Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 416: 416: Thăm Hỏi

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sở Lệnh Tuyên xuống xe ngựa trước, lại xoay người đỡ Trần A Phúc xuống.Lúc này, một người quan quân mặc nhung trang từ trong nhà đi ra ôm quyền cùng Sở Lệnh Tuyên, hô: "Sở đại nhân."Hắn hẳn là tiểu đầu mục bên trong này.Sở Lệnh Tuyên cũng cười trả lễ cùng hắn, lại từ trong lồng ngực lấy ra một cái hà bao nhét vào trong tay hắn.Nói: "Nhạc phụ dựa vào Lâm tướng quân cùng các vị huynh đệ hỗ trợ chiếu cố, Sở mỗ vĩnh viễn khắc trong tâm khảm."Lâm tướng quân nhanh chóng giấu hà bao vào trong lòng, cười nói: "Trần đại nhân là quan tốt, sẽ không sống lâu dài ở chỗ này, tiểu nhân tự nhiên hết sức chiếu cố tốt cho y."Trần A Phúc không lên tiếng, chỉ cười phúc phúc với Lâm tướng quân, Lâm tướng quân lại ôm ôm quyền với nàng.Trần A Phúc lại giao bao trong tay cho hắn, hắn cần kiểm tra trước, sau đó lại giao cho Trần Thế Anh.Qua cửa thuỳ hoa, Trần A Phúc và Sở Lệnh Tuyên dọc theo hành lang gấp khúc đi đến chủ phòng.Trong sân im ắng , chỉ có mấy người lính khi thì sẽ tới đi một chút, không biết trong phòng cất dấu bao nhiêu người trông coi.Tiến vào thượng phòng, trong sảnh phòng không có một bóng người.Lại đi phía đông, chứng kiến Trần Thế Anh ngồi trên giường gạch ở trắc phòng, bàn con trên giường bày biện một bàn cờ vây, hắn đang tập trung tinh thần tự mình hạ cờ đánh cờ cùng bản thân, căn bản không phát hiện có người vào."Cha." Trần A Phúc hô.Trần Thế Anh ngẩng mạnh đầu.Hắn mặc trường bào bông vải sa tanh màu đen chọn thêu hình tròn vàng, đây là năm trước Giang thị làm cho hắn, lần trước mới để cho người đưa vào cho hắn.Trên đầu mang trâm ngọc bích, râu ria cũng thật chỉnh tề, dọn dẹp bản thân cực kỳ gọn gàng.Nhưng mà, mặt hắn gầy rất nhiều, thái dương đã có tóc trắng, trán trơn bóng cùng khóe mắt cũng có nếp nhăn nhỏ.Hắn thoáng cái gì đi mấy tuổi.Trần A Phúc ch** n**c mắt ra, lại hô một tiếng: "Cha.""Phúc nhi, thật sự là Phúc nhi." Trần Thế Anh đầu tiên là sững sờ, vội vàng xuống giường, trong mắt cũng có thủy quang, nói: "Phúc nhi, cha còn có thể thấy con."Đây là cổ đại, nếu không, Trần A Phúc nhất định sẽ bổ nhào vào trong lòng hắn khóc.Trần A Phúc kéo tay áo hắn nói: "Cha, cha là quan tốt, không chỉ có thể thấy nữ nhi, về sau còn có thể đường đường chính chính đi ra ngoài."Trần Thế Anh cười gật gật đầu, rồi nói với Sở Lệnh Tuyên: "Con rể, mau, mau, mau trên giường gạch ngồi, mặt đất lạnh." Kéo Trần A Phúc ngồi ở trên giường.Trong phòng rất lạnh, không có đốt chậu than, nhưng thiêu giường.Ngồi trên giường, người liền ấm áp lên.Trong phòng bài trí mặc dù đơn giản, nhưng sạch sẽ đến không nhiễm một hạt bụi.Xem ra, mấy quân sĩ này vẫn tương đối chiếu cố Trần Thế Anh, hắn xác thực không chịu tội.Ngồi vào.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sở Lệnh Tuyên xuống xe ngựa trước, lại xoay người đỡ Trần A Phúc xuống.

