Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 403: 403: An Đường
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hôm nay Trần Vũ Huy ăn mặc được vô cùng bắt mắt, áo ngắn thân đối màu cam điệp xuyên hoa, váy dài vân gấm Như Ý màu vàng nhạt, đầu đầy châu ngọc, mặt phấn má đào.Vì để nàng ta nổi bật, Trần Vũ Tình ăn mặc được vô cùng an phận, mặc là bối tử tơ màu đinh hương thêu hoa dài miên.Trần A Phúc mặc điệu thấp hơn, nàng cũng không phải vì để Trần Vũ Huy nổi bật, thật sự là không có tâm tư ăn mặc, mặc là bối tử màu hồng cánh sen dài, trên đầu cũng chỉ đơn giản cắm hai cây trâm ngọc, mang đồ trang sức trang nhã.Cho dù Trần A Phúc mặc áo vải, cũng đẹp hơn Trần Vũ Huy nhiều.Trần Vũ Huy cũng sẽ không nghĩ như vậy, trong tích tắc nàng ta trông thấy Hà Lâm Sinh vào, đều bị kinh diễm trụ.Thì ra hắn chỉ thu thập một chút, dĩ nhiên là thi phong thái ên nhân.Nhưng khi nàng ta nhìn thấy ánh mắt Hà Lâm Sinh không dừng lại nhiều ở trên người mình, mà là lộ ra kinh diễm lúc nhìn Trần A Phúc, tức giận đến mặt bỗng chốc đỏ lên, nắm chặt khăn, ủy khuất đến không chịu được.Theo ý nàng ta, Trần A Phúc chính là cố ý, rõ ràng biết rõ mình mặc xiêm y màu hồng cánh sen sắc đẹp mắt nhất, hôm nay càng muốn mặc xiêm y loại màu sắc này.Đây không phải là đến quyến rũ nam nhân, thì là tới làm gì?Trần A Phúc giương mắt thì chứng kiến Trần Vũ Huy oán hận nhìn mình, cũng tức giận.Cho là mình rất nguyện ý để cho tên xú nam nhân kia nhìn mình sao? Thật sự là trò cười, hai mắt Hà Lâm Sinh nhìn nàng kia, nàng cảm thấy còn chán ghét hơn ăn phải con ruồi có được hay không.Hà phu nhân cũng cảm giác nhi tử mình biểu hiện không tốt, Trần A Phúc có đẹp thì cũng là tức phụ người khác, còn là tức phụ Sở Lệnh Tuyên đối thủ một mất một còn với trượng phu của mình.Bà ta lại cười ha ha khen Trần Vũ Huy vài câu, cái gì đoan trang, chững chạc, đa tài, nói đến Trần Vũ Huy lại cười rộ lên.Thời điểm Hà phu nhân nói Trần Vũ Huy "chững chạc", không nói trong mắt tỷ muội Trần Vũ Tình có một tia trào phúng, ngay cả Hà Anh đều khẽ hừ một tiếng.Hà phu nhân lại đề xuất đi viếng thăm lão phu nhân một cái.Giang thị cười nói: "Lão phu nhân thể cốt không quá lưu loát, bây giờ còn nằm trên giường không dậy nổi."Lúc sắp trưa, bà mụ ôm hài tử đi ra tắm rửa, mọi người thêm chậu.Sau khi ăn xong, lại nói đùa một trận, người Hà gia liền đi.Giang thị nhìn thấy Trần A Phúc hình như có lời nói cùng bản thân, liền đuổi tỷ muội Trần Vũ Tình đi.Hỏi: "Phúc nhi có chuyện gì?"Trần A Phúc để đầy tớ lui ra, đỡ Giang thị ngồi xuống ở trên giường La Hán, ôm cánh tay nàng nói: "Mẫu thân, người nhất định phải kiên cường, người phải tin tưởng cha con là một quan tốt, cũng phải tin tưởng chúng ta, chúng ta sẽ không để cho cha và cái nhà này gặp chuyện không may..." Giang thị cảm giác có chuyện lớn phát sinh, nàng một phát bắt được tay Trần A Phúc hỏi: "Phúc nhi, phát sinh chuyện gì? Không phải là cha con..."Nói còn chưa dứt lời, đã nước mắt chảy xuống.Trần A Phúc gật đầu nói: "Dạ, ngày hôm qua đại gia nhà con nhận được thư Tam thúc gửi đến, nói Hoàng thượng cố ý để cha con làm Lại Bộ Thị Lang, liền có người bắt đầu tố cáo cha con, Triệu lão thái bà trước kia ở quê hương làm chuyện ác, đều tính ở trên đầu cha con.Ở chỗ này, chủ yếu là nói cha con bỏ chính thê như thế nào, còn.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hôm nay Trần Vũ Huy ăn mặc được vô cùng bắt mắt, áo ngắn thân đối màu cam điệp xuyên hoa, váy dài vân gấm Như Ý màu vàng nhạt, đầu đầy châu ngọc, mặt phấn má đào.
