Tác giả:

Năm thứ nhất: Ngây ngô Khi đọc cần biết một điều, bất luận các bạn trách cứ tôi, công kích tôi như thế nào chăng nữa nhưng xin đừng chê bai ngôi trường của tôi. Đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, không nên đem nó so sánh, liên hệ với thực tế. Đối với trường đại học, chúng tôi đã từng có những khát vọng mãnh liệt biết bao, những ước mơ tươi đẹp biết bao. Tuy nhiên, từ ngày đầu tiên bước vào đại học tôi có thể dùng bốn chữ để miêu tả cảm nhận của mình: cũng chỉ thế thôi. Bốn năm qua đi, khi ra khỏi khuôn viên trường, tôi lại một lần nữa có cảm giác bị lừa dối. Chúng tôi đã đùa cợt với cuộc sống đại học. Nhưng cuộc sống đại học cũng lừa dối chúng tôi. Sự lừa dối từ đầu đến cuối. Khi tôi học trung học, từng có một vở kịch truyền hình có ảnh hưởng rất lớn tới những mơ tưởng tốt đẹp của tôi về cuộc sống đại học. Đó chính là vở Yêu đến cùng. Nói hơi khoa trương một chút, vở kịch này từng là một trong những động lực cho một số người vào đại học. Cuộc sống đại học đẹp đẽ, lãng mạn xiết bao! Tất…