Lúc này, một người quan quân mặc nhung trang từ trong nhà đi ra ôm quyền cùng Sở Lệnh Tuyên, hô: "Sở đại nhân."

Hắn hẳn là tiểu đầu mục bên trong này.

Sở Lệnh Tuyên cũng cười trả lễ cùng hắn, lại từ trong lồng ngực lấy ra một cái hà bao nhét vào trong tay hắn.

Nói: "Nhạc phụ dựa vào Lâm tướng quân cùng các vị huynh đệ hỗ trợ chiếu cố, Sở mỗ vĩnh viễn khắc trong tâm khảm."

Lâm tướng quân nhanh chóng giấu hà bao vào trong lòng, cười nói: "Trần đại nhân là quan tốt, sẽ không sống lâu dài ở chỗ này, tiểu nhân tự nhiên hết sức chiếu cố tốt cho y."

Trần A Phúc không lên tiếng, chỉ cười phúc phúc với Lâm tướng quân, Lâm tướng quân lại ôm ôm quyền với nàng.

Trần A Phúc lại giao bao trong tay cho hắn, hắn cần kiểm tra trước, sau đó lại giao cho Trần Thế Anh.

Qua cửa thuỳ hoa, Trần A Phúc và Sở Lệnh Tuyên dọc theo hành lang gấp khúc đi đến chủ phòng.

Trong sân im ắng , chỉ có mấy người lính khi thì sẽ tới đi một chút, không biết trong phòng cất dấu bao nhiêu người trông coi.

Tiến vào thượng phòng, trong sảnh phòng không có một bóng người.

Lại đi phía đông, chứng kiến Trần Thế Anh ngồi trên giường gạch ở trắc phòng, bàn con trên giường bày biện một bàn cờ vây, hắn đang tập trung tinh thần tự mình hạ cờ đánh cờ cùng bản thân, căn bản không phát hiện có người vào.

"Cha." Trần A Phúc hô.

Trần Thế Anh ngẩng mạnh đầu.

Hắn mặc trường bào bông vải sa tanh màu đen chọn thêu hình tròn vàng, đây là năm trước Giang thị làm cho hắn, lần trước mới để cho người đưa vào cho hắn.

Trên đầu mang trâm ngọc bích, râu ria cũng thật chỉnh tề, dọn dẹp bản thân cực kỳ gọn gàng.

Nhưng mà, mặt hắn gầy rất nhiều, thái dương đã có tóc trắng, trán trơn bóng cùng khóe mắt cũng có nếp nhăn nhỏ.

Hắn thoáng cái gì đi mấy tuổi.

Trần A Phúc ch** n**c mắt ra, lại hô một tiếng: "Cha."

"Phúc nhi, thật sự là Phúc nhi." Trần Thế Anh đầu tiên là sững sờ, vội vàng xuống giường, trong mắt cũng có thủy quang, nói: "Phúc nhi, cha còn có thể thấy con."

Đây là cổ đại, nếu không, Trần A Phúc nhất định sẽ bổ nhào vào trong lòng hắn khóc.

Trần A Phúc kéo tay áo hắn nói: "Cha, cha là quan tốt, không chỉ có thể thấy nữ nhi, về sau còn có thể đường đường chính chính đi ra ngoài."

Trần Thế Anh cười gật gật đầu, rồi nói với Sở Lệnh Tuyên: "Con rể, mau, mau, mau trên giường gạch ngồi, mặt đất lạnh." Kéo Trần A Phúc ngồi ở trên giường.

Trong phòng rất lạnh, không có đốt chậu than, nhưng thiêu giường.

Ngồi trên giường, người liền ấm áp lên.

Trong phòng bài trí mặc dù đơn giản, nhưng sạch sẽ đến không nhiễm một hạt bụi.

Xem ra, mấy quân sĩ này vẫn tương đối chiếu cố Trần Thế Anh, hắn xác thực không chịu tội.

