Bạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong…
Chương 6: Không có ước mơ nào là dễ dàng
Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Làm thế nào để theo đuổi những giấc mơ của chúng ta đến cùng? Khi còn nhỏ, mình có nhiều ước mơ. Mình muốn được như cậu mình - một nhà ngoại giao, bay đi đây đó, gặp thật nhiều người. Mình muốn được như chị mình - làm nhà báo, xông xáo và năng nổ. Mình muốn có người thương như bố mình - một quân nhân luôn hết lòng bảo vệ Tổ quốc và gia đình. Mình muốn làm nhà văn - mình rất thích cảnh được người bên của sổ, uống cà phê và viết, và được mọi người đón nhận. Không ai nói với mình, nhưng mình lớn lên. Mình thấy cậu mình về nhà với những nỗi ám ảnh về sự bất công ở nước ngoài, về hậu quả của chiến tranh. Mình thấy chị mình bay đi lấy tin về động đất và sóng thần, ngồi chung thuyền với những nạn nhân và xác chết. Mình cuối cùng cũng biết cảm giác của mẹ suốt bao năm khi bố không về nhà, mà còn phải bảo vệ đất nước. Mình rốt cuộc cũng đã trở thành một người viết sách, nhưng nó không đẹp đẽ như mình hình dung. Mình đã trải qua những cảm giác dồn dập, thiếu ý tưởng, deadline, viết đến mức nổ cả mắt, hoặc nhìn đồng lương và tự hỏi về công sức của mình. Khi ước mơ, chúng ta chỉ biết đến những gì đẹp đẽ nhất, hào nhoáng nhất - bạn thật sự sẽ không có chút khái niệm nào về những gì bạn mong mỏi, cho đến tận khi bạn thật sự trải nghiệm nó. Không có một ước mơ nào là dễ dàng, tất cả chúng đều rất nặng nhọc. Chỉ có 1% hào quang và 99% sự cố gắng, mệt mỏi mỗi ngày chỉ riêng bạn biết.Bạn DÁM vì ước mơ của mình đến mức nào? Khi nghe cấu hỏi đó, ai cũng gật đầu quả quyết nhanh chóng. Nhưng, bạn phải hiểu rằng, chẳng có gì dễ dàng cả đâu. Sẽ đến một lúc nào đó bạn đạt đựơc ước mơ của mình. Khi nhìn lại, bạn thấy mình đã đi qua một con đường chông gai rất dài. Và không một ai thấy điều đó. Nhưng đừng lo lắng quá, bạn hiền ạ, bạn sẽ yêu nó. Bạn sẽ yêu tất cả những vất vả đó. Chỉ cần bạn đừng ước mơ vì sự hào nhoáng bên ngoài, thì chắc chắn bạn sẽ yêu giá trị đích thực bên trong. Hãy yêu ước mơ của mình vì bản chất của nó, đừng vì nó không dễ dàng như bạn nghĩ mà bỏ cuộc. Cứ bao giờ nghe thấy ai tâm sự rằng muốn-làm-gì-đó, mình đều ủng hộ hết mức có thể. Sợ hãi trước một ước mơ lớn là một chuyện hết sức bình thường. Và bạn cần mọi sự ủng hộ chân thành nhất. Mình biết rất rõ cảm giác mơ ước, cố gắng - và không được ai công nhận hay động viên là như thế nào. Mình không muốn bất kỳ một người nào phải trải qua cảm giác đó. Bạn là nhà cách mạng duy nhất trong cuộc đời mình. Hãy dẫn lối, bảo vệ và thắp sáng cho điều mình muốn, cho dù có phải trải qua điều gì đi chăng nữa. Hãy ước mơ, hãy thành công, hãy nói với mọi hậu bối của bạn sự thật sau ánh hào quang, và nói là bạn rất tự hào. Bạn hiền nghĩ thử xem, ngày đó nếu vì gian khổ mà Bác Hồ thôi mơ ước, liệu chúng ta có ngày hôm nay không?_________________
Làm thế nào để theo đuổi những giấc mơ của chúng ta đến cùng?
