Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 448: 448: Vì Tỷ Thỉnh Cáo Mệnh

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Buổi tối, Trần A Phúc dẫn hài tử lớn chút và lão hầu gia cùng đi Lộc Viên ăn cơm.Bụi không thể nào đi, liền để hai tiểu ca bồi bà.Vương thị thấy lại không mang cháu ngoại đến, tiếc nuối không thôi.Trần A Phúc nhỏ giọng nói nguyên do cùng bà, Vương thị cũng đành phải thôi.Sau đó, hai tiểu ca triệt để ở Phúc Viên chơi đến nghiện, làm không biết mệt, ngay cả buổi tối đều không muốn trở về nhà, vừa nói trở về nhà liền lẩm bẩm lầm bầm không được tự nhiên.Bụi bồi hai tiểu ca ngày ngày tới nơi này chơi, đã ở lại Đường Viên.Vài ngày sau, Bụi muốn về Ảnh Tuyết Am xem một chút, Trần A Phúc liền cố ý nói cùng hai tiểu ca: "Làm sao bây giờ, bà nội muốn đi rồi, không cần chúng ta nữa."Hai tiểu ca vô cùng thông minh, vừa nghe liền khóc lớn lên, Bụi đau lòng muốn chết, thở dài nói: "Được, được, đừng khóc nữa, bà nội bồi các cháu."Trần A Phúc vừa lòng thỏa mãn mà giữ Bụi ở Đường Viên.Chẳng qua, có một sự kiện làm cho nàng rất là buồn bực, trước kia Trần lão thái mỗi ngày đều sẽ đến Lộc Viên ăn bữa cơm, mà nàng trở về rất nhiều ngày, chứng kiến Hồ lão ngũ từng đến Lộc Viên, cũng chứng kiến Võ thợ mộc cùng Cao Lý Chính cũng đến Lộc Viên, lại đơn độc không thấy được Trần lão thái cùng Trần Nghiệp tới nơi này, những người khác đại phòng thì càng không thấy được.Thời điểm Trần Danh không ở, Vương thị lặng lẽ nói cho Trần A Phúc, tháng trước, Trần lão thái lại tới thương lượng cùng Trần Danh, muốn cho Trần Danh cùng Trần Thực ra bạc, ở đầu thôn Bắc xây đình viện đồng dạng Lộc Viên cho đại phòng.Trần Danh trước còn ôm một loại may mắn, cảm thấy đại phòng chỉ cần có sân nhỏ ở phủ thành, cũng sẽ không lại đòi tiền với huynh đệ.Không nghĩ tới, cũng không lâu lắm, lại thông qua lão phu nhân duỗi tay đòi nữa.Hắn rốt cuộc biết lúc trước A Phúc nói đúng, nếu như hắn không cự tuyệt tuyệt đối, đại phòng sẽ không ngừng duỗi tay đòi hỏi.Dạng này, không chỉ sẽ hại đại ca vẫn luôn cần cù, cũng sẽ làm hỏng tình cảm ba huynh đệ.Hắn kêu người gửi thư cho Trần Thực.Trần Thực trở về cũng không đến ở bên nhà đại phòng, mà là ở tại Lộc Viên.Ngày hôm sau, Trần lão thái tìm đến, hai huynh đệ cùng bà đóng cửa nói hơn nửa ngày.Lúc đi ra, Trần lão thái khóc đến con mắt đỏ bừng, còn mắng Trần Danh, Trần Thực mất gốc, thực cón lỗi lão đại các loại lời nói.Sau khi Trần lão thái trở về, thì cũng không tới Lộc Viên, Trần Nghiệp cũng chưa từng tới.Chỉ Trần A Quý vụng trộm đến qua một lần, bồi lễ cho Trần Danh.Mấy ngày nay, trong thôn liền truyền ra Trần Danh và Trần Thực mất gốc không ký tình, chỉ hướng nhà mẹ đẻ tức phụ các loại lời nói.Những lời nói này mới vừa truyền tới, đã có người nói, nếu hai huynh đệ bọn họ quên gốc rễ không ký tình, Trần Nghiệp và Trần A Quý hai tráng hán nông dân làm sao có thể lên làm địa chủ cùng chưởng quỹ, làm sao có thể mua phòng ốc ở phủ thành.Người ta cho bọn họ nhiều như vậy, bọn họ còn muốn nói như thế, thật không thành thật, v.v.Trần Danh sau khi nghe nói những lời đồn đãi thì tức đòi mạng, ngay cả người ngoài đều biết rõ là chuyện thế nào, nhưng bọn họ còn che giấu lương tâm nói những lời kia.Hắn suy tính hết lần này đến lần khác, nói không quản bọn họ, để bọn họ tỉnh táo một chút rồi nói sau.Còn nói Trần Nghiệp là người thông minh lanh lợi, như thế nào đối phó hắn có lợi, hắn sẽ hiểu rõ ràng.Nếu như nhất thời nghĩ không ra, cứ tiếp tục.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Buổi tối, Trần A Phúc dẫn hài tử lớn chút và lão hầu gia cùng đi Lộc Viên ăn cơm.

