Bạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong…
Chương 29: Bạn có bị mù không ấy nhỉ?
Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Đừng để bị bắt nạt vì bạn không biết một điều gì đó. Hãy trang bị tất cả mọi kiến thức có thể, để cứu chính mình trong những lúc tuyệt vọng nhất. Có một loại mù lòa rất đáng sợ. Đó là sự mù lòa cái mình không biết. Khi mới sang Hàn, cái cảm giác mà mình nhận thức được rõ ràng nhất không phải là người xứ Hàn cư xử với mình ra sao, mà là lúc bạn bè người Việt đồng trang lứa với mình thường xuyên nói chuyện với nhau bằng tiếng Hàn, cười một trò đùa gì đó bằng tiếng Hàn mà họ nghe được trên đài phát thanh, khi cần phải mua gì hay cần gì, mình luôn phải nhờ họ giúp. Chưa bao gìơ mình ý thức được mạnh mẽ đến như thế việc mình "mù lòa", như một người khuyết tật. Việc không thể đọc, không thể giải thích, không thể tự tìm kiếm những thứ mình cần - quả thật vô cùng đáng sợ. Cái mình có thể tự là được, nhất định phải cố gắng làm. Đừng nghĩ có thể trông cậy vào người ta, thuê người ta, nhờ người ta các bạn ạ. Người ta sẽ muốn tiền của bạn, hoặc là qua quýt, hoặc lừa bạn, thậm chí còn coi thường bạn sau lưng. Đừng để chuyện đó xảy ra. Bất kể là ai, có điều kiện là phải học. Mù lòa tri thức thì chỉ có học mới chữa được. Học, để không bị người ta bắt nạt. Bạn hiền nhất định phải học những cái mà bạn muốn làm. Rất nhiều người không đi spa ở Việt Nam vì họ hiểu quá rõ nó như thế nào. Rất nhiều người không cần tốn ngàn đô thuê phiên dịch vì họ tự làm được. Rất nhiều người khác sống được - vì bạn chẳng biết gì cả. Họ sinh ra vì bạn mù lòa. Nhiều lúc mọi người nhờ mình tìm thông tin về cái này cái kia, hỏi nhiều quá, mình cũng nghĩ: "đơn giản vậy sao không làm được? Sau đó mình nhớ ra, đơn giản với mình vì mình biết. Phức tạp với người khác vì họ thực sự không biết. Nếu đã không biết - như mình những năm xưa, tìm mua ít đồ còn khó khăn, nói gì những chuyện to tát? Thế nên cho dù các bạn ạ, có chuyện gì đi nữa thì cũng nhất định phải học, phải biết. Tri thức là sức mạnh._________________
Đừng để bị bắt nạt vì bạn không biết một điều gì đó. Hãy trang bị tất cả mọi kiến thức có thể, để cứu chính mình trong những lúc tuyệt vọng nhất.
Có một loại mù lòa rất đáng sợ. Đó là sự mù lòa cái mình không biết.
Khi mới sang Hàn, cái cảm giác mà mình nhận thức được rõ ràng nhất không phải là người xứ Hàn cư xử với mình ra sao, mà là lúc bạn bè người Việt đồng trang lứa với mình thường xuyên nói chuyện với nhau bằng tiếng Hàn, cười một trò đùa gì đó bằng tiếng Hàn mà họ nghe được trên đài phát thanh, khi cần phải mua gì hay cần gì, mình luôn phải nhờ họ giúp. Chưa bao gìơ mình ý thức được mạnh mẽ đến như thế việc mình "mù lòa", như một người khuyết tật. Việc không thể đọc, không thể giải thích, không thể tự tìm kiếm những thứ mình cần - quả thật vô cùng đáng sợ.
Cái mình có thể tự là được, nhất định phải cố gắng làm. Đừng nghĩ có thể trông cậy vào người ta, thuê người ta, nhờ người ta các bạn ạ. Người ta sẽ muốn tiền của bạn, hoặc là qua quýt, hoặc lừa bạn, thậm chí còn coi thường bạn sau lưng. Đừng để chuyện đó xảy ra.