Chương 49: Ngang nhiên sống chung

Bốn Năm Phấn HồngTác giả: Dịch Phấn HànTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNăm thứ nhất: Ngây ngô Khi đọc cần biết một điều, bất luận các bạn trách cứ tôi, công kích tôi như thế nào chăng nữa nhưng xin đừng chê bai ngôi trường của tôi. Đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, không nên đem nó so sánh, liên hệ với thực tế. Đối với trường đại học, chúng tôi đã từng có những khát vọng mãnh liệt biết bao, những ước mơ tươi đẹp biết bao. Tuy nhiên, từ ngày đầu tiên bước vào đại học tôi có thể dùng bốn chữ để miêu tả cảm nhận của mình: cũng chỉ thế thôi. Bốn năm qua đi, khi ra khỏi khuôn viên trường, tôi lại một lần nữa có cảm giác bị lừa dối. Chúng tôi đã đùa cợt với cuộc sống đại học. Nhưng cuộc sống đại học cũng lừa dối chúng tôi. Sự lừa dối từ đầu đến cuối. Khi tôi học trung học, từng có một vở kịch truyền hình có ảnh hưởng rất lớn tới những mơ tưởng tốt đẹp của tôi về cuộc sống đại học. Đó chính là vở Yêu đến cùng. Nói hơi khoa trương một chút, vở kịch này từng là một trong những động lực cho một số người vào đại học. Cuộc sống đại học đẹp đẽ, lãng mạn xiết bao! Tất… Sau khi từ bệnh viện về Tô Tiêu đã chuyển ra ngoài sống. Rõ ràng cô ấy hiểu rằng chuyển ra ngoài sống thì mọi người nói sẽ càng khó nghe, và càng tạo cho mọi người có thêm nhiều cơ hội và lí do để nói xấu cô. Nhưng cô vẫn kiên quyết chuyển ra ngoài sống cùng người đàn ông kia. Khi chuyển đi, cô đã nói với tôi và Trịnh Thuấn Ngôn, ỏ trường có chuyện gì thì đảm đương hộ cô ấy một chút, còn nếu không đảm đương được thì cứ nói là không biết chứ không nên để liên luỵ đến tôi và Trịnh Thuấn Ngôn, không nên để nhà trường cho rằng tôi và Trịnh Thuấn Ngôn biết chuyện mà không báo, lại còn nói dối. Kì thực cô ấy vẫn là một cô gái tốt.Còn về những chuyến au khi cô ấy chuyển ra ngoài sống tôi thật không muốn nói đến. Mọi người thì vẫn bàn tán mãi không thôi một cách vô căn cứ. Hình như mọi người lại càng tỏ ra phẫn nộ đối với việc cô ấy đã không trực tiếp đối mặt với những khó xử và sự sỉ nhục mà ra đi như thế. Có lẽ, nếu cô ấy che giấu một cách ngoan ngoãn thì chúng tôi sẽ cho cô ấy một "con đường sống", nhưng đằng này cô ấy lại ngang nhiên chuyển đi như thế, rõ ràng là không coi những lời bàn tán của chúng tôi ra gì, ngang nhiên đối đầu với quảng đại quần chúng nhân dân thì làm sao chúng tôi có thể không "đấu tranh" cho được.Nhưng có điều khi những lời đồn đại không ngừng được tung ra mà người trong cuộc vẫn không có phản ứng gì, thì hình như mọi người không còn nói hăng say nữa. Nếu người trong cuộc phản ứng lại hoặc lên tiếng phản bác thì mọi người sẽ càng nói càng sai sự thực, nói say sưa không biết mệt biết chán.Chỉ có tôi và Trịnh Thuấn Ngôn từng nhìn thấy anh người yêu đứng tuổi của Tô Tiêu. Nhưng hai người chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện này với bất cứ ai. Ngay cả giữa hai người chúng tôi cũng không bao giờ đề cập đến.Chuyện của Tô Tiêu cứ dần dần lắng xuống như thế.Ban đầu tôi còn sợ có người tố giác cô ấy, nói cô ấy chuyển ra ngoài sống chung cùng với người khác. Theo nội quy của trường chúng tôi, việc sống chung cần phải bị loại trừ. Nhưng dường như mọi người đã nói sướng cái miệng rồi nên cũng cho qua, không có ai chạy lên trường tố cáo cả. Nghĩ lại, sinh viên bây giờ đều đã khôn ra cả. Tố cáo người khác, bản thân đã không được cái gì hay ho lại còn vô duyên vô cớ chuốc thêm kẻ thù, huỷ hoại cả một đời người ta, chi bằng làm chút việc có lợi ích thực tế, mọi người cũng không phải là những người thực sự tàn nhẫn, việc một người khác bị đuổi luôn khiến cho mình có cảm giác bất an. Cho nên trong trường học chuyện sống chung rất ít khi bị phanh phui ra trước trường, tôi nghĩ có lẽ là vì nguyên nhân trên. Tôi không biết Tô Tiêu thực sự yêu anh ta hay là chỉ làm một cuộc giao dịch với anh ta, mà thực ra yêu là thế nào. Từ xưa đến nay yêu một người không bao giờ có thể hạnh phúc từ đầu đến cuối, yêu một người chính là sự trao đổi ngang bằng giữa hạnh phúc và khổ đau. Nếu khổ đau mà nhiều hơn hạnh phúc thì đó là tình yêu bất hạnh, nếu hạnh phúc mà nhiều hơn khổ đau thì mọi người sẽ nói đó là một đôi hạnh phúc, người trong cuộc cũng sẽ phối hợp tỏ vẻ thân mật. Thực ra những người từng yêu đều biết tình yêu luôn làm bạn đau vào một lúc nào đóCuộc sống cứ tiếp diễn yên ổn. Mỗi người vui với niềm hạnh phúc riêng của mình, đau khổ với nỗi đau riêng của mình. Cho đến một ngày có cô nữ sinh tên là Lưu Sa Sa phải nhảy lầu tự sát. 

Sau khi từ bệnh viện về Tô Tiêu đã chuyển ra ngoài sống. Rõ ràng cô ấy hiểu rằng chuyển ra ngoài sống thì mọi người nói sẽ càng khó nghe, và càng tạo cho mọi người có thêm nhiều cơ hội và lí do để nói xấu cô. Nhưng cô vẫn kiên quyết chuyển ra ngoài sống cùng người đàn ông kia. Khi chuyển đi, cô đã nói với tôi và Trịnh Thuấn Ngôn, ỏ trường có chuyện gì thì đảm đương hộ cô ấy một chút, còn nếu không đảm đương được thì cứ nói là không biết chứ không nên để liên luỵ đến tôi và Trịnh Thuấn Ngôn, không nên để nhà trường cho rằng tôi và Trịnh Thuấn Ngôn biết chuyện mà không báo, lại còn nói dối. Kì thực cô ấy vẫn là một cô gái tốt.

