Tác giả:

Bạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong…

Chương 76: Vì sao các quán cà phê ở Hàn Quốc luôn rất đông khách?

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Nếu đã quyết theo nghề dịch vụ, bạn cần học một số điều cơ bản sau.  Trong một lần đi ăn với một người bạn sắp mở quán, bạn mình có hỏi là ở bên Hàn có loại hình ăn uống dessert nào hay, thú vị mà ở Việt Nam chưa có hay không? Nếu có thì bạn mình rất muốn tham khảo để đem về quán của bạn ấy. Tuy nhiên, tất cả những gì mình có thể trả lời được là "mọi menu ở các quán cà phê của Hàn đều giống nhau và cũng đều khác nhau" Và điều gì khiến cho người ta cứ nhất định phải đến hàng này, mà không phải đến hàng kia?  Hãy nhìn sâu vấn đề hơn một chút, chẳng hạn như ở Việt Nam, Cộng là một quán duy nhất phục vụ cà phê trong một cái chén nhỏ xíu bằng nhôm cũ mèm. Khách rất thích.  Chính là như vậy, không bao giờ các món ăn, đồ uống ở Hàn được phục vụ theo cách giống nhau. Vẫn là món bạn quen ăn hàng ngày đấy! Nhưng cách trang trí, cách bày biện, cách chọn nguyên vật liệu, cách phối đồ hoàn toàn do sự tưởng tượng và phần lớn là do quyết định của mỗi cá nhân. Không nói đến những chuỗi nhà hàng, chúng ta đang đề cập đến những quán tự phát. Nếu chỉ đi copy menu của ngưòi khác, người ta sẽ không có niềm cảm hứng với quán của bạn. Mình cũng nhớ rất rõ việc đi đâu mình cũng gọi Yogurt Bingsu (đá bào sữa chua) ở Hàn, mỗi nơi mỗ khác, cách họ xay đá, làm sữa, thêm bỏng hay trái cây khiến mỗi nơi có một vị ngon khác nhau, rất riêng biệt.  Việt Nam là nơi duy nhất mình được ăn Yogurt Bingsu mà phía dưới có đá xay, rồi đổ ụp một hộp sữa chua lên.  Tóm lại, nếu muốn quán của mình trở nên khác biệt, bạn phải thật sự suy nghĩ, chăm chút cho nó. Nêu chỉ đơn giản là copy từ một nơi khác thì ai cũng làm được. Dĩ nhiên menu chỉ có từng ấy thôi, thứ gia vị duy nhất bạn có thể thêm vào cho mình đó là sự đam mê, sự nghiên cứu, óc sáng tạo và những cái gì chỉ - bạn - mới - có. Nếu quán cà phê ở đầu phố mà phục vụ menu giống hệt với quán cách đó 20km, thì mình cũng không có cái cảm giác "nhất định hôm may phải tới đó". Mà có tới, thì cũng chỉ một lần rồi thôi.

Nếu đã quyết theo nghề dịch vụ, bạn cần học một số điều cơ bản sau.  

Trong một lần đi ăn với một người bạn sắp mở quán, bạn mình có hỏi là ở bên Hàn có loại hình ăn uống dessert nào hay, thú vị mà ở Việt Nam chưa có hay không? Nếu có thì bạn mình rất muốn tham khảo để đem về quán của bạn ấy. 

Tuy nhiên, tất cả những gì mình có thể trả lời được là "mọi menu ở các quán cà phê của Hàn đều giống nhau và cũng đều khác nhau" 

Và điều gì khiến cho người ta cứ nhất định phải đến hàng này, mà không phải đến hàng kia?  

Hãy nhìn sâu vấn đề hơn một chút, chẳng hạn như ở Việt Nam, Cộng là một quán duy nhất phục vụ cà phê trong một cái chén nhỏ xíu bằng nhôm cũ mèm. Khách rất thích.  

