Tác giả:

Bạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong…

Chương 90: Đừng nói không với cơ hội được thất bại trong đời

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Làm thế nào để trở thành người có những câu chuyện thật hay để kể khi về già? Bạn biết không, chẳng phải ai trên đời này cũng có cơ hội được thất bại. Bạn hiền hãy thử nói chuyện với một người thất bại nhiều, vấp ngã nhiều, sẽ nhận thấy họ không đánh giá người khác trước bất kỳ hoàn cảnh nào. Vì đơn giản họ hiểu. Đầu tiên là đừng nói không với cơ hội khi nó đến, vì cuộc đời này rất ngắn. Nếu cứ đong đếm rồi sợ hãi với thất bại thì sẽ không bao giờ "được" thất bại cả. Ai trên đời này không có sẹo, là người đó không dám sống. Hôm trước, mình có nói chuyện với đám bạn thân của mình, tất cả đều hỏi sao muốn ôm đồm nhiều dự định như thế, muốn làm nhiều thứ như thế... "Lỡ thất bại thì sao? Bao nhiêu tiền hay công sức là đủ, là xứng đáng cho một thất bại?" Thật lòng thì chẳng ai trên đời này thích thất bại, ai cũng sợ thất bại, chẳng ai muốn mình thất bại. Mình còn sợ cái đó hơn người khác, vì đơn giản là khi đã muốn tất cả bạn bè người thân tin tưởng, thì chỉ một bước sảy chân, không chỉ là mình ngã, mà còn mang họa cho bao nheieeuu người khác. Trách nhiệm trên vai càng lớn, thì con người ta lại càng không có quyền được thất bại nữa. Vì thế, khi còn trẻ, khi vẫn còn một mình, khi chưa có một cái gì trong tay, thì đừng nói không với cơ hội "được" thất bại. Không ai trên đời này dạy mình tất cả những vốn sống, kinh nghiệm, học thức được cả. Cho dù có dạy được thì nếu không tự sống với nó, cũng không tiếp thu mà phát triển được. Thế cho nên trước bất kỳ sóng gió nào ập đến, hãy tập suy nghĩ một câu hỏi đơn giản như sau: "Điều khủng khiếp nhất có thể xảy ra là gì?" Con người vốn chỉ sợ thứ mình không biết. Biết rồi thì thường không thấy sợ nữa. Cùng lắm là vào viện vài tháng, khóc lóc vài năm hay phá sản chứ gì? Lúc ấy, hãy đứng lên, và làm lại. Chỉ cần có cơ hội thì còn làm lại được. Hãy thử nghĩ xem nếu liều hơn một chút, mạnh dạn hơn một chút, cứng hơn một chút, thì điều khủng khiếp nhất mình có thể phải đánh đổi hay mất đi là gì? Nghĩ thông suốt rồi sẽ không thấy sợ nữa. Người càng không có gì, nhất là những người trẻ tuổi, thực tế mà nói là không có gì để mà mất hết. Nếu đã không có một cái gì thì chẳng có lẽ lại sợ... mất mặt? Chẳng nên để những thứ trìu tượng và mơ hồ như làm vật cản đường cho sự thăng tiến của mình mới phải. Cho phép bản thân mình dám sống, dám chấp nhận thử thách và đặc biệt là cơ hội được thất bại, là một điều lý tưởng trên đời. Có những người sẽ sống cả cuộc đời này trong sự hoàn mỹ, không dám chấp nhận rủi ro, trên thân và trong tim không có lấy một vết sẹo, lúc gặp người mới cũng không có chuyện gì để kể. Thật sự thì, câu chuyện về việc ai đó đã dám sống, dám khoe những vết sẹo do liều lĩnh và dũng cảm sẽ luôn hay hơn câu chuyện của một người hôm nay đã nằm điều hòa mát như thế nào, ăn cái gì ngon ra làm sao... Bạn hiền chọn làm con người như thế nào là quyền ở bạn. Nên biết rằng mỗi ngày trôi qua là một khoảnh khắc cuộc đời lại ngắn lại. Ngã hay không ngã, thành công hay thất bại, thì cũng phải cho nó một cái cơ hội chứ không thể đợi trong sợ hãi cả đời được, phải không?