Còn về những chuyến au khi cô ấy chuyển ra ngoài sống tôi thật không muốn nói đến. Mọi người thì vẫn bàn tán mãi không thôi một cách vô căn cứ. Hình như mọi người lại càng tỏ ra phẫn nộ đối với việc cô ấy đã không trực tiếp đối mặt với những khó xử và sự sỉ nhục mà ra đi như thế. Có lẽ, nếu cô ấy che giấu một cách ngoan ngoãn thì chúng tôi sẽ cho cô ấy một "con đường sống", nhưng đằng này cô ấy lại ngang nhiên chuyển đi như thế, rõ ràng là không coi những lời bàn tán của chúng tôi ra gì, ngang nhiên đối đầu với quảng đại quần chúng nhân dân thì làm sao chúng tôi có thể không "đấu tranh" cho được.

Nhưng có điều khi những lời đồn đại không ngừng được tung ra mà người trong cuộc vẫn không có phản ứng gì, thì hình như mọi người không còn nói hăng say nữa. Nếu người trong cuộc phản ứng lại hoặc lên tiếng phản bác thì mọi người sẽ càng nói càng sai sự thực, nói say sưa không biết mệt biết chán.

Chỉ có tôi và Trịnh Thuấn Ngôn từng nhìn thấy anh người yêu đứng tuổi của Tô Tiêu. Nhưng hai người chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện này với bất cứ ai. Ngay cả giữa hai người chúng tôi cũng không bao giờ đề cập đến.

Chuyện của Tô Tiêu cứ dần dần lắng xuống như thế.

Ban đầu tôi còn sợ có người tố giác cô ấy, nói cô ấy chuyển ra ngoài sống chung cùng với người khác. Theo nội quy của trường chúng tôi, việc sống chung cần phải bị loại trừ. Nhưng dường như mọi người đã nói sướng cái miệng rồi nên cũng cho qua, không có ai chạy lên trường tố cáo cả. Nghĩ lại, sinh viên bây giờ đều đã khôn ra cả. Tố cáo người khác, bản thân đã không được cái gì hay ho lại còn vô duyên vô cớ chuốc thêm kẻ thù, huỷ hoại cả một đời người ta, chi bằng làm chút việc có lợi ích thực tế, mọi người cũng không phải là những người thực sự tàn nhẫn, việc một người khác bị đuổi luôn khiến cho mình có cảm giác bất an. Cho nên trong trường học chuyện sống chung rất ít khi bị phanh phui ra trước trường, tôi nghĩ có lẽ là vì nguyên nhân trên. 

Tôi không biết Tô Tiêu thực sự yêu anh ta hay là chỉ làm một cuộc giao dịch với anh ta, mà thực ra yêu là thế nào. Từ xưa đến nay yêu một người không bao giờ có thể hạnh phúc từ đầu đến cuối, yêu một người chính là sự trao đổi ngang bằng giữa hạnh phúc và khổ đau. Nếu khổ đau mà nhiều hơn hạnh phúc thì đó là tình yêu bất hạnh, nếu hạnh phúc mà nhiều hơn khổ đau thì mọi người sẽ nói đó là một đôi hạnh phúc, người trong cuộc cũng sẽ phối hợp tỏ vẻ thân mật. Thực ra những người từng yêu đều biết tình yêu luôn làm bạn đau vào một lúc nào đó

Cuộc sống cứ tiếp diễn yên ổn. Mỗi người vui với niềm hạnh phúc riêng của mình, đau khổ với nỗi đau riêng của mình. Cho đến một ngày có cô nữ sinh tên là Lưu Sa Sa phải nhảy lầu tự sát. 

