Tác giả:

" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều "Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao "Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng " Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ "Tôi…

Chương 29

Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo BốiTác giả: ThPhm3988, Chippy" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều "Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao "Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng " Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ "Tôi… Tịch Diệp Thành lao tới tay vùng vào người của Đằng Hàn Mạc không ngờ Đằng Hàn Mạc nắm được cú đó và dùng chân đạp anh ta ra xa kèm theo cái liếc đầy sặc bén khiến anh ta sợ hãiSau đó bỏ lại sau lưng trận hỗn chiến,hắn ung dung bước lên lầuThấy kẻ lạ tiến tới phòng,hai tên vệ sĩ liền nhào tới nhưng sau đó đầu bị Đằng Hàn Mạc xử gọn"Cốc cốc " Hắn gõ cửa phòng,hặc biết mèo nhỏ của mình đang ở trong phòng này nhưng tại sao còn chưa chịu mở cửa lẽ nào đã xảy ra chuyện gì saoNghĩ lo hắn đạp cửa vào liền không thấy Nguyệt Dao Dao đâu"Dao Dao "mở cửa phòng tắm ra hắn thấy cô khuôn mặt đẫm nước chạy ra ôm hắn"Có tôi đây rồi " Hắn ôn như ôm lại cô,vén mái tóc của cô"Cậu.." Nguyệt Dao Dao chưa nói gì đã nhất xỉuBây giờ hắn mới để ý,khuôn mặt cô đầm đìa mồ hôi với cả chân cô lại có máuKhông nghĩ gì nhiều,hắn liền ôm cô vào lòng.Khuôn mặt vừa lo lắng vừa giận dữ bồng cô xuống cầu thang,leo lên chiếc BMW và pho thẳng đến bệnh việnLúc hắn ôm cô đi Tịch Diệp Thành cũng thấy,anh ta vừa thắc mắc lại vừa đau lòng.Trước giờ anh ta mất rất nhiều thứ đều lấy lại được chẳng lẽ khi mất đi cô gái nhỏ bé này thì đến cuối cùng vẫn không thuộc về anh hay saoTại bệnh viện"Haiz cô ấy đã ổn rồi,đến kì mà lại vận động nhiều và căng thẳng nên ra máu nhiều,cần tẩm bổ và cẩn thận một chút " Lưu Ngạo Thiên -bạn thân của Đằng Hàn Mạc đứng nói"Tôi biết rồi " Đằng Hàn Mạc chẳng nói gì chỉ đút tay vào túi quần ung dung nhìn cô ngủ ngoan"Mà cậu cũng thật là,tôi vừa về nước hai ba hôm,chẳng thấy hỏi thăm bạn tốt liền hành tôi đến đây " Lưu Ngạo Thiên bắt đầu thân vãnĐôi lúc cũng chẳng biết tại sao hai con người này lại có thể chơi thân với nhau.Một người thì lạnh lùng ít nói,một người lại nói cực kì nhiều" Mà đây là cô gái hôm trước cậu nói đúng không?Nhìn đúng là xinh xắn nha " Thấy bạn tốt không trả lời Lưu Ngạo Thiên liền nhìn sơ qua cô gái nằm trên giườngThú thật chưa bao giờ anh ta thấy bạn tốt của mình lại lo lắng cho một cô gái tới vậy.Trước giờ phụ nữ đối với Đằng Hàn Mạc đều là vật chơi đùa 1 đêm không bao giờ có ngoại lệ vậy mà nêu giờ nhìn hắn ta xemĐằng Hàn Mạc nghe thấy thế liền liếc sang bạn tốt.Cái liếc đầy ám khí.Hắn là tuyệt đối không cho người đàn ông nào có thể nhìn hay v* v*n vào mèo con của hắn cho dù là bạn tốt.Aiz tính chiếm hữu của Đằng Hàn Mạc cao quá đây"Thôi được rồi,cậu không cần đem ánh mắt dao găm hình viên đạn đó nhìn tôi.Thôi tôi về trước đây.Bye " nói xong Lưu Ngạo Thiên liền rời đi để lại không gian yên tĩnh cho cả căn phòng--------------Sáng hôm sau,Nguyệt Dao Dao tỉnh dậyĐây là đâu? Là bệnh viện ư?Tạo sao cô lại ở đâyNgồi dựa vào đầu giường quay sang thì thấy người đàn ông nào đó đã ngủ quên,cô mỉm cười chắc là do chăm sóc cô cả đêm đây màLúc ngủ đúng là nhìn rất đẹp trai nha,không còn cáo vẻ vừa b**n th** vừa bá đạo như hằng ngày nữaBất giác Nguyệt Dao Dao đưa tay vuốt lên tóc của Đằng Hàn Mạc rồi đến khuôn mặt điển trai của hắn"Mới sáng đã nhiệt tình vậy sao?Có phải tôi rất đẹp trai không?" Đằng Hàn Mạc cầm lấy bàn tay nhỏ ấm kia cười gian xảoThật ra hắn đã thức từ lâu rồi nhưng là muốn xem con mèo nhỏ kia làm gì mình"Nào có chứ "Nguyệt Dao Dao mặt đã phiếm hồng,thật xấu hổ nha cứ như bị bắt quả tang khi làm việc xấu vậy"Ý em là tôi không đẹp trai?" Hắn nâng cầm cô lên,cười với cùng gian xảo"Không,không phải mà "Cô ấp úng trả lờiThế ta hắn là hắn đẹp trai dao.Đúng là con người tự cao thích bắt bẻ người khác.Đáng ghétThấy cô ấp úng không nói nên lời hắn nhếch môi rồi chồm người lên hôn lên môi côMôi lưỡi day dưa một lúc lâu"Cốc..cốc hừm mới sáng sớm mà hai người đã " Lưu Ngạo Thiên không biết từ bao giờ đứng trước cửa vẻ mặt cười cười như vừa được chứng kiến một cảnh vô cùng lãng mạnĐằng Hàn Mạc khó chịu rời môi cô,sau đó liền liếc sang bạn tốt một cái"Này này đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ,tôi là có lòng tốt đem một ít thuốc bổ tới thôi "Lưu Ngại Thiên vội vàng thanh mình ngayĐưa thuốc xong Lưu Ngạo Thiên cũng không day dưa lâu liền rời đi rất nhanh chóng vì anh ta sợ nếu còn ở lâu hơn sẽ bị cái ám khí của bạn tốt g**t ch*t thôi"Cậu thật là.Bị người khác thấy hết rồi "Nguyệt Dao Dao đánh vào ngừoi của Đằng Hàn Mạc tốt vẻ rất hời dỗi nhaĐúng là quá xấu hổ mà,phải chăng lúc đó có ngay cái hố thì cô sẽ không chần chờ mà chui xuống ngay,tất cả đều tại người đàn ông xấu xa này"Thấy cũng chẳng sao.Em là của tôi,tôi thích liền hôn " Đằng Hàn Mạc chống tay nhìn vẻ giận dỗi đáng yêu của cô mà cười gian xảoCòn Nguyệt Dao Dao nghe xong thì than trời bó tay vì cái người đàn ông mặt dày của mình