Bụi không thể nào đi, liền để hai tiểu ca bồi bà.

Vương thị thấy lại không mang cháu ngoại đến, tiếc nuối không thôi.

Trần A Phúc nhỏ giọng nói nguyên do cùng bà, Vương thị cũng đành phải thôi.

Sau đó, hai tiểu ca triệt để ở Phúc Viên chơi đến nghiện, làm không biết mệt, ngay cả buổi tối đều không muốn trở về nhà, vừa nói trở về nhà liền lẩm bẩm lầm bầm không được tự nhiên.

Bụi bồi hai tiểu ca ngày ngày tới nơi này chơi, đã ở lại Đường Viên.

Vài ngày sau, Bụi muốn về Ảnh Tuyết Am xem một chút, Trần A Phúc liền cố ý nói cùng hai tiểu ca: "Làm sao bây giờ, bà nội muốn đi rồi, không cần chúng ta nữa."

Hai tiểu ca vô cùng thông minh, vừa nghe liền khóc lớn lên, Bụi đau lòng muốn chết, thở dài nói: "Được, được, đừng khóc nữa, bà nội bồi các cháu."

Trần A Phúc vừa lòng thỏa mãn mà giữ Bụi ở Đường Viên.

Chẳng qua, có một sự kiện làm cho nàng rất là buồn bực, trước kia Trần lão thái mỗi ngày đều sẽ đến Lộc Viên ăn bữa cơm, mà nàng trở về rất nhiều ngày, chứng kiến Hồ lão ngũ từng đến Lộc Viên, cũng chứng kiến Võ thợ mộc cùng Cao Lý Chính cũng đến Lộc Viên, lại đơn độc không thấy được Trần lão thái cùng Trần Nghiệp tới nơi này, những người khác đại phòng thì càng không thấy được.

Thời điểm Trần Danh không ở, Vương thị lặng lẽ nói cho Trần A Phúc, tháng trước, Trần lão thái lại tới thương lượng cùng Trần Danh, muốn cho Trần Danh cùng Trần Thực ra bạc, ở đầu thôn Bắc xây đình viện đồng dạng Lộc Viên cho đại phòng.

Trần Danh trước còn ôm một loại may mắn, cảm thấy đại phòng chỉ cần có sân nhỏ ở phủ thành, cũng sẽ không lại đòi tiền với huynh đệ.

Không nghĩ tới, cũng không lâu lắm, lại thông qua lão phu nhân duỗi tay đòi nữa.

Hắn rốt cuộc biết lúc trước A Phúc nói đúng, nếu như hắn không cự tuyệt tuyệt đối, đại phòng sẽ không ngừng duỗi tay đòi hỏi.

Dạng này, không chỉ sẽ hại đại ca vẫn luôn cần cù, cũng sẽ làm hỏng tình cảm ba huynh đệ.

Hắn kêu người gửi thư cho Trần Thực.

Trần Thực trở về cũng không đến ở bên nhà đại phòng, mà là ở tại Lộc Viên.

Ngày hôm sau, Trần lão thái tìm đến, hai huynh đệ cùng bà đóng cửa nói hơn nửa ngày.

Lúc đi ra, Trần lão thái khóc đến con mắt đỏ bừng, còn mắng Trần Danh, Trần Thực mất gốc, thực cón lỗi lão đại các loại lời nói.

Sau khi Trần lão thái trở về, thì cũng không tới Lộc Viên, Trần Nghiệp cũng chưa từng tới.

Chỉ Trần A Quý vụng trộm đến qua một lần, bồi lễ cho Trần Danh.

Mấy ngày nay, trong thôn liền truyền ra Trần Danh và Trần Thực mất gốc không ký tình, chỉ hướng nhà mẹ đẻ tức phụ các loại lời nói.

Những lời nói này mới vừa truyền tới, đã có người nói, nếu hai huynh đệ bọn họ quên gốc rễ không ký tình, Trần Nghiệp và Trần A Quý hai tráng hán nông dân làm sao có thể lên làm địa chủ cùng chưởng quỹ, làm sao có thể mua phòng ốc ở phủ thành.

Người ta cho bọn họ nhiều như vậy, bọn họ còn muốn nói như thế, thật không thành thật, v.v.

Trần Danh sau khi nghe nói những lời đồn đãi thì tức đòi mạng, ngay cả người ngoài đều biết rõ là chuyện thế nào, nhưng bọn họ còn che giấu lương tâm nói những lời kia.

Hắn suy tính hết lần này đến lần khác, nói không quản bọn họ, để bọn họ tỉnh táo một chút rồi nói sau.

Còn nói Trần Nghiệp là người thông minh lanh lợi, như thế nào đối phó hắn có lợi, hắn sẽ hiểu rõ ràng.