Làm thế nào để trở thành người có những câu chuyện thật hay để kể khi về già? 

Bạn biết không, chẳng phải ai trên đời này cũng có cơ hội được thất bại. 

Bạn hiền hãy thử nói chuyện với một người thất bại nhiều, vấp ngã nhiều, sẽ nhận thấy họ không đánh giá người khác trước bất kỳ hoàn cảnh nào. Vì đơn giản họ hiểu. Đầu tiên là đừng nói không với cơ hội khi nó đến, vì cuộc đời này rất ngắn. Nếu cứ đong đếm rồi sợ hãi với thất bại thì sẽ không bao giờ "được" thất bại cả. Ai trên đời này không có sẹo, là người đó không dám sống. 

Hôm trước, mình có nói chuyện với đám bạn thân của mình, tất cả đều hỏi sao muốn ôm đồm nhiều dự định như thế, muốn làm nhiều thứ như thế... "Lỡ thất bại thì sao? Bao nhiêu tiền hay công sức là đủ, là xứng đáng cho một thất bại?" Thật lòng thì chẳng ai trên đời này thích thất bại, ai cũng sợ thất bại, chẳng ai muốn mình thất bại. Mình còn sợ cái đó hơn người khác, vì đơn giản là khi đã muốn tất cả bạn bè người thân tin tưởng, thì chỉ một bước sảy chân, không chỉ là mình ngã, mà còn mang họa cho bao nheieeuu người khác. Trách nhiệm trên vai càng lớn, thì con người ta lại càng không có quyền được thất bại nữa. 

Vì thế, khi còn trẻ, khi vẫn còn một mình, khi chưa có một cái gì trong tay, thì đừng nói không với cơ hội "được" thất bại. Không ai trên đời này dạy mình tất cả những vốn sống, kinh nghiệm, học thức được cả. Cho dù có dạy được thì nếu không tự sống với nó, cũng không tiếp thu mà phát triển được. Thế cho nên trước bất kỳ sóng gió nào ập đến, hãy tập suy nghĩ một câu hỏi đơn giản như sau: 

"Điều khủng khiếp nhất có thể xảy ra là gì?" 

Con người vốn chỉ sợ thứ mình không biết. Biết rồi thì thường không thấy sợ nữa. Cùng lắm là vào viện vài tháng, khóc lóc vài năm hay phá sản chứ gì? Lúc ấy, hãy đứng lên, và làm lại. Chỉ cần có cơ hội thì còn làm lại được. Hãy thử nghĩ xem nếu liều hơn một chút, mạnh dạn hơn một chút, cứng hơn một chút, thì điều khủng khiếp nhất mình có thể phải đánh đổi hay mất đi là gì? Nghĩ thông suốt rồi sẽ không thấy sợ nữa. Người càng không có gì, nhất là những người trẻ tuổi, thực tế mà nói là không có gì để mà mất hết. Nếu đã không có một cái gì thì chẳng có lẽ lại sợ... mất mặt? Chẳng nên để những thứ trìu tượng và mơ hồ như làm vật cản đường cho sự thăng tiến của mình mới phải. 

Cho phép bản thân mình dám sống, dám chấp nhận thử thách và đặc biệt là cơ hội được thất bại, là một điều lý tưởng trên đời. Có những người sẽ sống cả cuộc đời này trong sự hoàn mỹ, không dám chấp nhận rủi ro, trên thân và trong tim không có lấy một vết sẹo, lúc gặp người mới cũng không có chuyện gì để kể. Thật sự thì, câu chuyện về việc ai đó đã dám sống, dám khoe những vết sẹo do liều lĩnh và dũng cảm sẽ luôn hay hơn câu chuyện của một người hôm nay đã nằm điều hòa mát như thế nào, ăn cái gì ngon ra làm sao... 

Bạn hiền chọn làm con người như thế nào là quyền ở bạn. Nên biết rằng mỗi ngày trôi qua là một khoảnh khắc cuộc đời lại ngắn lại. Ngã hay không ngã, thành công hay thất bại, thì cũng phải cho nó một cái cơ hội chứ không thể đợi trong sợ hãi cả đời được, phải không?