Tịch Diệp Thành lao tới tay vùng vào người của Đằng Hàn Mạc không ngờ Đằng Hàn Mạc nắm được cú đó và dùng chân đạp anh ta ra xa kèm theo cái liếc đầy sặc bén khiến anh ta sợ hãi

Sau đó bỏ lại sau lưng trận hỗn chiến,hắn ung dung bước lên lầu

Thấy kẻ lạ tiến tới phòng,hai tên vệ sĩ liền nhào tới nhưng sau đó đầu bị Đằng Hàn Mạc xử gọn

"Cốc cốc " Hắn gõ cửa phòng,hặc biết mèo nhỏ của mình đang ở trong phòng này nhưng tại sao còn chưa chịu mở cửa lẽ nào đã xảy ra chuyện gì sao

Nghĩ lo hắn đạp cửa vào liền không thấy Nguyệt Dao Dao đâu

"Dao Dao "mở cửa phòng tắm ra hắn thấy cô khuôn mặt đẫm nước chạy ra ôm hắn

"Có tôi đây rồi " Hắn ôn như ôm lại cô,vén mái tóc của cô

"Cậu.." Nguyệt Dao Dao chưa nói gì đã nhất xỉu

Bây giờ hắn mới để ý,khuôn mặt cô đầm đìa mồ hôi với cả chân cô lại có máu

Không nghĩ gì nhiều,hắn liền ôm cô vào lòng.Khuôn mặt vừa lo lắng vừa giận dữ bồng cô xuống cầu thang,leo lên chiếc BMW và pho thẳng đến bệnh viện

Lúc hắn ôm cô đi Tịch Diệp Thành cũng thấy,anh ta vừa thắc mắc lại vừa đau lòng.Trước giờ anh ta mất rất nhiều thứ đều lấy lại được chẳng lẽ khi mất đi cô gái nhỏ bé này thì đến cuối cùng vẫn không thuộc về anh hay sao