Khi còn nhỏ, mình có nhiều ước mơ. Mình muốn được như cậu mình - một nhà ngoại giao, bay đi đây đó, gặp thật nhiều người. Mình muốn được như chị mình - làm nhà báo, xông xáo và năng nổ. Mình muốn có người thương như bố mình - một quân nhân luôn hết lòng bảo vệ Tổ quốc và gia đình. Mình muốn làm nhà văn - mình rất thích cảnh được người bên của sổ, uống cà phê và viết, và được mọi người đón nhận.
Không ai nói với mình, nhưng mình lớn lên. Mình thấy cậu mình về nhà với những nỗi ám ảnh về sự bất công ở nước ngoài, về hậu quả của chiến tranh. Mình thấy chị mình bay đi lấy tin về động đất và sóng thần, ngồi chung thuyền với những nạn nhân và xác chết. Mình cuối cùng cũng biết cảm giác của mẹ suốt bao năm khi bố không về nhà, mà còn phải bảo vệ đất nước. Mình rốt cuộc cũng đã trở thành một người viết sách, nhưng nó không đẹp đẽ như mình hình dung. Mình đã trải qua những cảm giác dồn dập, thiếu ý tưởng, deadline, viết đến mức nổ cả mắt, hoặc nhìn đồng lương và tự hỏi về công sức của mình. Khi ước mơ, chúng ta chỉ biết đến những gì đẹp đẽ nhất, hào nhoáng nhất - bạn thật sự sẽ không có chút khái niệm nào về những gì bạn mong mỏi, cho đến tận khi bạn thật sự trải nghiệm nó.
Không có một ước mơ nào là dễ dàng, tất cả chúng đều rất nặng nhọc. Chỉ có 1% hào quang và 99% sự cố gắng, mệt mỏi mỗi ngày chỉ riêng bạn biết.
Bạn DÁM vì ước mơ của mình đến mức nào?
Khi nghe cấu hỏi đó, ai cũng gật đầu quả quyết nhanh chóng. Nhưng, bạn phải hiểu rằng, chẳng có gì dễ dàng cả đâu. Sẽ đến một lúc nào đó bạn đạt đựơc ước mơ của mình. Khi nhìn lại, bạn thấy mình đã đi qua một con đường chông gai rất dài. Và không một ai thấy điều đó.
Nhưng đừng lo lắng quá, bạn hiền ạ, bạn sẽ yêu nó. Bạn sẽ yêu tất cả những vất vả đó. Chỉ cần bạn đừng ước mơ vì sự hào nhoáng bên ngoài, thì chắc chắn bạn sẽ yêu giá trị đích thực bên trong. Hãy yêu ước mơ của mình vì bản chất của nó, đừng vì nó không dễ dàng như bạn nghĩ mà bỏ cuộc. Cứ bao giờ nghe thấy ai tâm sự rằng muốn-làm-gì-đó, mình đều ủng hộ hết mức có thể. Sợ hãi trước một ước mơ lớn là một chuyện hết sức bình thường. Và bạn cần mọi sự ủng hộ chân thành nhất. Mình biết rất rõ cảm giác mơ ước, cố gắng - và không được ai công nhận hay động viên là như thế nào. Mình không muốn bất kỳ một người nào phải trải qua cảm giác đó.
Bạn là nhà cách mạng duy nhất trong cuộc đời mình. Hãy dẫn lối, bảo vệ và thắp sáng cho điều mình muốn, cho dù có phải trải qua điều gì đi chăng nữa. Hãy ước mơ, hãy thành công, hãy nói với mọi hậu bối của bạn sự thật sau ánh hào quang, và nói là bạn rất tự hào.
Bạn hiền nghĩ thử xem, ngày đó nếu vì gian khổ mà Bác Hồ thôi mơ ước, liệu chúng ta có ngày hôm nay không?