Vì để nàng ta nổi bật, Trần Vũ Tình ăn mặc được vô cùng an phận, mặc là bối tử tơ màu đinh hương thêu hoa dài miên.
Trần A Phúc mặc điệu thấp hơn, nàng cũng không phải vì để Trần Vũ Huy nổi bật, thật sự là không có tâm tư ăn mặc, mặc là bối tử màu hồng cánh sen dài, trên đầu cũng chỉ đơn giản cắm hai cây trâm ngọc, mang đồ trang sức trang nhã.
Cho dù Trần A Phúc mặc áo vải, cũng đẹp hơn Trần Vũ Huy nhiều.
Trần Vũ Huy cũng sẽ không nghĩ như vậy, trong tích tắc nàng ta trông thấy Hà Lâm Sinh vào, đều bị kinh diễm trụ.
Thì ra hắn chỉ thu thập một chút, dĩ nhiên là thi phong thái ên nhân.
Nhưng khi nàng ta nhìn thấy ánh mắt Hà Lâm Sinh không dừng lại nhiều ở trên người mình, mà là lộ ra kinh diễm lúc nhìn Trần A Phúc, tức giận đến mặt bỗng chốc đỏ lên, nắm chặt khăn, ủy khuất đến không chịu được.
Theo ý nàng ta, Trần A Phúc chính là cố ý, rõ ràng biết rõ mình mặc xiêm y màu hồng cánh sen sắc đẹp mắt nhất, hôm nay càng muốn mặc xiêm y loại màu sắc này.
Đây không phải là đến quyến rũ nam nhân, thì là tới làm gì?
Trần A Phúc giương mắt thì chứng kiến Trần Vũ Huy oán hận nhìn mình, cũng tức giận.
Cho là mình rất nguyện ý để cho tên xú nam nhân kia nhìn mình sao? Thật sự là trò cười, hai mắt Hà Lâm Sinh nhìn nàng kia, nàng cảm thấy còn chán ghét hơn ăn phải con ruồi có được hay không.
Hà phu nhân cũng cảm giác nhi tử mình biểu hiện không tốt, Trần A Phúc có đẹp thì cũng là tức phụ người khác, còn là tức phụ Sở Lệnh Tuyên đối thủ một mất một còn với trượng phu của mình.
Bà ta lại cười ha ha khen Trần Vũ Huy vài câu, cái gì đoan trang, chững chạc, đa tài, nói đến Trần Vũ Huy lại cười rộ lên.
Thời điểm Hà phu nhân nói Trần Vũ Huy "chững chạc", không nói trong mắt tỷ muội Trần Vũ Tình có một tia trào phúng, ngay cả Hà Anh đều khẽ hừ một tiếng.
Hà phu nhân lại đề xuất đi viếng thăm lão phu nhân một cái.
Giang thị cười nói: "Lão phu nhân thể cốt không quá lưu loát, bây giờ còn nằm trên giường không dậy nổi."
Lúc sắp trưa, bà mụ ôm hài tử đi ra tắm rửa, mọi người thêm chậu.
Sau khi ăn xong, lại nói đùa một trận, người Hà gia liền đi.
Giang thị nhìn thấy Trần A Phúc hình như có lời nói cùng bản thân, liền đuổi tỷ muội Trần Vũ Tình đi.
Hỏi: "Phúc nhi có chuyện gì?"
Trần A Phúc để đầy tớ lui ra, đỡ Giang thị ngồi xuống ở trên giường La Hán, ôm cánh tay nàng nói: "Mẫu thân, người nhất định phải kiên cường, người phải tin tưởng cha con là một quan tốt, cũng phải tin tưởng chúng ta, chúng ta sẽ không để cho cha và cái nhà này gặp chuyện không may..." Giang thị cảm giác có chuyện lớn phát sinh, nàng một phát bắt được tay Trần A Phúc hỏi: "Phúc nhi, phát sinh chuyện gì? Không phải là cha con..."
Nói còn chưa dứt lời, đã nước mắt chảy xuống.
Trần A Phúc gật đầu nói: "Dạ, ngày hôm qua đại gia nhà con nhận được thư Tam thúc gửi đến, nói Hoàng thượng cố ý để cha con làm Lại Bộ Thị Lang, liền có người bắt đầu tố cáo cha con, Triệu lão thái bà trước kia ở quê hương làm chuyện ác, đều tính ở trên đầu cha con.
