------Hắn chạy đi khắp nơi từ nhà hàng,quầy bán hàng,..nhưng vẫn không tìm thấy cuối cùng hắn đi dọc bờ biển" Này này qua kia xem đi,có người chết đuối đấy ""Không biết đêm hôm làm gì ra ngoài biển nữa ""Nghe nói là một cô gái đấy.thật tội nghiệp "Một đám người đi nhanh ngang qua hắn bàn chuyện gì đóHắn chợt đứng hình bài giây,trong lòng đang lên cảm giác sợ hãi.Chạy ùa vào đám đông hắn chỉ mong sao đó không phải là cô.Dạt tất cả mọi người để được nhìn thấy khuôn mặt của người chết đuối.Hắn thở phào, đó không phải là côTiếp tục chạy về hước dọc bờ biển,hắn thấy một thân hình quen thuộc nhỏ bé ngồi trên cátKhông kiềm được hắn liền chạy lại ôm cô vào lòng,hắn lo lắng,mệt mỏi gục mặt lên vai cô"Cậu.." được ai đó ôm từ đằng sau,mùi thơm quen thuộc đó cũng dứt để cô biết đó là ai"Cậu sao thế?""Cậu tìm em sao?"Cô cứ hỏi nhưng hắn không trả lời chỉ ôm chặt cô như sợ mất thứ gì rất quí giá"Sau này tôi sẽ không làm thế nữa,lời nói lúc nãy em hãy quên đi...Xin em đừng bao giờ rời tôi " Hắn nói,giọng không còn lãnh đạm lạnh lùng mà thay vào đó là ôn nhu,dịu dàng"Em không sao.Em sẽ không làm thế nữa "nghe được lời nói như thế cô quay sang đưa tay áp lên má hắn mỉm cườiCô biết một người như hắn không bao giờ hối lỗi và nói câu xin lỗi nhưng hắn bây giờ là đang xin lỗi cô.Hắn đưa cô về nhà,trên đường lúc nào cũng nắm chặt tay cô không buông,cô khẽ mỉm cườiThật ra người đàn ông này cũng y hệt một đứa trẻ to xác vậyVề đến nhà như mọi khi hắn sẽ dồn cô vào ngõ cụt mà tha hồ ức hiến cô nhưng lần này lại không,hắn chỉ ôm cô vào lòngCó lẽ vì hắn đã không tốt với cô,nên tự phạt chính mìnhCô quay sang nhìn hắn,khuôn mặt khi nhắm mắt lại thật ôn nhu không phải là một tổng tài lãnh khốc nữaCô biết hôm nay hắn đã quá mệt mỏi lúc hắn tìm được cô,cô thấy lưng áo sơ mi của hắn đã ướt đẫm.Làm sao mà cô thể không thương cho đựơc aaaaLấy hết sức can đảm,cô hôn lên môi hắn dùng hai tay áp lên khuôn mặt điểm trai của hắnCảm nhận được cái hôn vừa ngọt lại vừa vụng về hắn tỉnh giấc,thấy ngay trước mắt là con mèo nhỏ của mình đang chút độngĐược,nếu cô muốn thế hắn cũng không cần kiềm chế,lật người lại hắn đè cô rồi đáp lại nụ hôn kia một cách mãnh liệt khiến cô bất ngờ với cùngTình hình là thế nào đây.Lúc đầu cô chính là cầm quyền mà giờ đây lại yếu thế hơn hắn.Còn dám k*ch th*ch hắn khi hắn đang ngủ.Cô có phải là ngu ngốc quá rồi không đây?Mỡ tự tìm đến mèo sao.Tối nay cô chắc chắc sẽ bị ăn sạch cho xemHắn đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc cô,môi vẫn hônThế là đêm đó cô gái của chúng ta đã bị ăn sạch,bị hắn ép đến 4,5 lần mới buông tha"Một lần nữa " Giọng hắn trầm ấm khàn Khàn đầy mà lực"Em mệt...." cô một mỏi thở hổn hển,mặt đỏ bừng"Em còn nói nổi mà mệt cái gì " Vừa dứt lời hắn liền làm ngay,trong lòng liền rất vui vẻ"Lần cuối đấy.Tôi hứa " Hắn cuối đầu Cô bĩu môi,xoay người đi nhắm mắt không nói vì sợ nhỡ cãi lại hẵng liền có lí do bắt ép cô" Em dám làm lơ tôi.Được,xem tôi phạt em "Cái kế sau đó thì mấy bạn biết rồi nhéchị Dao Dao nhà ta uất ức muốn chế vì cỡ nào cũng bị ăn,đi du lịch tưởng thoát được ai ngờ....xấu xa.Còn anh Đằng thì cười hí ha hí hởn mãn nguyện{ Đằng Hàn Mạc:cảm ơn tác giả 😘Tác giả:Uầy anh em tốt mà ✌️Nguyệt Dao Dao:tác giả em chết chắc rồi *xách dao * 😡Tác giả *cầm quần chạy *}
Cô ngây ngốc,trong lòng lại dâng lên cảm giác khó chịu,nếu như bình thường cô sẽ để hắn làm càng trên môi mình nhưng lần này cô chống cự
Cô dùng tay đẩy hắn ra,hắn càng ôm chặt cô,cô vùng vẫy bỏ chạy,cô khóc
Bây giờ cô có cảm giác bản thân là món đồ của hắn chỉ có thể làm theo ta hắn ngay cả việc kết bạn với người khác cô cũng bị cấm túc,cô tuổi thân
Đằng Hàn Mạc hắn rất nhạc nhiên,từ trước đến giờ cô chưa bao giờ phản kháng hắn nhưng tại sao chỉ vì một người con trai khác cô lại...
