Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 407: 407: Ác Phụ

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vương thị lại thở dài một hơi, nói: "Lần này, nội con và đại bá, đại bá nương, A Quý cũng muốn đi đưa gả, còn muốn mang A Cúc, Đại Hổ cùng đi mở mang tầm mắt.Hai ngày trước đại bá của con cùng đại bá nương tới nhà chơi, nói gần nói xa nói A Cúc lớn như vậy không có kiện đồ trang sức đeo tay ra hồn, đi kinh thành sẽ làm A Mãn mất mặt." Giọng Vương thị lại lớn lên: "Không có kiện đồ trang sức đeo tay ra hồn, bọn họ nên đi cửa hàng bạc mua đi, đến nhà ta định đoạt là chuyện thế nào nha.Nương biết rõ tâm tư bọn họ, mặc dù nương có mấy thứ đồ trang sức đeo tay tốt, nhưng đó là khuê nữ hiếu kính nương, nhưng nương không muốn tặng cho cháu gái không đáng yêu, ngay cả giả bộ cũng làm không được.Bọn họ đi rồi, cha con còn hỏi nương, có cần lại cho A Cúc hai mươi lượng bạc mua đồ trang sức đeo tay hay không.Nương không đồng ý, cha con mặc dù không thật cao hứng, cũng không nói nhiều.Ngày hôm qua, nương nghe tam thẩm con nói, bọn họ lại đi tam phòng khóc than, Hồ thị ý tứ là, tam phòng bọn họ phải mua đồng dạng đồ trang sức đeo tay đưa A Cúc, dù sao A Cúc mất mặt cũng là ném mặt A Mãn.Tam thẩm con tức giận đến còn ầm ĩ vài câu cùng Hồ thị...!Chúng ta trước tốn nhiều tiền như vậy, nói không chừng, nương còn bị người ta oán giận lên."Đoạn thời gian gần đây Trần A Phúc vốn phiền lòng, nghe chuyện hư hỏng đại phòng thì lại phiền lòng.Hừ lạnh nói: "Lòng người là thiện biến, khẩu vị là nuôi lớn, tham lam là dung túng ra.Cha con và Tam thúc nếu như liên tục cho nữa, không chỉ chính mình sẽ càng ngày càng khó xử, khẩu vị đại phòng cũng sẽ càng biến càng lớn.Tựa như một người cha khác của con, ác lão thái bà kia đều phá hỏng đến trên đầu, hắn vẫn còn đang che chở.Hắn đây không phải là hiếu thuận, đây là đang dung túng phạm tội, là ngu hiếu."Vương thị vừa nhìn khuê nữ mất hứng, lại hối hận mình nhanh miệng.Nói: "Được, nương lại nhanh miệng rồi.Khuê nữ đừng nóng giận, cha con lần này nghe khuyên, không có cho, Tam thúc con cũng không cho ..."Trần A Phúc hiện tại trong lòng áp chế quá nhiều chuyện, mấy chuyện lông gà vỏ tòi của Trần gia căn bản không muốn nghĩ nhiều.Nhìn qua ánh mặt trời từ cửa phía tây rọi vào, ấm áp.Vương thị lại thầm nói: "Cũng sắp tháng chạp, thời tiết còn ấm áp như thế."Trần A Phúc nói: "Thời tiết này rất khác thường, nương phải chuẩn bị nhiều một chút lương thực đặt trong phủ, lấy phòng ngừa vạn nhất.Cũng kêu đại bá cùng Tam thúc con chuẩn bị nhiều một ít lương thực."Lời nói này Trần A Phúc đã dặn dò nhiều lần, sợ Vương thị không để trong lòng, lại dặn dò một lần.Vương thị tuyệt đối nghe lời nữ nhi nói, cười nói: "Khuê nữ yên tâm, nương đã chuẩn bị xong, cũng nói với bọn họ rồi.Đại bá hồi này ngược lại cực nghe khuyên, hắn cũng nói khí hậu này không tốt, chuẩn bị không tốt sẽ có tình hình tai nạn."Buổi tối, Vương thị tự mình xuống bếp, làm ra một bàn phong vị nông thôn, hương vị trong hồi ức khiến Trần A Phúc và Đại Bảo ăn được đầy mặt thỏa mãn.Sau khi ăn xong, Trần A Phúc dẫn mấy hài tử hồi phủ.Trong Trần phủ, Giang thị dẫn Trần Vũ Lam, Trần Vũ Tình và Trần Vũ Hà ăn cơm tối xong, đuổi bọn họ đi.Trần Vũ Lam đi ở cuối cùng, hắn kéo tay.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vương thị lại thở dài một hơi, nói: "Lần này, nội con và đại bá, đại bá nương, A Quý cũng muốn đi đưa gả, còn muốn mang A Cúc, Đại Hổ cùng đi mở mang tầm mắt.