Ở chỗ này, chủ yếu là nói cha con bỏ chính thê như thế nào, còn
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hôm nay Trần Vũ Huy ăn mặc được vô cùng bắt mắt, áo ngắn thân đối màu cam điệp xuyên hoa, váy dài vân gấm Như Ý màu vàng nhạt, đầu đầy châu ngọc, mặt phấn má đào.Vì để nàng ta nổi bật, Trần Vũ Tình ăn mặc được vô cùng an phận, mặc là bối tử tơ màu đinh hương thêu hoa dài miên.Trần A Phúc mặc điệu thấp hơn, nàng cũng không phải vì để Trần Vũ Huy nổi bật, thật sự là không có tâm tư ăn mặc, mặc là bối tử màu hồng cánh sen dài, trên đầu cũng chỉ đơn giản cắm hai cây trâm ngọc, mang đồ trang sức trang nhã.Cho dù Trần A Phúc mặc áo vải, cũng đẹp hơn Trần Vũ Huy nhiều.Trần Vũ Huy cũng sẽ không nghĩ như vậy, trong tích tắc nàng ta trông thấy Hà Lâm Sinh vào, đều bị kinh diễm trụ.Thì ra hắn chỉ thu thập một chút, dĩ nhiên là thi phong thái ên nhân.Nhưng khi nàng ta nhìn thấy ánh mắt Hà Lâm Sinh không dừng lại nhiều ở trên người mình, mà là lộ ra kinh diễm lúc nhìn Trần A Phúc, tức giận đến mặt bỗng chốc đỏ lên, nắm chặt khăn, ủy khuất đến không chịu được.Theo ý nàng ta, Trần A Phúc chính là cố ý, rõ ràng biết rõ mình mặc xiêm y màu hồng cánh sen sắc đẹp mắt nhất, hôm nay càng muốn mặc xiêm y loại màu sắc này.Đây không phải là đến quyến rũ nam nhân, thì là tới làm gì?Trần A Phúc giương mắt thì chứng kiến Trần Vũ Huy oán hận nhìn mình, cũng tức giận.Cho là mình rất nguyện ý để cho tên xú nam nhân kia nhìn mình sao? Thật sự là trò cười, hai mắt Hà Lâm Sinh nhìn nàng kia, nàng cảm thấy còn chán ghét hơn ăn phải con ruồi có được hay không.Hà phu nhân cũng cảm giác nhi tử mình biểu hiện không tốt, Trần A Phúc có đẹp thì cũng là tức phụ người khác, còn là tức phụ Sở Lệnh Tuyên đối thủ một mất một còn với trượng phu của mình.Bà ta lại cười ha ha khen Trần Vũ Huy vài câu, cái gì đoan trang, chững chạc, đa tài, nói đến Trần Vũ Huy lại cười rộ lên.Thời điểm Hà phu nhân nói Trần Vũ Huy "chững chạc", không nói trong mắt tỷ muội Trần Vũ Tình có một tia trào phúng, ngay cả Hà Anh đều khẽ hừ một tiếng.Hà phu nhân lại đề xuất đi viếng thăm lão phu nhân một cái.Giang thị cười nói: "Lão phu nhân thể cốt không quá lưu loát, bây giờ còn nằm trên giường không dậy nổi."Lúc sắp trưa, bà mụ ôm hài tử đi ra tắm rửa, mọi người thêm chậu.Sau khi ăn xong, lại nói đùa một trận, người Hà gia liền đi.Giang thị nhìn thấy Trần A Phúc hình như có lời nói cùng bản thân, liền đuổi tỷ muội Trần Vũ Tình đi.Hỏi: "Phúc nhi có chuyện gì?"Trần A Phúc để đầy tớ lui ra, đỡ Giang thị ngồi xuống ở trên giường La Hán, ôm cánh tay nàng nói: "Mẫu thân, người nhất định phải kiên cường, người phải tin tưởng cha con là một quan tốt, cũng phải tin tưởng chúng ta, chúng ta sẽ không để cho cha và cái nhà này gặp chuyện không may..." Giang thị cảm giác có chuyện lớn phát sinh, nàng một phát bắt được tay Trần A Phúc hỏi: "Phúc nhi, phát sinh chuyện gì? Không phải là cha con..."Nói còn chưa dứt lời, đã nước mắt chảy xuống.Trần A Phúc gật đầu nói: "Dạ, ngày hôm qua đại gia nhà con nhận được thư Tam thúc gửi đến, nói Hoàng thượng cố ý để cha con làm Lại Bộ Thị Lang, liền có người bắt đầu tố cáo cha con, Triệu lão thái bà trước kia ở quê hương làm chuyện ác, đều tính ở trên đầu cha con.Ở chỗ này, chủ yếu là nói cha con bỏ chính thê như thế nào, còn.