Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 425: 425: Cái Eo Cứng Rắn
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc ngồi vào chỗ của mình xong, chứng kiến Vinh Chiêu mặc dù đánh phấn trang điểm rất dày, cũng mặc cung trang, châu ngọc đầu đầy, lại là tiều tụy nhiều, cũng già đi nhiều.Không chỉ là trên tướng mạo biến hóa lớn, ngay cả trên khí chất đều yếu ớt nhiều, xa không ngang ngược như nhìn thấy lúc trước.Nàng lại nghe tam phu nhân nói vết sẹo trên trán Sở Hầu gia là bởi vì hắn "Tìm ngoại thất" bị Vinh Chiêu đánh.Đây cũng là hiện tại, chỉ đánh ra một vết sẹo.Nếu là trước kia, Sở Hầu gia dám "Tìm ngoại thất", Vinh Chiêu cùng Mã Thục phi còn không biết làm ầm ĩ thành cái dạng gì.Trần A Phúc đoán được "Tìm ngoại thất" khẳng định là Sở Hầu gia lấy cớ, ông là muốn dành nhiều chút thời gian làm chuyện của mình.Ngay cả cơn giận này cũng nhịn, thật không như tính cách Vinh Chiêu.Cái này còn phải cảm tạ Kim Yến Tử, mấy lần điểu kéo phân, hơn nữa tuyết tai họa lần này, liền chỉnh Vinh Chiêu thành người điềm xấu từ Hoàng thượng cho tới dân chúng đều chán ghét, cũng làm cho Vinh Chiêu lớn lối ngang ngược rất là biết điều.Nghĩ đến Bụi trong Ảnh Tuyết Am, Trần A Phúc thống khoái một trận.Trần A Phúc nói: "Bẩm công chúa điện hạ, bẩm cha chồng, lúc con dâu đang chuẩn bị mang hài tử lên xe, tam thẩm đột nhiên đến.Nàng nói thái hậu nương nương nghe nói hài tử đáng yêu, muốn gặp.Hôm nay đúng lúc tam thẩm trang điểm muốn tiến cung gặp thái hậu nương nương, liền nói muốn dẫn hài tử tiến cung cấp thái hậu nhìn một chút, liền kêu người ôm đi rồi." Nói xong, còn là bộ dáng không có biện pháp.Đây là biện pháp nàng thương lượng cùng tam phu nhân.Hài tử sẽ không tới bên này, cũng chắc chắn sẽ không tiến cung, trong cung có mấy người bất thiện Mã Thục phi.Nếu như có người hỏi vì sao không tiến cung, chỉ nói tam phu nhân vốn là đã mang hài tử ra ngoài phủ, nhưng nàng đột nhiên cảm giác khó chịu, lại không đi.Vinh Chiêu tức giận đến đau gan, cũng không dám nói không thể mang hài tử đi gặp thái hậu.Lạnh giọng nói: "Hôm nay không được, ngày mai lại dẫn hài tử đến.Bản cung nghe nói hai hài tử kia rất đáng yêu, vẫn muốn nhìn một chút."Sở Hầu gia khoát tay nói: "Con dâu lập tức phải về phủ Định Châu, còn có thật nhiều người cũng không đi bái phỏng, chúng ta liền đừng làm khó dễ bọn họ.Ngày còn dài, lần sau bọn họ hồi kinh thành, gặp mặt cũng không chậm trễ."Vinh Chiêu nhướn lông mày lên, trầm giọng nói: "Như vậy sao được..."Sở Hầu gia chặn lại nàng ta nói: "Đầu ta đột nhiên đau, liền không giữ con dâu nữa." Hắn sờ sờ vết sẹo trên trán, rồi mỉm cười nói với Vinh Chiêu: "Nghe nói trong phủ hoa đào đã chớm nụ, thật sự là kỳ quái, lúc này mới là đầu xuân.Công chúa không phải là thích nhất uống mật ngâm hoa đào lộ sao, kêu bọn hạ nhân ướp nhiều vài hũ."Vinh Chiêu đều không nhớ rõ Sở lang lần trước cười với nàng ta là lúc nào, chứng kiến Sở lang cười đến như gió xuân ấm áp, thanh âm ôn hòa, không khỏi vui vẻ nói: "Được nha, hoa đào trong một đêm liền kết nhiều đóa như vậy..."Trần A Phúc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần A Phúc ngồi vào chỗ của mình xong, chứng kiến Vinh Chiêu mặc dù đánh phấn trang điểm rất dày, cũng mặc cung trang, châu ngọc đầu đầy, lại là tiều tụy nhiều, cũng già đi nhiều.
