Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 431: 431: Tin Tức Tốt
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trừ hai ngày đầu Trần A Phúc trở về Sở Lệnh Tuyên đúng hạn về nhà, sau đó lại công việc lu bù lên.Nghe ý tứ Sở Lệnh Tuyên, hiện tại Tam hoàng tử đã thành người tâm phúc của Hoàng thượng, nhất đảng Nhị hoàng tử hình như đã không có tinh lực dư thừa lại tiếp tục chú ý Cửu hoàng tử cùng Sở gia.Sở gia phải vội vàng bồi dưỡng thế lực của mình, còn có phải vội vàng giải quyết chuyện của Vương Thành, khảm rớt thế lực Nhị hoàng tử ở Tây bộ.Chuyện tốt như thế, nhất đảng Tam hoàng tử khẳng định rất nguyện ý giúp bận rộn...Trần A Phúc là vạch đầu ngón tay tính ngày, khẩn cầu trời xanh phù hộ Tam lão gia trong khoảng thời gian này không cần gặp chuyện không may.Lại cấp thiết ngóng nhìn ngày hai mươi sáu đến nhanh một chút, Kim Yến Tử có thể mau đi ra một chút.Nó đi ra, Tam lão gia lại nhiều một tầng bảo đảm.Kim Yến Tử nói, thần dược trên tay Tam lão gia ngậm lục tổ yến, sau khi nó rời khỏi đây, có thể tìm hương vị nhanh chóng tìm được phương hướng Tam lão gia.Nó còn nói, thời điểm tìm cầu ba màu, nó đi qua Liêu Châu, địa hình vẫn tương đối quen thuộc...Nàng lại đòi Kim Yến Tử năm mảnh nhỏ Yến Trầm Hương Lục Diệp, đơn vị đo đương nhiên vẫn là ghèn mắt ba ba.Phân biệt bỏ vào trong gối nằm mới làm cho Đại Bảo, Sở tiểu cô nương, A Lộc, Lý Hiên, Sở Lệnh Trí.Nếu như Sở lão hầu gia về phủ Định Châu, Sở Lệnh Trí sẽ cùng đến kính hiếu như cũ.Trần A Phúc rất thích đứa bé kia, đại khí, đáng yêu, đương nhiên cũng hy vọng nó càng thông minh, càng khỏe mạnh.Tối muộn ngày hai mươi bốn, Sở Lệnh Tuyên hai ngày không gặp lại xuất hiện.Sắc mặt hắn rất nhẹ nhàng, khóe môi giương lên.Trần A Phúc cười nói: "Nhìn chàng thế này, là có tin tức tốt sao?"Sở Lệnh Tuyên gật đầu, thừa dịp đầy tớ không ở đây, Sở tiểu cô nương cúi đầu trêu chọc đệ đệ, nhanh chóng hôn Trần A Phúc một cái.Hắn như vậy, thật là có tin tức tốt.Trần A Phúc cũng hé miệng cười rộ lên.Sở Lệnh Tuyên nhẹ nói: "Cha kêu người đưa thư đến, Quy Linh sư phụ đã đến khu dịch, dược của hắn vô cùng tốt, dựa vào dược này, dịch bệnh khu dịch hẳn là được khống chế rất nhanh..."Ngày tin tức này truyền ra là ngày mười tám tháng hai.Nói cách khác, đến ngày mười tám thì Tam lão gia vẫn an toàn.Còn có hai ngày, không, còn có một ngày lẻ ba canh giờ, Kim Yến Tử có thể đi ra.Chỉ cần Tam lão gia có thể từ ngày mười tám kiên trì đến bây giờ, kiên trì đến sáng sớm ngày hai mươi sáu nữa, hắn cũng sẽ không xảy ra đại sự.Cuối cùng đến buổi tối hai mươi lăm ngày, Sở Lệnh Tuyên chưa trở về, Trần A Phúc lại dẫn hai tiểu ca đi không gian.Hai tiểu ca đã ngủ, Trần A Phúc nói chuyện cùng Kim Yến Tử đứng ở trong lòng bàn tay nàng.Một người một yến đều đặc biệt kích động, ngóng nhìn giờ tý sắp tới.Kim Yến Tử chít chít nói: "Nếu như thúc Sở phụ thân không gặp chuyện không may, người ta vừa đi ra ngoài, sáng sớm ngày mai liền có thể tìm tới hắn.Nếu như hắn xảy ra chuyện trước, người ta liền lực bất tòng tâm rồi." Nói xong, còn nhún nhún cái cổ nhỏ.Nếu như vật nhỏ ra ngoài, mặc kệ Tam lão gia như thế nào, ít nhất sẽ biết rõ tin tức cùng hành tung của hắn rất nhanh.Trần A Phúc nhẹ nói: "Hy vọng Tam thúc có thể cố gắng chờ con tìm được hắn, con tìm được hắn rồi, ma ma mới có thể triệt để yên tâm." Lại dùng tay thuận lông vũ nó nói: "Cục cưng, cảm ơn con.Bởi vì có con, ma ma mới có phúc, bởi vì ma ma có phúc,.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trừ hai ngày đầu Trần A Phúc trở về Sở Lệnh Tuyên đúng hạn về nhà, sau đó lại công việc lu bù lên.
