Tác giả:

Bạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong…

Chương 61: Ly biệt - Chuẩn bị bao nhiêu là đủ cho lời chia tay?

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Không ai trong số chúng ta chuẩn bị đủ cho lời chia tay.  Cho dù, đó là kết thúc của một mối tình, sự gắn kết của hai người bất kỳ, cái chết của một người thân hay chỉ đơn giản là cuộc sống hạnh phúc của ngày hôm qua. Khi sự ly biệt ập đến, bạn ngơ ngác nhìn lại và hụt hẫng. Nhất là khi bạn còn trẻ và không có kinh nghiệm. Chúng ta chưa từng đối đầu với mất mát và chúng ta không bao giờ biết khoảnh khắc nào là phút cuối cùng của những gì vui vẻ, thân thương, bình dị cả.  Bạn hiền có nhận ra hạnh phúc mong manh đến như thế không?  Những điều chưa kịp làm, những thứ chưa kịp nói, tất cả quay mòng mòng trong đầu bạn cùng hai từ "lẽ ra...". Lẽ ra hôm nay là ngày kỷ niệm, lẽ ra chúng ta đã có thể cùng ngồi đây, lẽ ra... Chúng ta luôn nghĩ sự ly biệt ở đâu đó xa xôi lắm, diễn ra với một ai đó khác trên mạng, trên bản tin, chứ không phải với mình. "Đang yên đang lành thế này làm sao có chuyện gì được" Thế nhưng, ai mà biết được ngày hôm nay sẽ thế nào?  Đó là một điều về sự xa cách, nó xảy ra vào lúc bạn không ngờ tới nhất, không có chút chuẩn bị nào, và khiến cho bạn giống như một đứa bé bị bỏ quên vậy. Nó giống như một món quà không bao giờ đưọc tặng, những bức ảnh đơn độc, những kế hoạch bỏ lỡ, như lần rong chơi cuối cùng tẻ nhạt, như cơn mưa mùa hè, vội vã đến tê cứng.  Sự chia tay của cuộc sống an bình, yêu thương và khờ dại là khó khăn nhất. Bạn nhìn lại và không biết từ lúc nào bản thân đã không thể sống thoải mái như trước, tự hỏi đến ngày nào cảm xúc đau ling này mới qua đi, dằn vặt tâm can về những gì đã có thể xảy ra, cuồng quay trong nỗi nhớ, những hi vọng và tuyệt vọng.  Và sự cô đơn.  Không ai có thể ngăn ly biệt đến bên đời. Rồi sẽ có lúc bạn cảm thấy rõ, hạnh phúc trượt ra khỏi đầu ngón tay mình, đoa là một khoảnh khắc ám ảnh.  Hãy biết sợ sự chia ly. Mọi phút giây, đều có thể là cuối cùng.

Không ai trong số chúng ta chuẩn bị đủ cho lời chia tay.  

Cho dù, đó là kết thúc của một mối tình, sự gắn kết của hai người bất kỳ, cái chết của một người thân hay chỉ đơn giản là cuộc sống hạnh phúc của ngày hôm qua. Khi sự ly biệt ập đến, bạn ngơ ngác nhìn lại và hụt hẫng. Nhất là khi bạn còn trẻ và không có kinh nghiệm. Chúng ta chưa từng đối đầu với mất mát và chúng ta không bao giờ biết khoảnh khắc nào là phút cuối cùng của những gì vui vẻ, thân thương, bình dị cả.  

Bạn hiền có nhận ra hạnh phúc mong manh đến như thế không?  

Những điều chưa kịp làm, những thứ chưa kịp nói, tất cả quay mòng mòng trong đầu bạn cùng hai từ "lẽ ra...". Lẽ ra hôm nay là ngày kỷ niệm, lẽ ra chúng ta đã có thể cùng ngồi đây, lẽ ra... 

Chúng ta luôn nghĩ sự ly biệt ở đâu đó xa xôi lắm, diễn ra với một ai đó khác trên mạng, trên bản tin, chứ không phải với mình. "Đang yên đang lành thế này làm sao có chuyện gì được" Thế nhưng, ai mà biết được ngày hôm nay sẽ thế nào?  

