Bạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong…
Chương 31: 15" cho bản thân mỗi ngày, lấy sức chiến đấu
Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Học cách chăm sóc bản thân mình, học cách chăm lo cho chính mình, đừng để gục ngã rồi kiết sức. Khi còn trẻ, không được coi thưòng việc nghỉ ngơi, vì sao? Mình có một cô bạn là giảng viên dạy tiếng Anh ở mấy trung tâm cùng một lúc. Bạn mình đi dạy hơn 10 tiếng mỗi ngày, chạy xe từ quận này sang quận khác hết vài tiếng, cứ như thế, đến lúc về nhà thì đúng là chỉ còn thời gian để đặt lưng xuống mà ngủ chứ làm gì có chuyện đi cà phê chém gío hay hẹn hò yêu đương. Có lần nó nói với mình, cho dù nó có về muộn đến thế nào đi chăng nữa, mệt đến thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn cứ nằm trên giường 15 phút, kiên quyết không ngủ vội - mà cũng chẳng để làm cái gì khác, không chấm điểm, không soạn giáo án, chỉ đơn giản là có 15 phút ngồi ngó nghiêng facebook, instagram, tumblr... Và nó gọi đó là "15 phút của mình, chỉ cho mình" mà thôi. Ngày đó thì mình không hiểu lắm. Mình viết là chủ yếu, cho nên công việc chủ yếu là ngồi...nhìn ngắm tất cả mọi thứ và viết lại. Đôi lúc mình còn có cảm giác là vua thời gian, mình viết rất nhiều nhưng khi người khác hỏi: "cả ngày hôm nay mày làm gì?" thì mình cũng chỉ có thể nói là: "à, viết!", và người đó ngó mình như thể mình chỉ ngồi nghệt ra một chỗ cả ngày. Rồi các tác phẩm viết lách của mình được đón nhận, mình đi nhiều hơn, làm nhiều hơn, gặp nhiều ngưòi hơn, mình không còn cái khoảng thời gian "nghệt ra" cả ngày chỉ để viết nữa. Đến lúc đó, mình mới hiểu "15 phút của mình, chỉ là của mình" quý giá đến thế nào, dù cho nó rất ngắn ngủi - nhưng đó là khoảng thời gian mình trong đợi nhất trong ngày. Khi mình đã làm xong việc mình cần làm, phải làm, haìn thành không chỉ kì vọng của bản thân mà còn là sự trông đợi của người khác, khi mà cuộc sống quá bận rộn, mình không còn quá nhiều lúc "chỉ dành cho mình" nữa. 15 phút đó mình cho phép bản thân nhớ lại sự thoải mái, những gì mình thích, những điều mình muốn làm. Nó làm cho mình cảm thấy mình không già đi, không bị cuốn theo những lo toan bực dọc, nó sạc đầy năng lượng cho ngày tiếp theo. Khi lớn lên, chúng ta sẽ luôn thèm ngủ, thèm nghỉ. Nghỉ cũng chỉ để ngủ. Có quá nhiều thứ phải làm, phải lo, phải nghĩ. Những lúc đó, hãy cho mình "15 phút thần thánh" không để làm gì, chỉ để cho mình thôi nhé. Bạn hiền sẽ rất cần nó đấy._________________
Học cách chăm sóc bản thân mình, học cách chăm lo cho chính mình, đừng để gục ngã rồi kiết sức. Khi còn trẻ, không được coi thưòng việc nghỉ ngơi, vì sao?
Mình có một cô bạn là giảng viên dạy tiếng Anh ở mấy trung tâm cùng một lúc. Bạn mình đi dạy hơn 10 tiếng mỗi ngày, chạy xe từ quận này sang quận khác hết vài tiếng, cứ như thế, đến lúc về nhà thì đúng là chỉ còn thời gian để đặt lưng xuống mà ngủ chứ làm gì có chuyện đi cà phê chém gío hay hẹn hò yêu đương. Có lần nó nói với mình, cho dù nó có về muộn đến thế nào đi chăng nữa, mệt đến thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn cứ nằm trên giường 15 phút, kiên quyết không ngủ vội - mà cũng chẳng để làm cái gì khác, không chấm điểm, không soạn giáo án, chỉ đơn giản là có 15 phút ngồi ngó nghiêng facebook, instagram, tumblr... Và nó gọi đó là "15 phút của mình, chỉ cho mình" mà thôi.
Ngày đó thì mình không hiểu lắm. Mình viết là chủ yếu, cho nên công việc chủ yếu là ngồi...nhìn ngắm tất cả mọi thứ và viết lại. Đôi lúc mình còn có cảm giác là vua thời gian, mình viết rất nhiều nhưng khi người khác hỏi: "cả ngày hôm nay mày làm gì?" thì mình cũng chỉ có thể nói là: "à, viết!", và người đó ngó mình như thể mình chỉ ngồi nghệt ra một chỗ cả ngày.