Nếu như nhất thời nghĩ không ra, cứ tiếp tục

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Buổi tối, Trần A Phúc dẫn hài tử lớn chút và lão hầu gia cùng đi Lộc Viên ăn cơm.Bụi không thể nào đi, liền để hai tiểu ca bồi bà.Vương thị thấy lại không mang cháu ngoại đến, tiếc nuối không thôi.Trần A Phúc nhỏ giọng nói nguyên do cùng bà, Vương thị cũng đành phải thôi.Sau đó, hai tiểu ca triệt để ở Phúc Viên chơi đến nghiện, làm không biết mệt, ngay cả buổi tối đều không muốn trở về nhà, vừa nói trở về nhà liền lẩm bẩm lầm bầm không được tự nhiên.Bụi bồi hai tiểu ca ngày ngày tới nơi này chơi, đã ở lại Đường Viên.Vài ngày sau, Bụi muốn về Ảnh Tuyết Am xem một chút, Trần A Phúc liền cố ý nói cùng hai tiểu ca: "Làm sao bây giờ, bà nội muốn đi rồi, không cần chúng ta nữa."Hai tiểu ca vô cùng thông minh, vừa nghe liền khóc lớn lên, Bụi đau lòng muốn chết, thở dài nói: "Được, được, đừng khóc nữa, bà nội bồi các cháu."Trần A Phúc vừa lòng thỏa mãn mà giữ Bụi ở Đường Viên.Chẳng qua, có một sự kiện làm cho nàng rất là buồn bực, trước kia Trần lão thái mỗi ngày đều sẽ đến Lộc Viên ăn bữa cơm, mà nàng trở về rất nhiều ngày, chứng kiến Hồ lão ngũ từng đến Lộc Viên, cũng chứng kiến Võ thợ mộc cùng Cao Lý Chính cũng đến Lộc Viên, lại đơn độc không thấy được Trần lão thái cùng Trần Nghiệp tới nơi này, những người khác đại phòng thì càng không thấy được.Thời điểm Trần Danh không ở, Vương thị lặng lẽ nói cho Trần A Phúc, tháng trước, Trần lão thái lại tới thương lượng cùng Trần Danh, muốn cho Trần Danh cùng Trần Thực ra bạc, ở đầu thôn Bắc xây đình viện đồng dạng Lộc Viên cho đại phòng.Trần Danh trước còn ôm một loại may mắn, cảm thấy đại phòng chỉ cần có sân nhỏ ở phủ thành, cũng sẽ không lại đòi tiền với huynh đệ.Không nghĩ tới, cũng không lâu lắm, lại thông qua lão phu nhân duỗi tay đòi nữa.Hắn rốt cuộc biết lúc trước A Phúc nói đúng, nếu như hắn không cự tuyệt tuyệt đối, đại phòng sẽ không ngừng duỗi tay đòi hỏi.Dạng này, không chỉ sẽ hại đại ca vẫn luôn cần cù, cũng sẽ làm hỏng tình cảm ba huynh đệ.Hắn kêu người gửi thư cho Trần Thực.Trần Thực trở về cũng không đến ở bên nhà đại phòng, mà là ở tại Lộc Viên.Ngày hôm sau, Trần lão thái tìm đến, hai huynh đệ cùng bà đóng cửa nói hơn nửa ngày.Lúc đi ra, Trần lão thái khóc đến con mắt đỏ bừng, còn mắng Trần Danh, Trần Thực mất gốc, thực cón lỗi lão đại các loại lời nói.Sau khi Trần lão thái trở về, thì cũng không tới Lộc Viên, Trần Nghiệp cũng chưa từng tới.Chỉ Trần A Quý vụng trộm đến qua một lần, bồi lễ cho Trần Danh.Mấy ngày nay, trong thôn liền truyền ra Trần Danh và Trần Thực mất gốc không ký tình, chỉ hướng nhà mẹ đẻ tức phụ các loại lời nói.Những lời nói này mới vừa truyền tới, đã có người nói, nếu hai huynh đệ bọn họ quên gốc rễ không ký tình, Trần Nghiệp và Trần A Quý hai tráng hán nông dân làm sao có thể lên làm địa chủ cùng chưởng quỹ, làm sao có thể mua phòng ốc ở phủ thành.Người ta cho bọn họ nhiều như vậy, bọn họ còn muốn nói như thế, thật không thành thật, v.v.Trần Danh sau khi nghe nói những lời đồn đãi thì tức đòi mạng, ngay cả người ngoài đều biết rõ là chuyện thế nào, nhưng bọn họ còn che giấu lương tâm nói những lời kia.Hắn suy tính hết lần này đến lần khác, nói không quản bọn họ, để bọn họ tỉnh táo một chút rồi nói sau.Còn nói Trần Nghiệp là người thông minh lanh lợi, như thế nào đối phó hắn có lợi, hắn sẽ hiểu rõ ràng.Nếu như nhất thời nghĩ không ra, cứ tiếp tục.

Chương 448: 448: Vì Tỷ Thỉnh Cáo Mệnh