Hai ngày trước đại bá của con cùng đại bá nương tới nhà chơi, nói gần nói xa nói A Cúc lớn như vậy không có kiện đồ trang sức đeo tay ra hồn, đi kinh thành sẽ làm A Mãn mất mặt." Giọng Vương thị lại lớn lên: "Không có kiện đồ trang sức đeo tay ra hồn, bọn họ nên đi cửa hàng bạc mua đi, đến nhà ta định đoạt là chuyện thế nào nha.

Nương biết rõ tâm tư bọn họ, mặc dù nương có mấy thứ đồ trang sức đeo tay tốt, nhưng đó là khuê nữ hiếu kính nương, nhưng nương không muốn tặng cho cháu gái không đáng yêu, ngay cả giả bộ cũng làm không được.

Bọn họ đi rồi, cha con còn hỏi nương, có cần lại cho A Cúc hai mươi lượng bạc mua đồ trang sức đeo tay hay không.

Nương không đồng ý, cha con mặc dù không thật cao hứng, cũng không nói nhiều.

Ngày hôm qua, nương nghe tam thẩm con nói, bọn họ lại đi tam phòng khóc than, Hồ thị ý tứ là, tam phòng bọn họ phải mua đồng dạng đồ trang sức đeo tay đưa A Cúc, dù sao A Cúc mất mặt cũng là ném mặt A Mãn.

Tam thẩm con tức giận đến còn ầm ĩ vài câu cùng Hồ thị...!Chúng ta trước tốn nhiều tiền như vậy, nói không chừng, nương còn bị người ta oán giận lên."

Đoạn thời gian gần đây Trần A Phúc vốn phiền lòng, nghe chuyện hư hỏng đại phòng thì lại phiền lòng.

Hừ lạnh nói: "Lòng người là thiện biến, khẩu vị là nuôi lớn, tham lam là dung túng ra.

Cha con và Tam thúc nếu như liên tục cho nữa, không chỉ chính mình sẽ càng ngày càng khó xử, khẩu vị đại phòng cũng sẽ càng biến càng lớn.

Tựa như một người cha khác của con, ác lão thái bà kia đều phá hỏng đến trên đầu, hắn vẫn còn đang che chở.

Hắn đây không phải là hiếu thuận, đây là đang dung túng phạm tội, là ngu hiếu."

Vương thị vừa nhìn khuê nữ mất hứng, lại hối hận mình nhanh miệng.

Nói: "Được, nương lại nhanh miệng rồi.

Khuê nữ đừng nóng giận, cha con lần này nghe khuyên, không có cho, Tam thúc con cũng không cho ..."

Trần A Phúc hiện tại trong lòng áp chế quá nhiều chuyện, mấy chuyện lông gà vỏ tòi của Trần gia căn bản không muốn nghĩ nhiều.

Nhìn qua ánh mặt trời từ cửa phía tây rọi vào, ấm áp.

Vương thị lại thầm nói: "Cũng sắp tháng chạp, thời tiết còn ấm áp như thế."

Trần A Phúc nói: "Thời tiết này rất khác thường, nương phải chuẩn bị nhiều một chút lương thực đặt trong phủ, lấy phòng ngừa vạn nhất.

Cũng kêu đại bá cùng Tam thúc con chuẩn bị nhiều một ít lương thực."

Lời nói này Trần A Phúc đã dặn dò nhiều lần, sợ Vương thị không để trong lòng, lại dặn dò một lần.

Vương thị tuyệt đối nghe lời nữ nhi nói, cười nói: "Khuê nữ yên tâm, nương đã chuẩn bị xong, cũng nói với bọn họ rồi.

Đại bá hồi này ngược lại cực nghe khuyên, hắn cũng nói khí hậu này không tốt, chuẩn bị không tốt sẽ có tình hình tai nạn."

Buổi tối, Vương thị tự mình xuống bếp, làm ra một bàn phong vị nông thôn, hương vị trong hồi ức khiến Trần A Phúc và Đại Bảo ăn được đầy mặt thỏa mãn.

Sau khi ăn xong, Trần A Phúc dẫn mấy hài tử hồi phủ.

Trong Trần phủ, Giang thị dẫn Trần Vũ Lam, Trần Vũ Tình và Trần Vũ Hà ăn cơm tối xong, đuổi bọn họ đi.

