Bạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong…
Chương 44: Yêu lúc trẻ và vụng về
Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Đích đến của hạnh phúc là thứ mà bạn quan tâm nhấtỞ tuổi của mình, các bạn gái cưới rất nhiều. Và bạn hiền biết đấy, thường khi con gái cưới, họ muốn có rất nhiều thứ, họ muốn có những bức hình đẹp, mọi việc hoàn hảo, những món quà để đời, những điều kàm các cô gái đồng trang lứa khác phải ghen tị. Ở Việt Nam, mọi thứ còn được kỳ vọng hơn vậy. Những mâm cỗ xa hoa, những chiếc phong bì nặng trịch, những người thật nổi tiếng, "một đám cưới to" - mà trong đó dễ phải có 4/5 lượng khách mời mà bạn hiền không quen. Mình đi đám cưới vài lần đều được thấy cảnh cô dâu chú rể hồ hởi trao nhẫn, quan khách hăm hở lùa vội bát canh để "nhanh nhanh chiều còn họp". Gần 20 năm trước đây, chị gái mình có một trong những đám cưới to đình đám nhất Hà Nội khi ấy. Mình được may hẳn cho một cái váy mới, trong một series dành cho các cô phù dâu bé. Mình đã đứng ngó sau cái tượng thiên nga bằng băng rất lâu, tự hỏi không biết đám cưới của mình có đẹp đến như thế không. Liệu mình có váy cưới đẹp thế không, có chiếc bánh to thế không và có nhiều nến đến như thế không. Nhiều năm qua đi. Ngày hôm nay đệ đệ của mình nghiêm túc hỏi: "chị có định làm wedding planner không đấy? Chị có biết là có bao nhiêu việc phải làm không? Chị có biết là màu hoa và màu khăn phải hợp không? Thế còn ảnh cưới? Còn cỗ? Còn blablabla?..." Mình mới nghệt ra là, với đám cưới, trong đầu mình chỉ có đúng hai khái niệm: mình muốn một cái nhẫn cưới đẹp, từ người đàn ông của mình - bằng tiền anh ấy làm ra, và việc chính thức lấy người đàn ông đó. Mình chẳng có tí khái niệm nào về chuyện làm cái gì, gọi ai, hoa như thế nào. Không phải là mình không quan tâm, mà chuyện mình quan tâm là chuyện làm vợ người ta, chứ không phải là một bữa tiệc. Hôn lễ là một điều gì đó nên khiến con người ta vui vẻ và hạnh phúc khi nghĩ đến, chứ không phải là loại nghi thức rườm rà, căng thẳng và để cho người khác xem, phải vậy không? Đúng là đời người chỉ có một lần, nhưng mình quan tâm đến chuyện làm vợ chính thức hơn. Mình có một cậu bạn thân, cậu chàng nói với mình khi ngó cái danh sách "100 việc phải làm cho đám cưới", bằng một nụ cười rất hiền: "cuối cùng thì, nếu tao có thể làm chồng của Anna, mọi chuyện khác thật sự không quá quan trọng nữa." Điều bạn quan tâm nhất là cái gì? Nếu bạn quan tâm đến một đám cưới thật to nhất, hãy cứ làm thỏa thích. Nếu bạn quan tâm đến việc được trở thành của nhau nhất - cho dù không có ai chứng kiến - thì cũng chẳng sao. Kiên định với điều bạn quan tâm nhất, và bạn sẽ hạnh phúc, sẽ bình yên và thanh thản. Đừng theo đuổi giấc mơ ước người khác! Đừng chỉ vì người ta có như vậy, mà bạn phải được như vậy. Luôn luôn, nhớ lấy điều mà bạn quan tâm nhất. Để không lạc đường và đánh mất con người mình. Nếu bạn đuổi theo một thứ không phải giấc mơ của mình, thì còn có nghĩa lý gì chứ? Mình đã lầm. Mình không muốn một cái đám cưới to và xa xỉ. Đó là đám cưới của chị mình. Mình chỉ muốn làm vợ người mình yêu, có một cái nhẫn đẹp và nuôi thật nhiều chó mèo mà thôi.