Không chỉ là trên tướng mạo biến hóa lớn, ngay cả trên khí chất đều yếu ớt nhiều, xa không ngang ngược như nhìn thấy lúc trước.
Nàng lại nghe tam phu nhân nói vết sẹo trên trán Sở Hầu gia là bởi vì hắn "Tìm ngoại thất" bị Vinh Chiêu đánh.
Đây cũng là hiện tại, chỉ đánh ra một vết sẹo.
Nếu là trước kia, Sở Hầu gia dám "Tìm ngoại thất", Vinh Chiêu cùng Mã Thục phi còn không biết làm ầm ĩ thành cái dạng gì.
Trần A Phúc đoán được "Tìm ngoại thất" khẳng định là Sở Hầu gia lấy cớ, ông là muốn dành nhiều chút thời gian làm chuyện của mình.
Ngay cả cơn giận này cũng nhịn, thật không như tính cách Vinh Chiêu.
Cái này còn phải cảm tạ Kim Yến Tử, mấy lần điểu kéo phân, hơn nữa tuyết tai họa lần này, liền chỉnh Vinh Chiêu thành người điềm xấu từ Hoàng thượng cho tới dân chúng đều chán ghét, cũng làm cho Vinh Chiêu lớn lối ngang ngược rất là biết điều.
Nghĩ đến Bụi trong Ảnh Tuyết Am, Trần A Phúc thống khoái một trận.
Trần A Phúc nói: "Bẩm công chúa điện hạ, bẩm cha chồng, lúc con dâu đang chuẩn bị mang hài tử lên xe, tam thẩm đột nhiên đến.
Nàng nói thái hậu nương nương nghe nói hài tử đáng yêu, muốn gặp.
Hôm nay đúng lúc tam thẩm trang điểm muốn tiến cung gặp thái hậu nương nương, liền nói muốn dẫn hài tử tiến cung cấp thái hậu nhìn một chút, liền kêu người ôm đi rồi." Nói xong, còn là bộ dáng không có biện pháp.
Đây là biện pháp nàng thương lượng cùng tam phu nhân.
Hài tử sẽ không tới bên này, cũng chắc chắn sẽ không tiến cung, trong cung có mấy người bất thiện Mã Thục phi.
Nếu như có người hỏi vì sao không tiến cung, chỉ nói tam phu nhân vốn là đã mang hài tử ra ngoài phủ, nhưng nàng đột nhiên cảm giác khó chịu, lại không đi.
Vinh Chiêu tức giận đến đau gan, cũng không dám nói không thể mang hài tử đi gặp thái hậu.
Lạnh giọng nói: "Hôm nay không được, ngày mai lại dẫn hài tử đến.
Bản cung nghe nói hai hài tử kia rất đáng yêu, vẫn muốn nhìn một chút."
Sở Hầu gia khoát tay nói: "Con dâu lập tức phải về phủ Định Châu, còn có thật nhiều người cũng không đi bái phỏng, chúng ta liền đừng làm khó dễ bọn họ.
Ngày còn dài, lần sau bọn họ hồi kinh thành, gặp mặt cũng không chậm trễ."
Vinh Chiêu nhướn lông mày lên, trầm giọng nói: "Như vậy sao được..."
Sở Hầu gia chặn lại nàng ta nói: "Đầu ta đột nhiên đau, liền không giữ con dâu nữa." Hắn sờ sờ vết sẹo trên trán, rồi mỉm cười nói với Vinh Chiêu: "Nghe nói trong phủ hoa đào đã chớm nụ, thật sự là kỳ quái, lúc này mới là đầu xuân.
Công chúa không phải là thích nhất uống mật ngâm hoa đào lộ sao, kêu bọn hạ nhân ướp nhiều vài hũ."
Vinh Chiêu đều không nhớ rõ Sở lang lần trước cười với nàng ta là lúc nào, chứng kiến Sở lang cười đến như gió xuân ấm áp, thanh âm ôn hòa, không khỏi vui vẻ nói: "Được nha, hoa đào trong một đêm liền kết nhiều đóa như vậy..."