_________________
Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Làm thế nào để theo đuổi những giấc mơ của chúng ta đến cùng? Khi còn nhỏ, mình có nhiều ước mơ. Mình muốn được như cậu mình - một nhà ngoại giao, bay đi đây đó, gặp thật nhiều người. Mình muốn được như chị mình - làm nhà báo, xông xáo và năng nổ. Mình muốn có người thương như bố mình - một quân nhân luôn hết lòng bảo vệ Tổ quốc và gia đình. Mình muốn làm nhà văn - mình rất thích cảnh được người bên của sổ, uống cà phê và viết, và được mọi người đón nhận. Không ai nói với mình, nhưng mình lớn lên. Mình thấy cậu mình về nhà với những nỗi ám ảnh về sự bất công ở nước ngoài, về hậu quả của chiến tranh. Mình thấy chị mình bay đi lấy tin về động đất và sóng thần, ngồi chung thuyền với những nạn nhân và xác chết. Mình cuối cùng cũng biết cảm giác của mẹ suốt bao năm khi bố không về nhà, mà còn phải bảo vệ đất nước. Mình rốt cuộc cũng đã trở thành một người viết sách, nhưng nó không đẹp đẽ như mình hình dung. Mình đã trải qua những cảm giác dồn dập, thiếu ý tưởng, deadline, viết đến mức nổ cả mắt, hoặc nhìn đồng lương và tự hỏi về công sức của mình. Khi ước mơ, chúng ta chỉ biết đến những gì đẹp đẽ nhất, hào nhoáng nhất - bạn thật sự sẽ không có chút khái niệm nào về những gì bạn mong mỏi, cho đến tận khi bạn thật sự trải nghiệm nó. Không có một ước mơ nào là dễ dàng, tất cả chúng đều rất nặng nhọc. Chỉ có 1% hào quang và 99% sự cố gắng, mệt mỏi mỗi ngày chỉ riêng bạn biết.Bạn DÁM vì ước mơ của mình đến mức nào? Khi nghe cấu hỏi đó, ai cũng gật đầu quả quyết nhanh chóng. Nhưng, bạn phải hiểu rằng, chẳng có gì dễ dàng cả đâu. Sẽ đến một lúc nào đó bạn đạt đựơc ước mơ của mình. Khi nhìn lại, bạn thấy mình đã đi qua một con đường chông gai rất dài. Và không một ai thấy điều đó. Nhưng đừng lo lắng quá, bạn hiền ạ, bạn sẽ yêu nó. Bạn sẽ yêu tất cả những vất vả đó. Chỉ cần bạn đừng ước mơ vì sự hào nhoáng bên ngoài, thì chắc chắn bạn sẽ yêu giá trị đích thực bên trong. Hãy yêu ước mơ của mình vì bản chất của nó, đừng vì nó không dễ dàng như bạn nghĩ mà bỏ cuộc. Cứ bao giờ nghe thấy ai tâm sự rằng muốn-làm-gì-đó, mình đều ủng hộ hết mức có thể. Sợ hãi trước một ước mơ lớn là một chuyện hết sức bình thường. Và bạn cần mọi sự ủng hộ chân thành nhất. Mình biết rất rõ cảm giác mơ ước, cố gắng - và không được ai công nhận hay động viên là như thế nào. Mình không muốn bất kỳ một người nào phải trải qua cảm giác đó. Bạn là nhà cách mạng duy nhất trong cuộc đời mình. Hãy dẫn lối, bảo vệ và thắp sáng cho điều mình muốn, cho dù có phải trải qua điều gì đi chăng nữa. Hãy ước mơ, hãy thành công, hãy nói với mọi hậu bối của bạn sự thật sau ánh hào quang, và nói là bạn rất tự hào. Bạn hiền nghĩ thử xem, ngày đó nếu vì gian khổ mà Bác Hồ thôi mơ ước, liệu chúng ta có ngày hôm nay không?_________________