Đích đến của hạnh phúc là thứ mà bạn quan tâm nhất
Ở tuổi của mình, các bạn gái cưới rất nhiều. Và bạn hiền biết đấy, thường khi con gái cưới, họ muốn có rất nhiều thứ, họ muốn có những bức hình đẹp, mọi việc hoàn hảo, những món quà để đời, những điều kàm các cô gái đồng trang lứa khác phải ghen tị.
Ở Việt Nam, mọi thứ còn được kỳ vọng hơn vậy. Những mâm cỗ xa hoa, những chiếc phong bì nặng trịch, những người thật nổi tiếng, "một đám cưới to" - mà trong đó dễ phải có 4/5 lượng khách mời mà bạn hiền không quen. Mình đi đám cưới vài lần đều được thấy cảnh cô dâu chú rể hồ hởi trao nhẫn, quan khách hăm hở lùa vội bát canh để "nhanh nhanh chiều còn họp".
Gần 20 năm trước đây, chị gái mình có một trong những đám cưới to đình đám nhất Hà Nội khi ấy. Mình được may hẳn cho một cái váy mới, trong một series dành cho các cô phù dâu bé. Mình đã đứng ngó sau cái tượng thiên nga bằng băng rất lâu, tự hỏi không biết đám cưới của mình có đẹp đến như thế không. Liệu mình có váy cưới đẹp thế không, có chiếc bánh to thế không và có nhiều nến đến như thế không. Nhiều năm qua đi. Ngày hôm nay đệ đệ của mình nghiêm túc hỏi: "chị có định làm wedding planner không đấy? Chị có biết là có bao nhiêu việc phải làm không? Chị có biết là màu hoa và màu khăn phải hợp không? Thế còn ảnh cưới? Còn cỗ? Còn blablabla?..." Mình mới nghệt ra là, với đám cưới, trong đầu mình chỉ có đúng hai khái niệm: mình muốn một cái nhẫn cưới đẹp, từ người đàn ông của mình - bằng tiền anh ấy làm ra, và việc chính thức lấy người đàn ông đó. Mình chẳng có tí khái niệm nào về chuyện làm cái gì, gọi ai, hoa như thế nào. Không phải là mình không quan tâm, mà chuyện mình quan tâm là chuyện làm vợ người ta, chứ không phải là một bữa tiệc. Hôn lễ là một điều gì đó nên khiến con người ta vui vẻ và hạnh phúc khi nghĩ đến, chứ không phải là loại nghi thức rườm rà, căng thẳng và để cho người khác xem, phải vậy không?
Đúng là đời người chỉ có một lần, nhưng mình quan tâm đến chuyện làm vợ chính thức hơn. Mình có một cậu bạn thân, cậu chàng nói với mình khi ngó cái danh sách "100 việc phải làm cho đám cưới", bằng một nụ cười rất hiền: "cuối cùng thì, nếu tao có thể làm chồng của Anna, mọi chuyện khác thật sự không quá quan trọng nữa."
Điều bạn quan tâm nhất là cái gì? Nếu bạn quan tâm đến một đám cưới thật to nhất, hãy cứ làm thỏa thích. Nếu bạn quan tâm đến việc được trở thành của nhau nhất - cho dù không có ai chứng kiến - thì cũng chẳng sao.
Kiên định với điều bạn quan tâm nhất, và bạn sẽ hạnh phúc, sẽ bình yên và thanh thản. Đừng theo đuổi giấc mơ ước người khác! Đừng chỉ vì người ta có như vậy, mà bạn phải được như vậy.
Luôn luôn, nhớ lấy điều mà bạn quan tâm nhất. Để không lạc đường và đánh mất con người mình. Nếu bạn đuổi theo một thứ không phải giấc mơ của mình, thì còn có nghĩa lý gì chứ?
Mình đã lầm. Mình không muốn một cái đám cưới to và xa xỉ. Đó là đám cưới của chị mình. Mình chỉ muốn làm vợ người mình yêu, có một cái nhẫn đẹp và nuôi thật nhiều chó mèo mà thôi.
Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn. Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Đích đến của hạnh phúc là thứ mà bạn quan tâm nhấtỞ tuổi của mình, các bạn gái cưới rất nhiều. Và bạn hiền biết đấy, thường khi con gái cưới, họ muốn có rất nhiều thứ, họ muốn có những bức hình đẹp, mọi việc hoàn hảo, những món quà để đời, những điều kàm các cô gái đồng trang lứa khác phải ghen tị. Ở Việt Nam, mọi thứ còn được kỳ vọng hơn vậy. Những mâm cỗ xa hoa, những chiếc phong bì nặng trịch, những người thật nổi tiếng, "một đám cưới to" - mà trong đó dễ phải có 4/5 lượng khách mời mà bạn hiền không quen. Mình đi đám cưới vài lần đều được thấy cảnh cô dâu chú rể hồ hởi trao nhẫn, quan khách hăm hở lùa vội bát canh để "nhanh nhanh chiều còn họp". Gần 20 năm trước đây, chị gái mình có một trong những đám cưới to đình đám nhất Hà Nội khi ấy. Mình được may hẳn cho một cái váy mới, trong một series dành cho các cô phù dâu bé. Mình đã đứng ngó sau cái tượng thiên nga bằng băng rất lâu, tự hỏi không biết đám cưới của mình có đẹp đến như thế không. Liệu mình có váy cưới đẹp thế không, có chiếc bánh to thế không và có nhiều nến đến như thế không. Nhiều năm qua đi. Ngày hôm nay đệ đệ của mình nghiêm túc hỏi: "chị có định làm wedding planner không đấy? Chị có biết là có bao nhiêu việc phải làm không? Chị có biết là màu hoa và màu khăn phải hợp không? Thế còn ảnh cưới? Còn cỗ? Còn blablabla?..." Mình mới nghệt ra là, với đám cưới, trong đầu mình chỉ có đúng hai khái niệm: mình muốn một cái nhẫn cưới đẹp, từ người đàn ông của mình - bằng tiền anh ấy làm ra, và việc chính thức lấy người đàn ông đó. Mình chẳng có tí khái niệm nào về chuyện làm cái gì, gọi ai, hoa như thế nào. Không phải là mình không quan tâm, mà chuyện mình quan tâm là chuyện làm vợ người ta, chứ không phải là một bữa tiệc. Hôn lễ là một điều gì đó nên khiến con người ta vui vẻ và hạnh phúc khi nghĩ đến, chứ không phải là loại nghi thức rườm rà, căng thẳng và để cho người khác xem, phải vậy không? Đúng là đời người chỉ có một lần, nhưng mình quan tâm đến chuyện làm vợ chính thức hơn. Mình có một cậu bạn thân, cậu chàng nói với mình khi ngó cái danh sách "100 việc phải làm cho đám cưới", bằng một nụ cười rất hiền: "cuối cùng thì, nếu tao có thể làm chồng của Anna, mọi chuyện khác thật sự không quá quan trọng nữa." Điều bạn quan tâm nhất là cái gì? Nếu bạn quan tâm đến một đám cưới thật to nhất, hãy cứ làm thỏa thích. Nếu bạn quan tâm đến việc được trở thành của nhau nhất - cho dù không có ai chứng kiến - thì cũng chẳng sao. Kiên định với điều bạn quan tâm nhất, và bạn sẽ hạnh phúc, sẽ bình yên và thanh thản. Đừng theo đuổi giấc mơ ước người khác! Đừng chỉ vì người ta có như vậy, mà bạn phải được như vậy. Luôn luôn, nhớ lấy điều mà bạn quan tâm nhất. Để không lạc đường và đánh mất con người mình. Nếu bạn đuổi theo một thứ không phải giấc mơ của mình, thì còn có nghĩa lý gì chứ? Mình đã lầm. Mình không muốn một cái đám cưới to và xa xỉ. Đó là đám cưới của chị mình. Mình chỉ muốn làm vợ người mình yêu, có một cái nhẫn đẹp và nuôi thật nhiều chó mèo mà thôi.