Trần A Phúc
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc ngồi vào chỗ của mình xong, chứng kiến Vinh Chiêu mặc dù đánh phấn trang điểm rất dày, cũng mặc cung trang, châu ngọc đầu đầy, lại là tiều tụy nhiều, cũng già đi nhiều.Không chỉ là trên tướng mạo biến hóa lớn, ngay cả trên khí chất đều yếu ớt nhiều, xa không ngang ngược như nhìn thấy lúc trước.Nàng lại nghe tam phu nhân nói vết sẹo trên trán Sở Hầu gia là bởi vì hắn "Tìm ngoại thất" bị Vinh Chiêu đánh.Đây cũng là hiện tại, chỉ đánh ra một vết sẹo.Nếu là trước kia, Sở Hầu gia dám "Tìm ngoại thất", Vinh Chiêu cùng Mã Thục phi còn không biết làm ầm ĩ thành cái dạng gì.Trần A Phúc đoán được "Tìm ngoại thất" khẳng định là Sở Hầu gia lấy cớ, ông là muốn dành nhiều chút thời gian làm chuyện của mình.Ngay cả cơn giận này cũng nhịn, thật không như tính cách Vinh Chiêu.Cái này còn phải cảm tạ Kim Yến Tử, mấy lần điểu kéo phân, hơn nữa tuyết tai họa lần này, liền chỉnh Vinh Chiêu thành người điềm xấu từ Hoàng thượng cho tới dân chúng đều chán ghét, cũng làm cho Vinh Chiêu lớn lối ngang ngược rất là biết điều.Nghĩ đến Bụi trong Ảnh Tuyết Am, Trần A Phúc thống khoái một trận.Trần A Phúc nói: "Bẩm công chúa điện hạ, bẩm cha chồng, lúc con dâu đang chuẩn bị mang hài tử lên xe, tam thẩm đột nhiên đến.Nàng nói thái hậu nương nương nghe nói hài tử đáng yêu, muốn gặp.Hôm nay đúng lúc tam thẩm trang điểm muốn tiến cung gặp thái hậu nương nương, liền nói muốn dẫn hài tử tiến cung cấp thái hậu nhìn một chút, liền kêu người ôm đi rồi." Nói xong, còn là bộ dáng không có biện pháp.Đây là biện pháp nàng thương lượng cùng tam phu nhân.Hài tử sẽ không tới bên này, cũng chắc chắn sẽ không tiến cung, trong cung có mấy người bất thiện Mã Thục phi.Nếu như có người hỏi vì sao không tiến cung, chỉ nói tam phu nhân vốn là đã mang hài tử ra ngoài phủ, nhưng nàng đột nhiên cảm giác khó chịu, lại không đi.Vinh Chiêu tức giận đến đau gan, cũng không dám nói không thể mang hài tử đi gặp thái hậu.Lạnh giọng nói: "Hôm nay không được, ngày mai lại dẫn hài tử đến.Bản cung nghe nói hai hài tử kia rất đáng yêu, vẫn muốn nhìn một chút."Sở Hầu gia khoát tay nói: "Con dâu lập tức phải về phủ Định Châu, còn có thật nhiều người cũng không đi bái phỏng, chúng ta liền đừng làm khó dễ bọn họ.Ngày còn dài, lần sau bọn họ hồi kinh thành, gặp mặt cũng không chậm trễ."Vinh Chiêu nhướn lông mày lên, trầm giọng nói: "Như vậy sao được..."Sở Hầu gia chặn lại nàng ta nói: "Đầu ta đột nhiên đau, liền không giữ con dâu nữa." Hắn sờ sờ vết sẹo trên trán, rồi mỉm cười nói với Vinh Chiêu: "Nghe nói trong phủ hoa đào đã chớm nụ, thật sự là kỳ quái, lúc này mới là đầu xuân.Công chúa không phải là thích nhất uống mật ngâm hoa đào lộ sao, kêu bọn hạ nhân ướp nhiều vài hũ."Vinh Chiêu đều không nhớ rõ Sở lang lần trước cười với nàng ta là lúc nào, chứng kiến Sở lang cười đến như gió xuân ấm áp, thanh âm ôn hòa, không khỏi vui vẻ nói: "Được nha, hoa đào trong một đêm liền kết nhiều đóa như vậy..."Trần A Phúc.