Tại bệnh viện

"Haiz cô ấy đã ổn rồi,đến kì mà lại vận động nhiều và căng thẳng nên ra máu nhiều,cần tẩm bổ và cẩn thận một chút " Lưu Ngạo Thiên -bạn thân của Đằng Hàn Mạc đứng nói

"Tôi biết rồi " Đằng Hàn Mạc chẳng nói gì chỉ đút tay vào túi quần ung dung nhìn cô ngủ ngoan

"Mà cậu cũng thật là,tôi vừa về nước hai ba hôm,chẳng thấy hỏi thăm bạn tốt liền hành tôi đến đây " Lưu Ngạo Thiên bắt đầu thân vãn

Đôi lúc cũng chẳng biết tại sao hai con người này lại có thể chơi thân với nhau.Một người thì lạnh lùng ít nói,một người lại nói cực kì nhiều

" Mà đây là cô gái hôm trước cậu nói đúng không?Nhìn đúng là xinh xắn nha " Thấy bạn tốt không trả lời Lưu Ngạo Thiên liền nhìn sơ qua cô gái nằm trên giường

Thú thật chưa bao giờ anh ta thấy bạn tốt của mình lại lo lắng cho một cô gái tới vậy.Trước giờ phụ nữ đối với Đằng Hàn Mạc đều là vật chơi đùa 1 đêm không bao giờ có ngoại lệ vậy mà nêu giờ nhìn hắn ta xem

Đằng Hàn Mạc nghe thấy thế liền liếc sang bạn tốt.Cái liếc đầy ám khí.Hắn là tuyệt đối không cho người đàn ông nào có thể nhìn hay v* v*n vào mèo con của hắn cho dù là bạn tốt.Aiz tính chiếm hữu của Đằng Hàn Mạc cao quá đây

"Thôi được rồi,cậu không cần đem ánh mắt dao găm hình viên đạn đó nhìn tôi.Thôi tôi về trước đây.Bye " nói xong Lưu Ngạo Thiên liền rời đi để lại không gian yên tĩnh cho cả căn phòng

--------------

Sáng hôm sau,Nguyệt Dao Dao tỉnh dậy

Đây là đâu? Là bệnh viện ư?Tạo sao cô lại ở đây

Ngồi dựa vào đầu giường quay sang thì thấy người đàn ông nào đó đã ngủ quên,cô mỉm cười chắc là do chăm sóc cô cả đêm đây mà

Lúc ngủ đúng là nhìn rất đẹp trai nha,không còn cáo vẻ vừa b**n th** vừa bá đạo như hằng ngày nữa

Bất giác Nguyệt Dao Dao đưa tay vuốt lên tóc của Đằng Hàn Mạc rồi đến khuôn mặt điển trai của hắn

"Mới sáng đã nhiệt tình vậy sao?Có phải tôi rất đẹp trai không?" Đằng Hàn Mạc cầm lấy bàn tay nhỏ ấm kia cười gian xảo

Thật ra hắn đã thức từ lâu rồi nhưng là muốn xem con mèo nhỏ kia làm gì mình

"Nào có chứ "Nguyệt Dao Dao mặt đã phiếm hồng,thật xấu hổ nha cứ như bị bắt quả tang khi làm việc xấu vậy

"Ý em là tôi không đẹp trai?" Hắn nâng cầm cô lên,cười với cùng gian xảo

"Không,không phải mà "Cô ấp úng trả lời

Thế ta hắn là hắn đẹp trai dao.Đúng là con người tự cao thích bắt bẻ người khác.Đáng ghét

Thấy cô ấp úng không nói nên lời hắn nhếch môi rồi chồm người lên hôn lên môi cô

Môi lưỡi day dưa một lúc lâu

"Cốc..cốc hừm mới sáng sớm mà hai người đã " Lưu Ngạo Thiên không biết từ bao giờ đứng trước cửa vẻ mặt cười cười như vừa được chứng kiến một cảnh vô cùng lãng mạn

Đằng Hàn Mạc khó chịu rời môi cô,sau đó liền liếc sang bạn tốt một cái

"Này này đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ,tôi là có lòng tốt đem một ít thuốc bổ tới thôi "Lưu Ngại Thiên vội vàng thanh mình ngay

Đưa thuốc xong Lưu Ngạo Thiên cũng không day dưa lâu liền rời đi rất nhanh chóng vì anh ta sợ nếu còn ở lâu hơn sẽ bị cái ám khí của bạn tốt g**t ch*t thôi

"Cậu thật là.Bị người khác thấy hết rồi "Nguyệt Dao Dao đánh vào ngừoi của Đằng Hàn Mạc tốt vẻ rất hời dỗi nha