Trần Vũ Lam đi ở cuối cùng, hắn kéo tay

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vương thị lại thở dài một hơi, nói: "Lần này, nội con và đại bá, đại bá nương, A Quý cũng muốn đi đưa gả, còn muốn mang A Cúc, Đại Hổ cùng đi mở mang tầm mắt.Hai ngày trước đại bá của con cùng đại bá nương tới nhà chơi, nói gần nói xa nói A Cúc lớn như vậy không có kiện đồ trang sức đeo tay ra hồn, đi kinh thành sẽ làm A Mãn mất mặt." Giọng Vương thị lại lớn lên: "Không có kiện đồ trang sức đeo tay ra hồn, bọn họ nên đi cửa hàng bạc mua đi, đến nhà ta định đoạt là chuyện thế nào nha.Nương biết rõ tâm tư bọn họ, mặc dù nương có mấy thứ đồ trang sức đeo tay tốt, nhưng đó là khuê nữ hiếu kính nương, nhưng nương không muốn tặng cho cháu gái không đáng yêu, ngay cả giả bộ cũng làm không được.Bọn họ đi rồi, cha con còn hỏi nương, có cần lại cho A Cúc hai mươi lượng bạc mua đồ trang sức đeo tay hay không.Nương không đồng ý, cha con mặc dù không thật cao hứng, cũng không nói nhiều.Ngày hôm qua, nương nghe tam thẩm con nói, bọn họ lại đi tam phòng khóc than, Hồ thị ý tứ là, tam phòng bọn họ phải mua đồng dạng đồ trang sức đeo tay đưa A Cúc, dù sao A Cúc mất mặt cũng là ném mặt A Mãn.Tam thẩm con tức giận đến còn ầm ĩ vài câu cùng Hồ thị...!Chúng ta trước tốn nhiều tiền như vậy, nói không chừng, nương còn bị người ta oán giận lên."Đoạn thời gian gần đây Trần A Phúc vốn phiền lòng, nghe chuyện hư hỏng đại phòng thì lại phiền lòng.Hừ lạnh nói: "Lòng người là thiện biến, khẩu vị là nuôi lớn, tham lam là dung túng ra.Cha con và Tam thúc nếu như liên tục cho nữa, không chỉ chính mình sẽ càng ngày càng khó xử, khẩu vị đại phòng cũng sẽ càng biến càng lớn.Tựa như một người cha khác của con, ác lão thái bà kia đều phá hỏng đến trên đầu, hắn vẫn còn đang che chở.Hắn đây không phải là hiếu thuận, đây là đang dung túng phạm tội, là ngu hiếu."Vương thị vừa nhìn khuê nữ mất hứng, lại hối hận mình nhanh miệng.Nói: "Được, nương lại nhanh miệng rồi.Khuê nữ đừng nóng giận, cha con lần này nghe khuyên, không có cho, Tam thúc con cũng không cho ..."Trần A Phúc hiện tại trong lòng áp chế quá nhiều chuyện, mấy chuyện lông gà vỏ tòi của Trần gia căn bản không muốn nghĩ nhiều.Nhìn qua ánh mặt trời từ cửa phía tây rọi vào, ấm áp.Vương thị lại thầm nói: "Cũng sắp tháng chạp, thời tiết còn ấm áp như thế."Trần A Phúc nói: "Thời tiết này rất khác thường, nương phải chuẩn bị nhiều một chút lương thực đặt trong phủ, lấy phòng ngừa vạn nhất.Cũng kêu đại bá cùng Tam thúc con chuẩn bị nhiều một ít lương thực."Lời nói này Trần A Phúc đã dặn dò nhiều lần, sợ Vương thị không để trong lòng, lại dặn dò một lần.Vương thị tuyệt đối nghe lời nữ nhi nói, cười nói: "Khuê nữ yên tâm, nương đã chuẩn bị xong, cũng nói với bọn họ rồi.Đại bá hồi này ngược lại cực nghe khuyên, hắn cũng nói khí hậu này không tốt, chuẩn bị không tốt sẽ có tình hình tai nạn."Buổi tối, Vương thị tự mình xuống bếp, làm ra một bàn phong vị nông thôn, hương vị trong hồi ức khiến Trần A Phúc và Đại Bảo ăn được đầy mặt thỏa mãn.Sau khi ăn xong, Trần A Phúc dẫn mấy hài tử hồi phủ.Trong Trần phủ, Giang thị dẫn Trần Vũ Lam, Trần Vũ Tình và Trần Vũ Hà ăn cơm tối xong, đuổi bọn họ đi.Trần Vũ Lam đi ở cuối cùng, hắn kéo tay.

Chương 407: 407: Ác Phụ