Hắn rất khó chịu và giận dữ trở về căn phòng tìm cô nhưng lại khônh có,hắn cứ thắc mắc tại sao cô lại không trở về,cô đi đâu
Nhìn lên đồng hồ đã hơn 11h,hắn hốt hoảng chạy đi tìm cô,ấn vào dãy số điện thoại quen thuộc nhưng không ai bắt máy,hắn càng lo hơn
"Alo " Hà Mỹ Hoa ngạc nhiên trả lời một cuộc gọi từ dãy số hiện lên trên màn hình
"Dao Dao có qua chỗ cô không? "Đằng Hàn Mạc giọng đầy lạnh lùng
"Không....Có chuyện gì sao " Chưa nhận được câu trả lời thì máy đã cúp,Hà Mỹ Hoa cảm giác có việc gì đó rất bất an
Chẳng lẽ Nguyệt Dao Dao lại chạy lung tung để bị lạc sao?Không thể nào,Đằng Hàn Mạc lúc nào cũng kè kè bên cạnh cô ấy thì làm sao mà bị lạc vả lại Dao Dao rất nhát không thể nào đi lung tung một mình.Có chuyện gì sao?hay lại bị bắt cóc?
Càng nghĩ càng lo Hà Mỹ Hoa liên lạc với trung tâm quản lí của khi resort
------
Hắn chạy đi khắp nơi từ nhà hàng,quầy bán hàng,..nhưng vẫn không tìm thấy cuối cùng hắn đi dọc bờ biển
" Này này qua kia xem đi,có người chết đuối đấy "
"Không biết đêm hôm làm gì ra ngoài biển nữa "
"Nghe nói là một cô gái đấy.thật tội nghiệp "
Một đám người đi nhanh ngang qua hắn bàn chuyện gì đó
Hắn chợt đứng hình bài giây,trong lòng đang lên cảm giác sợ hãi.Chạy ùa vào đám đông hắn chỉ mong sao đó không phải là cô.Dạt tất cả mọi người để được nhìn thấy khuôn mặt của người chết đuối.Hắn thở phào, đó không phải là cô
Tiếp tục chạy về hước dọc bờ biển,hắn thấy một thân hình quen thuộc nhỏ bé ngồi trên cát
Không kiềm được hắn liền chạy lại ôm cô vào lòng,hắn lo lắng,mệt mỏi gục mặt lên vai cô
"Cậu.." được ai đó ôm từ đằng sau,mùi thơm quen thuộc đó cũng dứt để cô biết đó là ai
"Cậu sao thế?"
"Cậu tìm em sao?"
Cô cứ hỏi nhưng hắn không trả lời chỉ ôm chặt cô như sợ mất thứ gì rất quí giá
"Sau này tôi sẽ không làm thế nữa,lời nói lúc nãy em hãy quên đi...Xin em đừng bao giờ rời tôi " Hắn nói,giọng không còn lãnh đạm lạnh lùng mà thay vào đó là ôn nhu,dịu dàng
"Em không sao.Em sẽ không làm thế nữa "nghe được lời nói như thế cô quay sang đưa tay áp lên má hắn mỉm cười
Cô biết một người như hắn không bao giờ hối lỗi và nói câu xin lỗi nhưng hắn bây giờ là đang xin lỗi cô.