Rồi các tác phẩm viết lách của mình được đón nhận, mình đi nhiều hơn, làm nhiều hơn, gặp nhiều ngưòi hơn, mình không còn cái khoảng thời gian "nghệt ra" cả ngày chỉ để viết nữa. Đến lúc đó, mình mới hiểu "15 phút của mình, chỉ là của mình" quý giá đến thế nào, dù cho nó rất ngắn ngủi - nhưng đó là khoảng thời gian mình trong đợi nhất trong ngày. Khi mình đã làm xong việc mình cần làm, phải làm, haìn thành không chỉ kì vọng của bản thân mà còn là sự trông đợi của người khác, khi mà cuộc sống quá bận rộn, mình không còn quá nhiều lúc "chỉ dành cho mình" nữa. 15 phút đó mình cho phép bản thân nhớ lại sự thoải mái, những gì mình thích, những điều mình muốn làm. Nó làm cho mình cảm thấy mình không già đi, không bị cuốn theo những lo toan bực dọc, nó sạc đầy năng lượng cho ngày tiếp theo.
Khi lớn lên, chúng ta sẽ luôn thèm ngủ, thèm nghỉ. Nghỉ cũng chỉ để ngủ. Có quá nhiều thứ phải làm, phải lo, phải nghĩ. Những lúc đó, hãy cho mình "15 phút thần thánh" không để làm gì, chỉ để cho mình thôi nhé. Bạn hiền sẽ rất cần nó đấy.
_________________
Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Học cách chăm sóc bản thân mình, học cách chăm lo cho chính mình, đừng để gục ngã rồi kiết sức. Khi còn trẻ, không được coi thưòng việc nghỉ ngơi, vì sao? Mình có một cô bạn là giảng viên dạy tiếng Anh ở mấy trung tâm cùng một lúc. Bạn mình đi dạy hơn 10 tiếng mỗi ngày, chạy xe từ quận này sang quận khác hết vài tiếng, cứ như thế, đến lúc về nhà thì đúng là chỉ còn thời gian để đặt lưng xuống mà ngủ chứ làm gì có chuyện đi cà phê chém gío hay hẹn hò yêu đương. Có lần nó nói với mình, cho dù nó có về muộn đến thế nào đi chăng nữa, mệt đến thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn cứ nằm trên giường 15 phút, kiên quyết không ngủ vội - mà cũng chẳng để làm cái gì khác, không chấm điểm, không soạn giáo án, chỉ đơn giản là có 15 phút ngồi ngó nghiêng facebook, instagram, tumblr... Và nó gọi đó là "15 phút của mình, chỉ cho mình" mà thôi. Ngày đó thì mình không hiểu lắm. Mình viết là chủ yếu, cho nên công việc chủ yếu là ngồi...nhìn ngắm tất cả mọi thứ và viết lại. Đôi lúc mình còn có cảm giác là vua thời gian, mình viết rất nhiều nhưng khi người khác hỏi: "cả ngày hôm nay mày làm gì?" thì mình cũng chỉ có thể nói là: "à, viết!", và người đó ngó mình như thể mình chỉ ngồi nghệt ra một chỗ cả ngày. Rồi các tác phẩm viết lách của mình được đón nhận, mình đi nhiều hơn, làm nhiều hơn, gặp nhiều ngưòi hơn, mình không còn cái khoảng thời gian "nghệt ra" cả ngày chỉ để viết nữa. Đến lúc đó, mình mới hiểu "15 phút của mình, chỉ là của mình" quý giá đến thế nào, dù cho nó rất ngắn ngủi - nhưng đó là khoảng thời gian mình trong đợi nhất trong ngày. Khi mình đã làm xong việc mình cần làm, phải làm, haìn thành không chỉ kì vọng của bản thân mà còn là sự trông đợi của người khác, khi mà cuộc sống quá bận rộn, mình không còn quá nhiều lúc "chỉ dành cho mình" nữa. 15 phút đó mình cho phép bản thân nhớ lại sự thoải mái, những gì mình thích, những điều mình muốn làm. Nó làm cho mình cảm thấy mình không già đi, không bị cuốn theo những lo toan bực dọc, nó sạc đầy năng lượng cho ngày tiếp theo. Khi lớn lên, chúng ta sẽ luôn thèm ngủ, thèm nghỉ. Nghỉ cũng chỉ để ngủ. Có quá nhiều thứ phải làm, phải lo, phải nghĩ. Những lúc đó, hãy cho mình "15 phút thần thánh" không để làm gì, chỉ để cho mình thôi nhé. Bạn hiền sẽ rất cần nó đấy._________________