Đúng là quá xấu hổ mà,phải chăng lúc đó có ngay cái hố thì cô sẽ không chần chờ mà chui xuống ngay,tất cả đều tại người đàn ông xấu xa này

"Thấy cũng chẳng sao.Em là của tôi,tôi thích liền hôn " Đằng Hàn Mạc chống tay nhìn vẻ giận dỗi đáng yêu của cô mà cười gian xảo

Còn Nguyệt Dao Dao nghe xong thì than trời bó tay vì cái người đàn ông mặt dày của mình

Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo BốiTác giả: ThPhm3988, Chippy" Lại đây " Giọng của Đằng Hàn Mạc đầy sai bảo cô gái đứng trước mặt Nguyệt Dao Dao vẫn ngoan ngoãn như thường lệ tiến lại gần cậu chủ của mình rồi mặc cậu đặt mình ngồi trên đùi,trong suốt 10 năm qua lúc nào Đằng Hàn Mạc cũng sai bảo cô như thế,bảo với cô rằng đây gọi là ngoan ngoãn nên cô cũng chẳng phản đối nếu không lại chọc giận Đằng Hàn Mạc thì rất không tốt Riêng Đằng Hàn Mạc sau khi hắn đặt Nguyệt Dao Dao lên đùi liền tham lam đưa mặt vào gần cổ cô hít hết mùi thơm tay kia nhẹ nhàng nghịch tóc cô trong mắt đầy sự cưng chiều "Ngày mai đi dự tiệc với tôi " Đằng Hàn Mạc dịu dàng hôn vào cổ Nguyệt Dao Dao "Ưm...Nhột...Cậu đi một mình đi... tôi chính là không quen..." Nguyệt Dao Dao có vẻ chập chừng sợ sệt trong lòng lại hoài nghi vô cùng.Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thích những buổi tiệc bởi vì ở đó rất không tốt,lại ồn ào,mệt mỏi vô cùng " Sẽ quen " Đằng Hàn Mạc vẫn còn tham lam mùi thơm ngay cổ cô, giọng như dụ dỗ nhưng cũng như sắp nổi giận ánh mắt lại tựa như mơ hồ "Tôi… Tịch Diệp Thành lao tới tay vùng vào người của Đằng Hàn Mạc không ngờ Đằng Hàn Mạc nắm được cú đó và dùng chân đạp anh ta ra xa kèm theo cái liếc đầy sặc bén khiến anh ta sợ hãiSau đó bỏ lại sau lưng trận hỗn chiến,hắn ung dung bước lên lầuThấy kẻ lạ tiến tới phòng,hai tên vệ sĩ liền nhào tới nhưng sau đó đầu bị Đằng Hàn Mạc xử gọn"Cốc cốc " Hắn gõ cửa phòng,hặc biết mèo nhỏ của mình đang ở trong phòng này nhưng tại sao còn chưa chịu mở cửa lẽ nào đã xảy ra chuyện gì saoNghĩ lo hắn đạp cửa vào liền không thấy Nguyệt Dao Dao đâu"Dao Dao "mở cửa phòng tắm ra hắn thấy cô khuôn mặt đẫm nước chạy ra ôm hắn"Có tôi đây rồi " Hắn ôn như ôm lại cô,vén mái tóc của cô"Cậu.." Nguyệt Dao Dao chưa nói gì đã nhất xỉuBây giờ hắn mới để ý,khuôn mặt cô đầm đìa mồ hôi với cả chân cô lại có máuKhông nghĩ gì nhiều,hắn liền ôm cô vào lòng.Khuôn mặt vừa lo lắng vừa giận dữ bồng cô xuống cầu thang,leo lên chiếc BMW và pho thẳng đến bệnh việnLúc hắn ôm cô đi Tịch Diệp Thành cũng thấy,anh ta vừa thắc mắc lại vừa đau lòng.Trước giờ anh ta mất rất nhiều thứ đều lấy lại được chẳng lẽ khi mất đi cô gái nhỏ bé này thì đến cuối cùng vẫn không thuộc về anh hay saoTại bệnh viện"Haiz cô ấy đã ổn rồi,đến kì mà lại vận động nhiều và căng thẳng nên ra máu nhiều,cần tẩm bổ và cẩn thận một chút " Lưu Ngạo Thiên -bạn thân của Đằng Hàn Mạc đứng nói"Tôi biết rồi " Đằng Hàn Mạc chẳng nói gì chỉ đút tay vào túi quần ung dung nhìn cô ngủ ngoan"Mà cậu cũng thật là,tôi vừa về nước hai ba hôm,chẳng thấy hỏi thăm bạn tốt liền hành tôi đến đây " Lưu Ngạo Thiên bắt đầu thân vãnĐôi lúc cũng chẳng biết tại sao hai con người này lại có thể chơi thân với nhau.Một người thì lạnh lùng ít nói,một người lại nói cực kì nhiều" Mà đây là cô gái hôm trước cậu nói đúng không?Nhìn đúng là xinh xắn nha " Thấy bạn tốt không trả lời Lưu Ngạo Thiên liền nhìn sơ qua cô gái nằm trên giườngThú thật chưa bao giờ anh ta thấy bạn tốt của mình lại lo lắng cho một cô gái tới vậy.Trước giờ phụ nữ đối với Đằng Hàn Mạc đều là vật chơi đùa 1 đêm không bao giờ có ngoại lệ vậy mà nêu giờ nhìn hắn ta xemĐằng Hàn Mạc nghe thấy thế liền liếc sang bạn tốt.Cái liếc đầy ám khí.Hắn là tuyệt đối không cho người đàn ông nào có thể nhìn hay v* v*n vào mèo con của hắn cho dù là bạn tốt.Aiz tính chiếm hữu của Đằng Hàn Mạc cao quá đây"Thôi được rồi,cậu không cần đem ánh mắt dao găm hình viên đạn đó nhìn tôi.Thôi tôi về trước đây.Bye " nói xong Lưu Ngạo Thiên liền rời đi để lại không gian yên tĩnh cho cả căn phòng--------------Sáng hôm sau,Nguyệt Dao Dao tỉnh dậyĐây là đâu? Là bệnh viện ư?Tạo sao cô lại ở đâyNgồi dựa vào đầu giường quay sang thì thấy người đàn ông nào đó đã ngủ quên,cô mỉm cười chắc là do chăm sóc cô cả đêm đây màLúc ngủ đúng là nhìn rất đẹp trai nha,không còn cáo vẻ vừa b**n th** vừa bá đạo như hằng ngày nữaBất giác Nguyệt Dao Dao đưa tay vuốt lên tóc của Đằng Hàn Mạc rồi đến khuôn mặt điển trai của hắn"Mới sáng đã nhiệt tình vậy sao?Có phải tôi rất đẹp trai không?" Đằng Hàn Mạc cầm lấy bàn tay nhỏ ấm kia cười gian xảoThật ra hắn đã thức từ lâu rồi nhưng là muốn xem con mèo nhỏ kia làm gì mình"Nào có chứ "Nguyệt Dao Dao mặt đã phiếm hồng,thật xấu hổ nha cứ như bị bắt quả tang khi làm việc xấu vậy"Ý em là tôi không đẹp trai?" Hắn nâng cầm cô lên,cười với cùng gian xảo"Không,không phải mà "Cô ấp úng trả lờiThế ta hắn là hắn đẹp trai dao.Đúng là con người tự cao thích bắt bẻ người khác.Đáng ghétThấy cô ấp úng không nói nên lời hắn nhếch môi rồi chồm người lên hôn lên môi côMôi lưỡi day dưa một lúc lâu"Cốc..cốc hừm mới sáng sớm mà hai người đã " Lưu Ngạo Thiên không biết từ bao giờ đứng trước cửa vẻ mặt cười cười như vừa được chứng kiến một cảnh vô cùng lãng mạnĐằng Hàn Mạc khó chịu rời môi cô,sau đó liền liếc sang bạn tốt một cái"Này này đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ,tôi là có lòng tốt đem một ít thuốc bổ tới thôi "Lưu Ngại Thiên vội vàng thanh mình ngayĐưa thuốc xong Lưu Ngạo Thiên cũng không day dưa lâu liền rời đi rất nhanh chóng vì anh ta sợ nếu còn ở lâu hơn sẽ bị cái ám khí của bạn tốt g**t ch*t thôi"Cậu thật là.Bị người khác thấy hết rồi "Nguyệt Dao Dao đánh vào ngừoi của Đằng Hàn Mạc tốt vẻ rất hời dỗi nhaĐúng là quá xấu hổ mà,phải chăng lúc đó có ngay cái hố thì cô sẽ không chần chờ mà chui xuống ngay,tất cả đều tại người đàn ông xấu xa này"Thấy cũng chẳng sao.Em là của tôi,tôi thích liền hôn " Đằng Hàn Mạc chống tay nhìn vẻ giận dỗi đáng yêu của cô mà cười gian xảoCòn Nguyệt Dao Dao nghe xong thì than trời bó tay vì cái người đàn ông mặt dày của mình

Chương 29