Chính là như vậy, không bao giờ các món ăn, đồ uống ở Hàn được phục vụ theo cách giống nhau. Vẫn là món bạn quen ăn hàng ngày đấy! Nhưng cách trang trí, cách bày biện, cách chọn nguyên vật liệu, cách phối đồ hoàn toàn do sự tưởng tượng và phần lớn là do quyết định của mỗi cá nhân. Không nói đến những chuỗi nhà hàng, chúng ta đang đề cập đến những quán tự phát. Nếu chỉ đi copy menu của ngưòi khác, người ta sẽ không có niềm cảm hứng với quán của bạn. Mình cũng nhớ rất rõ việc đi đâu mình cũng gọi Yogurt Bingsu (đá bào sữa chua) ở Hàn, mỗi nơi mỗ khác, cách họ xay đá, làm sữa, thêm bỏng hay trái cây khiến mỗi nơi có một vị ngon khác nhau, rất riêng biệt.  

Việt Nam là nơi duy nhất mình được ăn Yogurt Bingsu mà phía dưới có đá xay, rồi đổ ụp một hộp sữa chua lên.  

Tóm lại, nếu muốn quán của mình trở nên khác biệt, bạn phải thật sự suy nghĩ, chăm chút cho nó. Nêu chỉ đơn giản là copy từ một nơi khác thì ai cũng làm được. Dĩ nhiên menu chỉ có từng ấy thôi, thứ gia vị duy nhất bạn có thể thêm vào cho mình đó là sự đam mê, sự nghiên cứu, óc sáng tạo và những cái gì chỉ - bạn - mới - có. Nếu quán cà phê ở đầu phố mà phục vụ menu giống hệt với quán cách đó 20km, thì mình cũng không có cái cảm giác "nhất định hôm may phải tới đó". Mà có tới, thì cũng chỉ một lần rồi thôi.

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Nếu đã quyết theo nghề dịch vụ, bạn cần học một số điều cơ bản sau.  Trong một lần đi ăn với một người bạn sắp mở quán, bạn mình có hỏi là ở bên Hàn có loại hình ăn uống dessert nào hay, thú vị mà ở Việt Nam chưa có hay không? Nếu có thì bạn mình rất muốn tham khảo để đem về quán của bạn ấy. Tuy nhiên, tất cả những gì mình có thể trả lời được là "mọi menu ở các quán cà phê của Hàn đều giống nhau và cũng đều khác nhau" Và điều gì khiến cho người ta cứ nhất định phải đến hàng này, mà không phải đến hàng kia?  Hãy nhìn sâu vấn đề hơn một chút, chẳng hạn như ở Việt Nam, Cộng là một quán duy nhất phục vụ cà phê trong một cái chén nhỏ xíu bằng nhôm cũ mèm. Khách rất thích.  Chính là như vậy, không bao giờ các món ăn, đồ uống ở Hàn được phục vụ theo cách giống nhau. Vẫn là món bạn quen ăn hàng ngày đấy! Nhưng cách trang trí, cách bày biện, cách chọn nguyên vật liệu, cách phối đồ hoàn toàn do sự tưởng tượng và phần lớn là do quyết định của mỗi cá nhân. Không nói đến những chuỗi nhà hàng, chúng ta đang đề cập đến những quán tự phát. Nếu chỉ đi copy menu của ngưòi khác, người ta sẽ không có niềm cảm hứng với quán của bạn. Mình cũng nhớ rất rõ việc đi đâu mình cũng gọi Yogurt Bingsu (đá bào sữa chua) ở Hàn, mỗi nơi mỗ khác, cách họ xay đá, làm sữa, thêm bỏng hay trái cây khiến mỗi nơi có một vị ngon khác nhau, rất riêng biệt.  Việt Nam là nơi duy nhất mình được ăn Yogurt Bingsu mà phía dưới có đá xay, rồi đổ ụp một hộp sữa chua lên.  Tóm lại, nếu muốn quán của mình trở nên khác biệt, bạn phải thật sự suy nghĩ, chăm chút cho nó. Nêu chỉ đơn giản là copy từ một nơi khác thì ai cũng làm được. Dĩ nhiên menu chỉ có từng ấy thôi, thứ gia vị duy nhất bạn có thể thêm vào cho mình đó là sự đam mê, sự nghiên cứu, óc sáng tạo và những cái gì chỉ - bạn - mới - có. Nếu quán cà phê ở đầu phố mà phục vụ menu giống hệt với quán cách đó 20km, thì mình cũng không có cái cảm giác "nhất định hôm may phải tới đó". Mà có tới, thì cũng chỉ một lần rồi thôi.

Chương 76: Vì sao các quán cà phê ở Hàn Quốc luôn rất đông khách?