Hắn đưa cô về nhà,trên đường lúc nào cũng nắm chặt tay cô không buông,cô khẽ mỉm cười
Thật ra người đàn ông này cũng y hệt một đứa trẻ to xác vậy
Về đến nhà như mọi khi hắn sẽ dồn cô vào ngõ cụt mà tha hồ ức hiến cô nhưng lần này lại không,hắn chỉ ôm cô vào lòng
Có lẽ vì hắn đã không tốt với cô,nên tự phạt chính mình
Cô quay sang nhìn hắn,khuôn mặt khi nhắm mắt lại thật ôn nhu không phải là một tổng tài lãnh khốc nữa
Cô biết hôm nay hắn đã quá mệt mỏi lúc hắn tìm được cô,cô thấy lưng áo sơ mi của hắn đã ướt đẫm.Làm sao mà cô thể không thương cho đựơc aaaa
Lấy hết sức can đảm,cô hôn lên môi hắn dùng hai tay áp lên khuôn mặt điểm trai của hắn
Cảm nhận được cái hôn vừa ngọt lại vừa vụng về hắn tỉnh giấc,thấy ngay trước mắt là con mèo nhỏ của mình đang chút động
Được,nếu cô muốn thế hắn cũng không cần kiềm chế,lật người lại hắn đè cô rồi đáp lại nụ hôn kia một cách mãnh liệt khiến cô bất ngờ với cùng
Tình hình là thế nào đây.Lúc đầu cô chính là cầm quyền mà giờ đây lại yếu thế hơn hắn.Còn dám k*ch th*ch hắn khi hắn đang ngủ.Cô có phải là ngu ngốc quá rồi không đây?Mỡ tự tìm đến mèo sao.Tối nay cô chắc chắc sẽ bị ăn sạch cho xem
Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc cô,môi vẫn hôn
Thế là đêm đó cô gái của chúng ta đã bị ăn sạch,bị hắn ép đến 4,5 lần mới buông tha
"Một lần nữa " Giọng hắn trầm ấm khàn Khàn đầy mà lực
"Em mệt...." cô một mỏi thở hổn hển,mặt đỏ bừng
"Em còn nói nổi mà mệt cái gì " Vừa dứt lời hắn liền làm ngay,trong lòng liền rất vui vẻ
"Lần cuối đấy.Tôi hứa " Hắn cuối đầu Cô bĩu môi,xoay người đi nhắm mắt không nói vì sợ nhỡ cãi lại hẵng liền có lí do bắt ép cô
" Em dám làm lơ tôi.Được,xem tôi phạt em "
Cái kế sau đó thì mấy bạn biết rồi nhé
chị Dao Dao nhà ta uất ức muốn chế vì cỡ nào cũng bị ăn,đi du lịch tưởng thoát được ai ngờ....xấu xa.Còn anh Đằng thì cười hí ha hí hởn mãn nguyện
{ Đằng Hàn Mạc:cảm ơn tác giả 😘
Tác giả:Uầy anh em tốt mà ✌️
Nguyệt Dao Dao:tác giả em chết chắc rồi *xách dao * 😡
Tác giả *cầm quần chạy *}
Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo BốiTác giả: ThPhm3988, Chippy" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều "Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao "Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng " Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ "Tôi… Cô ngây ngốc,trong lòng lại dâng lên cảm giác khó chịu,nếu như bình thường cô sẽ để hắn làm càng trên môi mình nhưng lần này cô chống cựCô dùng tay đẩy hắn ra,hắn càng ôm chặt cô,cô vùng vẫy bỏ chạy,cô khócBây giờ cô có cảm giác bản thân là món đồ của hắn chỉ có thể làm theo ta hắn ngay cả việc kết bạn với người khác cô cũng bị cấm túc,cô tuổi thânĐằng Hàn Mạc hắn rất nhạc nhiên,từ trước đến giờ cô chưa bao giờ phản kháng hắn nhưng tại sao chỉ vì một người con trai khác cô lại...Hắn rất khó chịu và giận dữ trở về căn phòng tìm cô nhưng lại khônh có,hắn cứ thắc mắc tại sao cô lại không trở về,cô đi đâuNhìn lên đồng hồ đã hơn 11h,hắn hốt hoảng chạy đi tìm cô,ấn vào dãy số điện thoại quen thuộc nhưng không ai bắt máy,hắn càng lo hơn"Alo " Hà Mỹ Hoa ngạc nhiên trả lời một cuộc gọi từ dãy số hiện lên trên màn hình"Dao Dao có qua chỗ cô không? "Đằng Hàn Mạc giọng đầy lạnh lùng"Không....Có chuyện gì sao " Chưa nhận được câu trả lời thì máy đã cúp,Hà Mỹ Hoa cảm giác có việc gì đó rất bất anChẳng lẽ Nguyệt Dao Dao lại chạy lung tung để bị lạc sao?Không thể nào,Đằng Hàn Mạc lúc nào cũng kè kè bên cạnh cô ấy thì làm sao