Nghe ý tứ Sở Lệnh Tuyên, hiện tại Tam hoàng tử đã thành người tâm phúc của Hoàng thượng, nhất đảng Nhị hoàng tử hình như đã không có tinh lực dư thừa lại tiếp tục chú ý Cửu hoàng tử cùng Sở gia.
Sở gia phải vội vàng bồi dưỡng thế lực của mình, còn có phải vội vàng giải quyết chuyện của Vương Thành, khảm rớt thế lực Nhị hoàng tử ở Tây bộ.
Chuyện tốt như thế, nhất đảng Tam hoàng tử khẳng định rất nguyện ý giúp bận rộn...
Trần A Phúc là vạch đầu ngón tay tính ngày, khẩn cầu trời xanh phù hộ Tam lão gia trong khoảng thời gian này không cần gặp chuyện không may.
Lại cấp thiết ngóng nhìn ngày hai mươi sáu đến nhanh một chút, Kim Yến Tử có thể mau đi ra một chút.
Nó đi ra, Tam lão gia lại nhiều một tầng bảo đảm.
Kim Yến Tử nói, thần dược trên tay Tam lão gia ngậm lục tổ yến, sau khi nó rời khỏi đây, có thể tìm hương vị nhanh chóng tìm được phương hướng Tam lão gia.
Nó còn nói, thời điểm tìm cầu ba màu, nó đi qua Liêu Châu, địa hình vẫn tương đối quen thuộc...
Nàng lại đòi Kim Yến Tử năm mảnh nhỏ Yến Trầm Hương Lục Diệp, đơn vị đo đương nhiên vẫn là ghèn mắt ba ba.
Phân biệt bỏ vào trong gối nằm mới làm cho Đại Bảo, Sở tiểu cô nương, A Lộc, Lý Hiên, Sở Lệnh Trí.
Nếu như Sở lão hầu gia về phủ Định Châu, Sở Lệnh Trí sẽ cùng đến kính hiếu như cũ.
Trần A Phúc rất thích đứa bé kia, đại khí, đáng yêu, đương nhiên cũng hy vọng nó càng thông minh, càng khỏe mạnh.
Tối muộn ngày hai mươi bốn, Sở Lệnh Tuyên hai ngày không gặp lại xuất hiện.
Sắc mặt hắn rất nhẹ nhàng, khóe môi giương lên.
Trần A Phúc cười nói: "Nhìn chàng thế này, là có tin tức tốt sao?"
Sở Lệnh Tuyên gật đầu, thừa dịp đầy tớ không ở đây, Sở tiểu cô nương cúi đầu trêu chọc đệ đệ, nhanh chóng hôn Trần A Phúc một cái.
Hắn như vậy, thật là có tin tức tốt.
Trần A Phúc cũng hé miệng cười rộ lên.
Sở Lệnh Tuyên nhẹ nói: "Cha kêu người đưa thư đến, Quy Linh sư phụ đã đến khu dịch, dược của hắn vô cùng tốt, dựa vào dược này, dịch bệnh khu dịch hẳn là được khống chế rất nhanh..."
Ngày tin tức này truyền ra là ngày mười tám tháng hai.
Nói cách khác, đến ngày mười tám thì Tam lão gia vẫn an toàn.
Còn có hai ngày, không, còn có một ngày lẻ ba canh giờ, Kim Yến Tử có thể đi ra.
Chỉ cần Tam lão gia có thể từ ngày mười tám kiên trì đến bây giờ, kiên trì đến sáng sớm ngày hai mươi sáu nữa, hắn cũng sẽ không xảy ra đại sự.
Cuối cùng đến buổi tối hai mươi lăm ngày, Sở Lệnh Tuyên chưa trở về, Trần A Phúc lại dẫn hai tiểu ca đi không gian.
Hai tiểu ca đã ngủ, Trần A Phúc nói chuyện cùng Kim Yến Tử đứng ở trong lòng bàn tay nàng.
Một người một yến đều đặc biệt kích động, ngóng nhìn giờ tý sắp tới.
Kim Yến Tử chít chít nói: "Nếu như thúc Sở phụ thân không gặp chuyện không may, người ta vừa đi ra ngoài, sáng sớm ngày mai liền có thể tìm tới hắn.
Nếu như hắn xảy ra chuyện trước, người ta liền lực bất tòng tâm rồi." Nói xong, còn nhún nhún cái cổ nhỏ.
Nếu như vật nhỏ ra ngoài, mặc kệ Tam lão gia như thế nào, ít nhất sẽ biết rõ tin tức cùng hành tung của hắn rất nhanh.
Trần A Phúc nhẹ nói: "Hy vọng Tam thúc có thể cố gắng chờ con tìm được hắn, con tìm được hắn rồi, ma ma mới có thể triệt để yên tâm." Lại dùng tay thuận lông vũ nó nói: "Cục cưng, cảm ơn con.