Ngồi vào

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sở Lệnh Tuyên xuống xe ngựa trước, lại xoay người đỡ Trần A Phúc xuống.Lúc này, một người quan quân mặc nhung trang từ trong nhà đi ra ôm quyền cùng Sở Lệnh Tuyên, hô: "Sở đại nhân."Hắn hẳn là tiểu đầu mục bên trong này.Sở Lệnh Tuyên cũng cười trả lễ cùng hắn, lại từ trong lồng ngực lấy ra một cái hà bao nhét vào trong tay hắn.Nói: "Nhạc phụ dựa vào Lâm tướng quân cùng các vị huynh đệ hỗ trợ chiếu cố, Sở mỗ vĩnh viễn khắc trong tâm khảm."Lâm tướng quân nhanh chóng giấu hà bao vào trong lòng, cười nói: "Trần đại nhân là quan tốt, sẽ không sống lâu dài ở chỗ này, tiểu nhân tự nhiên hết sức chiếu cố tốt cho y."Trần A Phúc không lên tiếng, chỉ cười phúc phúc với Lâm tướng quân, Lâm tướng quân lại ôm ôm quyền với nàng.Trần A Phúc lại giao bao trong tay cho hắn, hắn cần kiểm tra trước, sau đó lại giao cho Trần Thế Anh.Qua cửa thuỳ hoa, Trần A Phúc và Sở Lệnh Tuyên dọc theo hành lang gấp khúc đi đến chủ phòng.Trong sân im ắng , chỉ có mấy người lính khi thì sẽ tới đi một chút, không biết trong phòng cất dấu bao nhiêu người trông coi.Tiến vào thượng phòng, trong sảnh phòng không có một bóng người.Lại đi phía đông, chứng kiến Trần Thế Anh ngồi trên giường gạch ở trắc phòng, bàn con trên giường bày biện một bàn cờ vây, hắn đang tập trung tinh thần tự mình hạ cờ đánh cờ cùng bản thân, căn bản không phát hiện có người vào."Cha." Trần A Phúc hô.Trần Thế Anh ngẩng mạnh đầu.Hắn mặc trường bào bông vải sa tanh màu đen chọn thêu hình tròn vàng, đây là năm trước Giang thị làm cho hắn, lần trước mới để cho người đưa vào cho hắn.Trên đầu mang trâm ngọc bích, râu ria cũng thật chỉnh tề, dọn dẹp bản thân cực kỳ gọn gàng.Nhưng mà, mặt hắn gầy rất nhiều, thái dương đã có tóc trắng, trán trơn bóng cùng khóe mắt cũng có nếp nhăn nhỏ.Hắn thoáng cái gì đi mấy tuổi.Trần A Phúc ch** n**c mắt ra, lại hô một tiếng: "Cha.""Phúc nhi, thật sự là Phúc nhi." Trần Thế Anh đầu tiên là sững sờ, vội vàng xuống giường, trong mắt cũng có thủy quang, nói: "Phúc nhi, cha còn có thể thấy con."Đây là cổ đại, nếu không, Trần A Phúc nhất định sẽ bổ nhào vào trong lòng hắn khóc.Trần A Phúc kéo tay áo hắn nói: "Cha, cha là quan tốt, không chỉ có thể thấy nữ nhi, về sau còn có thể đường đường chính chính đi ra ngoài."Trần Thế Anh cười gật gật đầu, rồi nói với Sở Lệnh Tuyên: "Con rể, mau, mau, mau trên giường gạch ngồi, mặt đất lạnh." Kéo Trần A Phúc ngồi ở trên giường.Trong phòng rất lạnh, không có đốt chậu than, nhưng thiêu giường.Ngồi trên giường, người liền ấm áp lên.Trong phòng bài trí mặc dù đơn giản, nhưng sạch sẽ đến không nhiễm một hạt bụi.Xem ra, mấy quân sĩ này vẫn tương đối chiếu cố Trần Thế Anh, hắn xác thực không chịu tội.Ngồi vào.

Chương 416: 416: Thăm Hỏi