Bất kể là ai, có điều kiện là phải học. Mù lòa tri thức thì chỉ có học mới chữa được. Học, để không bị người ta bắt nạt. Bạn hiền nhất định phải học những cái mà bạn muốn làm. Rất nhiều người không đi spa ở Việt Nam vì họ hiểu quá rõ nó như thế nào. Rất nhiều người không cần tốn ngàn đô thuê phiên dịch vì họ tự làm được. Rất nhiều người khác sống được - vì bạn chẳng biết gì cả. Họ sinh ra vì bạn mù lòa.
Nhiều lúc mọi người nhờ mình tìm thông tin về cái này cái kia, hỏi nhiều quá, mình cũng nghĩ: "đơn giản vậy sao không làm được? Sau đó mình nhớ ra, đơn giản với mình vì mình biết. Phức tạp với người khác vì họ thực sự không biết. Nếu đã không biết - như mình những năm xưa, tìm mua ít đồ còn khó khăn, nói gì những chuyện to tát?
Thế nên cho dù các bạn ạ, có chuyện gì đi nữa thì cũng nhất định phải học, phải biết. Tri thức là sức mạnh.
_________________
Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Đừng để bị bắt nạt vì bạn không biết một điều gì đó. Hãy trang bị tất cả mọi kiến thức có thể, để cứu chính mình trong những lúc tuyệt vọng nhất. Có một loại mù lòa rất đáng sợ. Đó là sự mù lòa cái mình không biết. Khi mới sang Hàn, cái cảm giác mà mình nhận thức được rõ ràng nhất không phải là người xứ Hàn cư xử với mình ra sao, mà là lúc bạn bè người Việt đồng trang lứa với mình thường xuyên nói chuyện với nhau bằng tiếng Hàn, cười một trò đùa gì đó bằng tiếng Hàn mà họ nghe được trên đài phát thanh, khi cần phải mua gì hay cần gì, mình luôn phải nhờ họ giúp. Chưa bao gìơ mình ý thức được mạnh mẽ đến như thế việc mình "mù lòa", như một người khuyết tật. Việc không thể đọc, không thể giải thích, không thể tự tìm kiếm những thứ mình cần - quả thật vô cùng đáng sợ. Cái mình có thể tự là được, nhất định phải cố gắng làm. Đừng nghĩ có thể trông cậy vào người ta, thuê người ta, nhờ người ta các bạn ạ. Người ta sẽ muốn tiền của bạn, hoặc là qua quýt, hoặc lừa bạn, thậm chí còn coi thường bạn sau lưng. Đừng để chuyện đó xảy ra. Bất kể là ai, có điều kiện là phải học. Mù lòa tri thức thì chỉ có học mới chữa được. Học, để không bị người ta bắt nạt. Bạn hiền nhất định phải học những cái mà bạn muốn làm. Rất nhiều người không đi spa ở Việt Nam vì họ hiểu quá rõ nó như thế nào. Rất nhiều người không cần tốn ngàn đô thuê phiên dịch vì họ tự làm được. Rất nhiều người khác sống được - vì bạn chẳng biết gì cả. Họ sinh ra vì bạn mù lòa. Nhiều lúc mọi người nhờ mình tìm thông tin về cái này cái kia, hỏi nhiều quá, mình cũng nghĩ: "đơn giản vậy sao không làm được? Sau đó mình nhớ ra, đơn giản với mình vì mình biết. Phức tạp với người khác vì họ thực sự không biết. Nếu đã không biết - như mình những năm xưa, tìm mua ít đồ còn khó khăn, nói gì những chuyện to tát? Thế nên cho dù các bạn ạ, có chuyện gì đi nữa thì cũng nhất định phải học, phải biết. Tri thức là sức mạnh._________________