Bởi vì có con, ma ma mới có phúc, bởi vì ma ma có phúc,
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trừ hai ngày đầu Trần A Phúc trở về Sở Lệnh Tuyên đúng hạn về nhà, sau đó lại công việc lu bù lên.Nghe ý tứ Sở Lệnh Tuyên, hiện tại Tam hoàng tử đã thành người tâm phúc của Hoàng thượng, nhất đảng Nhị hoàng tử hình như đã không có tinh lực dư thừa lại tiếp tục chú ý Cửu hoàng tử cùng Sở gia.Sở gia phải vội vàng bồi dưỡng thế lực của mình, còn có phải vội vàng giải quyết chuyện của Vương Thành, khảm rớt thế lực Nhị hoàng tử ở Tây bộ.Chuyện tốt như thế, nhất đảng Tam hoàng tử khẳng định rất nguyện ý giúp bận rộn...Trần A Phúc là vạch đầu ngón tay tính ngày, khẩn cầu trời xanh phù hộ Tam lão gia trong khoảng thời gian này không cần gặp chuyện không may.Lại cấp thiết ngóng nhìn ngày hai mươi sáu đến nhanh một chút, Kim Yến Tử có thể mau đi ra một chút.Nó đi ra, Tam lão gia lại nhiều một tầng bảo đảm.Kim Yến Tử nói, thần dược trên tay Tam lão gia ngậm lục tổ yến, sau khi nó rời khỏi đây, có thể tìm hương vị nhanh chóng tìm được phương hướng Tam lão gia.Nó còn nói, thời điểm tìm cầu ba màu, nó đi qua Liêu Châu, địa hình vẫn tương đối quen thuộc...Nàng lại đòi Kim Yến Tử năm mảnh nhỏ Yến Trầm Hương Lục Diệp, đơn vị đo đương nhiên vẫn là ghèn mắt ba ba.Phân biệt bỏ vào trong gối nằm mới làm cho Đại Bảo, Sở tiểu cô nương, A Lộc, Lý Hiên, Sở Lệnh Trí.Nếu như Sở lão hầu gia về phủ Định Châu, Sở Lệnh Trí sẽ cùng đến kính hiếu như cũ.Trần A Phúc rất thích đứa bé kia, đại khí, đáng yêu, đương nhiên cũng hy vọng nó càng thông minh, càng khỏe mạnh.Tối muộn ngày hai mươi bốn, Sở Lệnh Tuyên hai ngày không gặp lại xuất hiện.Sắc mặt hắn rất nhẹ nhàng, khóe môi giương lên.Trần A Phúc cười nói: "Nhìn chàng thế này, là có tin tức tốt sao?"Sở Lệnh Tuyên gật đầu, thừa dịp đầy tớ không ở đây, Sở tiểu cô nương cúi đầu trêu chọc đệ đệ, nhanh chóng hôn Trần A Phúc một cái.Hắn như vậy, thật là có tin tức tốt.Trần A Phúc cũng hé miệng cười rộ lên.Sở Lệnh Tuyên nhẹ nói: "Cha kêu người đưa thư đến, Quy Linh sư phụ đã đến khu dịch, dược của hắn vô cùng tốt, dựa vào dược này, dịch bệnh khu dịch hẳn là được khống chế rất nhanh..."Ngày tin tức này truyền ra là ngày mười tám tháng hai.Nói cách khác, đến ngày mười tám thì Tam lão gia vẫn an toàn.Còn có hai ngày, không, còn có một ngày lẻ ba canh giờ, Kim Yến Tử có thể đi ra.Chỉ cần Tam lão gia có thể từ ngày mười tám kiên trì đến bây giờ, kiên trì đến sáng sớm ngày hai mươi sáu nữa, hắn cũng sẽ không xảy ra đại sự.Cuối cùng đến buổi tối hai mươi lăm ngày, Sở Lệnh Tuyên chưa trở về, Trần A Phúc lại dẫn hai tiểu ca đi không gian.Hai tiểu ca đã ngủ, Trần A Phúc nói chuyện cùng Kim Yến Tử đứng ở trong lòng bàn tay nàng.Một người một yến đều đặc biệt kích động, ngóng nhìn giờ tý sắp tới.Kim Yến Tử chít chít nói: "Nếu như thúc Sở phụ thân không gặp chuyện không may, người ta vừa đi ra ngoài, sáng sớm ngày mai liền có thể tìm tới hắn.Nếu như hắn xảy ra chuyện trước, người ta liền lực bất tòng tâm rồi." Nói xong, còn nhún nhún cái cổ nhỏ.Nếu như vật nhỏ ra ngoài, mặc kệ Tam lão gia như thế nào, ít nhất sẽ biết rõ tin tức cùng hành tung của hắn rất nhanh.Trần A Phúc nhẹ nói: "Hy vọng Tam thúc có thể cố gắng chờ con tìm được hắn, con tìm được hắn rồi, ma ma mới có thể triệt để yên tâm." Lại dùng tay thuận lông vũ nó nói: "Cục cưng, cảm ơn con.Bởi vì có con, ma ma mới có phúc, bởi vì ma ma có phúc,.