Đó là một điều về sự xa cách, nó xảy ra vào lúc bạn không ngờ tới nhất, không có chút chuẩn bị nào, và khiến cho bạn giống như một đứa bé bị bỏ quên vậy. Nó giống như một món quà không bao giờ đưọc tặng, những bức ảnh đơn độc, những kế hoạch bỏ lỡ, như lần rong chơi cuối cùng tẻ nhạt, như cơn mưa mùa hè, vội vã đến tê cứng.  

Sự chia tay của cuộc sống an bình, yêu thương và khờ dại là khó khăn nhất. Bạn nhìn lại và không biết từ lúc nào bản thân đã không thể sống thoải mái như trước, tự hỏi đến ngày nào cảm xúc đau ling này mới qua đi, dằn vặt tâm can về những gì đã có thể xảy ra, cuồng quay trong nỗi nhớ, những hi vọng và tuyệt vọng.  

Và sự cô đơn.  

Không ai có thể ngăn ly biệt đến bên đời. Rồi sẽ có lúc bạn cảm thấy rõ, hạnh phúc trượt ra khỏi đầu ngón tay mình, đoa là một khoảnh khắc ám ảnh.  

Hãy biết sợ sự chia ly. Mọi phút giây, đều có thể là cuối cùng.

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Không ai trong số chúng ta chuẩn bị đủ cho lời chia tay.  Cho dù, đó là kết thúc của một mối tình, sự gắn kết của hai người bất kỳ, cái chết của một người thân hay chỉ đơn giản là cuộc sống hạnh phúc của ngày hôm qua. Khi sự ly biệt ập đến, bạn ngơ ngác nhìn lại và hụt hẫng. Nhất là khi bạn còn trẻ và không có kinh nghiệm. Chúng ta chưa từng đối đầu với mất mát và chúng ta không bao giờ biết khoảnh khắc nào là phút cuối cùng của những gì vui vẻ, thân thương, bình dị cả.  Bạn hiền có nhận ra hạnh phúc mong manh đến như thế không?  Những điều chưa kịp làm, những thứ chưa kịp nói, tất cả quay mòng mòng trong đầu bạn cùng hai từ "lẽ ra...". Lẽ ra hôm nay là ngày kỷ niệm, lẽ ra chúng ta đã có thể cùng ngồi đây, lẽ ra... Chúng ta luôn nghĩ sự ly biệt ở đâu đó xa xôi lắm, diễn ra với một ai đó khác trên mạng, trên bản tin, chứ không phải với mình. "Đang yên đang lành thế này làm sao có chuyện gì được" Thế nhưng, ai mà biết được ngày hôm nay sẽ thế nào?  Đó là một điều về sự xa cách, nó xảy ra vào lúc bạn không ngờ tới nhất, không có chút chuẩn bị nào, và khiến cho bạn giống như một đứa bé bị bỏ quên vậy. Nó giống như một món quà không bao giờ đưọc tặng, những bức ảnh đơn độc, những kế hoạch bỏ lỡ, như lần rong chơi cuối cùng tẻ nhạt, như cơn mưa mùa hè, vội vã đến tê cứng.  Sự chia tay của cuộc sống an bình, yêu thương và khờ dại là khó khăn nhất. Bạn nhìn lại và không biết từ lúc nào bản thân đã không thể sống thoải mái như trước, tự hỏi đến ngày nào cảm xúc đau ling này mới qua đi, dằn vặt tâm can về những gì đã có thể xảy ra, cuồng quay trong nỗi nhớ, những hi vọng và tuyệt vọng.  Và sự cô đơn.  Không ai có thể ngăn ly biệt đến bên đời. Rồi sẽ có lúc bạn cảm thấy rõ, hạnh phúc trượt ra khỏi đầu ngón tay mình, đoa là một khoảnh khắc ám ảnh.  Hãy biết sợ sự chia ly. Mọi phút giây, đều có thể là cuối cùng.

Chương 61: Ly biệt - Chuẩn bị bao nhiêu là đủ cho lời chia tay?