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Làm thế nào để trở thành người có những câu chuyện thật hay để kể khi về già? Bạn biết không, chẳng phải ai trên đời này cũng có cơ hội được thất bại. Bạn hiền hãy thử nói chuyện với một người thất bại nhiều, vấp ngã nhiều, sẽ nhận thấy họ không đánh giá người khác trước bất kỳ hoàn cảnh nào. Vì đơn giản họ hiểu. Đầu tiên là đừng nói không với cơ hội khi nó đến, vì cuộc đời này rất ngắn. Nếu cứ đong đếm rồi sợ hãi với thất bại thì sẽ không bao giờ "được" thất bại cả. Ai trên đời này không có sẹo, là người đó không dám sống. Hôm trước, mình có nói chuyện với đám bạn thân của mình, tất cả đều hỏi sao muốn ôm đồm nhiều dự định như thế, muốn làm nhiều thứ như thế... "Lỡ thất bại thì sao? Bao nhiêu tiền hay công sức là đủ, là xứng đáng cho một thất bại?" Thật lòng thì chẳng ai trên đời này thích thất bại, ai cũng sợ thất bại, chẳng ai muốn mình thất bại. Mình còn sợ cái đó hơn người khác, vì đơn giản là khi đã muốn tất cả bạn bè người thân tin tưởng, thì chỉ một bước sảy chân, không chỉ là mình ngã, mà còn mang họa cho bao nheieeuu người khác. Trách nhiệm trên vai càng lớn, thì con người ta lại càng không có quyền được thất bại nữa. Vì thế, khi còn trẻ, khi vẫn còn một mình, khi chưa có một cái gì trong tay, thì đừng nói không với cơ hội "được" thất bại. Không ai trên đời này dạy mình tất cả những vốn sống, kinh nghiệm, học thức được cả. Cho dù có dạy được thì nếu không tự sống với nó, cũng không tiếp thu mà phát triển được. Thế cho nên trước bất kỳ sóng gió nào ập đến, hãy tập suy nghĩ một câu hỏi đơn giản như sau: "Điều khủng khiếp nhất có thể xảy ra là gì?" Con người vốn chỉ sợ thứ mình không biết. Biết rồi thì thường không thấy sợ nữa. Cùng lắm là vào viện vài tháng, khóc lóc vài năm hay phá sản chứ gì? Lúc ấy, hãy đứng lên, và làm lại. Chỉ cần có cơ hội thì còn làm lại được. Hãy thử nghĩ xem nếu liều hơn một chút, mạnh dạn hơn một chút, cứng hơn một chút, thì điều khủng khiếp nhất mình có thể phải đánh đổi hay mất đi là gì? Nghĩ thông suốt rồi sẽ không thấy sợ nữa. Người càng không có gì, nhất là những người trẻ tuổi, thực tế mà nói là không có gì để mà mất hết. Nếu đã không có một cái gì thì chẳng có lẽ lại sợ... mất mặt? Chẳng nên để những thứ trìu tượng và mơ hồ như làm vật cản đường cho sự thăng tiến của mình mới phải. Cho phép bản thân mình dám sống, dám chấp nhận thử thách và đặc biệt là cơ hội được thất bại, là một điều lý tưởng trên đời. Có những người sẽ sống cả cuộc đời này trong sự hoàn mỹ, không dám chấp nhận rủi ro, trên thân và trong tim không có lấy một vết sẹo, lúc gặp người mới cũng không có chuyện gì để kể. Thật sự thì, câu chuyện về việc ai đó đã dám sống, dám khoe những vết sẹo do liều lĩnh và dũng cảm sẽ luôn hay hơn câu chuyện của một người hôm nay đã nằm điều hòa mát như thế nào, ăn cái gì ngon ra làm sao... Bạn hiền chọn làm con người như thế nào là quyền ở bạn. Nên biết rằng mỗi ngày trôi qua là một khoảnh khắc cuộc đời lại ngắn lại. Ngã hay không ngã, thành công hay thất bại, thì cũng phải cho nó một cái cơ hội chứ không thể đợi trong sợ hãi cả đời được, phải không?

Chương 90: Đừng nói không với cơ hội được thất bại trong đời