mà bị lạc vả lại Dao Dao rất nhát không thể nào đi lung tung một mình.Có chuyện gì sao?hay lại bị bắt cóc?Càng nghĩ càng lo Hà Mỹ Hoa liên lạc với trung tâm quản lí của khi resort------Hắn chạy đi khắp nơi từ nhà hàng,quầy bán hàng,..nhưng vẫn không tìm thấy cuối cùng hắn đi dọc bờ biển" Này này qua kia xem đi,có người chết đuối đấy ""Không biết đêm hôm làm gì ra ngoài biển nữa ""Nghe nói là một cô gái đấy.thật tội nghiệp "Một đám người đi nhanh ngang qua hắn bàn chuyện gì đóHắn chợt đứng hình bài giây,trong lòng đang lên cảm giác sợ hãi.Chạy ùa vào đám đông hắn chỉ mong sao đó không phải là cô.Dạt tất cả mọi người để được nhìn thấy khuôn mặt của người chết đuối.Hắn thở phào, đó không phải là côTiếp tục chạy về hước dọc bờ biển,hắn thấy một thân hình quen thuộc nhỏ bé ngồi trên cátKhông kiềm được hắn liền chạy lại ôm cô vào lòng,hắn lo lắng,mệt mỏi gục mặt lên vai cô"Cậu.." được ai đó ôm từ đằng sau,mùi thơm quen thuộc đó cũng dứt để cô biết đó là ai"Cậu sao thế?""Cậu tìm em sao?"Cô cứ hỏi nhưng hắn không trả lời chỉ ôm chặt cô như sợ mất thứ gì rất quí giá"Sau này tôi sẽ không làm thế nữa,lời nói lúc nãy em hãy quên đi...Xin em đừng bao giờ rời tôi " Hắn nói,giọng không còn lãnh đạm lạnh lùng mà thay vào đó là ôn nhu,dịu dàng"Em không sao.Em sẽ không làm thế nữa "nghe được lời nói như thế cô quay sang đưa tay áp lên má hắn mỉm cườiCô biết một người như hắn không bao giờ hối lỗi và nói câu xin lỗi nhưng hắn bây giờ là đang xin lỗi cô.Hắn đưa cô về nhà,trên đường lúc nào cũng nắm chặt tay cô không buông,cô khẽ mỉm cườiThật ra người đàn ông này cũng y hệt một đứa trẻ to xác vậyVề đến nhà như mọi khi hắn sẽ dồn cô vào ngõ cụt mà tha hồ ức hiến cô nhưng lần này lại không,hắn chỉ ôm cô vào lòngCó lẽ vì hắn đã không tốt với cô,nên tự phạt chính mìnhCô quay sang nhìn hắn,khuôn mặt khi nhắm mắt lại thật ôn nhu không phải là một tổng tài lãnh khốc nữaCô biết hôm nay hắn đã quá mệt mỏi lúc hắn tìm được cô,cô thấy lưng áo sơ mi của hắn đã ướt đẫm.Làm sao mà cô thể không thương cho đựơc aaaaLấy hết sức can đảm,cô hôn lên môi hắn dùng hai tay áp lên khuôn mặt điểm trai của hắnCảm nhận được cái hôn vừa ngọt lại vừa vụng về hắn tỉnh giấc,thấy ngay trước mắt là con mèo nhỏ của mình đang chút độngĐược,nếu cô muốn thế hắn cũng không cần kiềm chế,lật người lại hắn đè cô rồi đáp lại nụ hôn kia một cách mãnh liệt khiến cô bất ngờ với cùngTình hình là thế nào đây.Lúc đầu cô chính là cầm quyền mà giờ đây lại yếu thế hơn hắn.Còn dám k*ch th*ch hắn khi hắn đang ngủ.Cô có phải là ngu ngốc quá rồi không đây?Mỡ tự tìm đến mèo sao.Tối nay cô chắc chắc sẽ bị ăn sạch cho xemHắn đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc cô,môi vẫn hônThế là đêm đó cô gái của chúng ta đã bị ăn sạch,bị hắn ép đến 4,5 lần mới buông tha"Một lần nữa " Giọng hắn trầm ấm khàn Khàn đầy mà lực"Em mệt...." cô một mỏi thở hổn hển,mặt đỏ bừng"Em còn nói nổi mà mệt cái gì " Vừa dứt lời hắn liền làm ngay,trong lòng liền rất vui vẻ"Lần cuối đấy.Tôi hứa " Hắn cuối đầu Cô bĩu môi,xoay người đi nhắm mắt không nói vì sợ nhỡ cãi lại hẵng liền có lí do bắt ép cô" Em dám làm lơ tôi.Được,xem tôi phạt em "Cái kế sau đó thì mấy bạn biết rồi nhéchị Dao Dao nhà ta uất ức muốn chế vì cỡ nào cũng bị ăn,đi du lịch tưởng thoát được ai ngờ....xấu xa.Còn anh Đằng thì cười hí ha hí hởn mãn nguyện{ Đằng Hàn Mạc:cảm ơn tác giả 😘Tác giả:Uầy anh em tốt mà ✌️Nguyệt Dao Dao:tác giả em chết chắc rồi *xách dao * 😡Tác giả *cầm quần chạy *}