Bốn Năm Phấn HồngTác giả: Dịch Phấn HànTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNăm thứ nhất: Ngây ngô Khi đọc cần biết một điều, bất luận các bạn trách cứ tôi, công kích tôi như thế nào chăng nữa nhưng xin đừng chê bai ngôi trường của tôi. Đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, không nên đem nó so sánh, liên hệ với thực tế. Đối với trường đại học, chúng tôi đã từng có những khát vọng mãnh liệt biết bao, những ước mơ tươi đẹp biết bao. Tuy nhiên, từ ngày đầu tiên bước vào đại học tôi có thể dùng bốn chữ để miêu tả cảm nhận của mình: cũng chỉ thế thôi. Bốn năm qua đi, khi ra khỏi khuôn viên trường, tôi lại một lần nữa có cảm giác bị lừa dối. Chúng tôi đã đùa cợt với cuộc sống đại học. Nhưng cuộc sống đại học cũng lừa dối chúng tôi. Sự lừa dối từ đầu đến cuối. Khi tôi học trung học, từng có một vở kịch truyền hình có ảnh hưởng rất lớn tới những mơ tưởng tốt đẹp của tôi về cuộc sống đại học. Đó chính là vở Yêu đến cùng. Nói hơi khoa trương một chút, vở kịch này từng là một trong những động lực cho một số người vào đại học. Cuộc sống đại học đẹp đẽ, lãng mạn xiết bao! Tất… Sau khi từ bệnh viện về Tô Tiêu đã chuyển ra ngoài sống. Rõ ràng cô ấy hiểu rằng chuyển ra ngoài sống thì mọi người nói sẽ càng khó nghe, và càng tạo cho mọi người có thêm nhiều cơ hội và lí do để nói xấu cô. Nhưng cô vẫn kiên quyết chuyển ra ngoài sống cùng người đàn ông kia. Khi chuyển đi, cô đã nói với tôi và Trịnh Thuấn Ngôn, ỏ trường có chuyện gì thì đảm đương hộ cô ấy một chút, còn nếu không đảm đương được thì cứ nói là không biết chứ không nên để liên luỵ đến tôi và Trịnh Thuấn Ngôn, không nên để nhà trường cho rằng tôi và Trịnh Thuấn Ngôn biết chuyện mà không báo, lại còn nói dối. Kì thực cô ấy vẫn là một cô gái tốt.Còn về những chuyến au khi cô ấy chuyển ra ngoài sống tôi thật không muốn nói đến. Mọi người thì vẫn bàn tán mãi không thôi một cách vô căn cứ. Hình như mọi người lại càng tỏ ra phẫn nộ đối với việc cô ấy đã không trực tiếp đối mặt với những khó xử và sự sỉ nhục mà ra đi như thế. Có lẽ, nếu cô ấy che giấu một cách ngoan ngoãn thì chúng tôi sẽ cho cô ấy một "con đường sống", nhưng đằng này cô ấy lại ngang nhiên chuyển đi như thế, rõ ràng là không coi những lời bàn tán của chúng tôi ra gì, ngang nhiên đối đầu với quảng đại quần chúng nhân dân thì làm sao chúng tôi có thể không "đấu tranh" cho được.Nhưng có điều khi những lời đồn đại không ngừng được tung ra mà người trong cuộc vẫn không có phản ứng gì, thì hình như mọi người không còn nói hăng say nữa. Nếu người trong cuộc phản ứng lại hoặc lên tiếng phản bác thì mọi người sẽ càng nói càng sai sự thực, nói say sưa không biết mệt biết chán.Chỉ có tôi và Trịnh Thuấn Ngôn từng nhìn thấy anh người yêu đứng tuổi của Tô Tiêu. Nhưng hai người chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện này với bất cứ ai. Ngay cả giữa hai người chúng tôi cũng không bao giờ đề cập đến.Chuyện của Tô Tiêu cứ dần dần lắng xuống như thế.Ban đầu tôi còn sợ có người tố giác cô ấy, nói cô ấy chuyển ra ngoài sống chung cùng với người khác. Theo nội quy của trường chúng tôi, việc sống chung cần phải bị loại trừ. Nhưng dường như mọi người đã nói sướng cái miệng rồi nên cũng cho qua, không có ai chạy lên trường tố cáo cả. Nghĩ lại, sinh viên bây giờ đều đã khôn ra cả. Tố cáo người khác, bản thân đã không được cái gì hay ho lại còn vô duyên vô cớ chuốc thêm kẻ thù, huỷ hoại cả một đời người ta, chi bằng làm chút việc có lợi ích thực tế, mọi người cũng không phải là những người thực sự tàn nhẫn, việc một người khác bị đuổi luôn khiến cho mình có cảm giác bất an. Cho nên trong trường học chuyện sống chung rất ít khi bị phanh phui ra trước trường, tôi nghĩ có lẽ là vì nguyên nhân trên. Tôi không biết Tô Tiêu thực sự yêu anh ta hay là chỉ làm một cuộc giao dịch với anh ta, mà thực ra yêu là thế nào. Từ xưa đến nay yêu một người không bao giờ có thể hạnh phúc từ đầu đến cuối, yêu một người chính là sự trao đổi ngang bằng giữa hạnh phúc và khổ đau. Nếu khổ đau mà nhiều hơn hạnh phúc thì đó là tình yêu bất hạnh, nếu hạnh phúc mà nhiều hơn khổ đau thì mọi người sẽ nói đó là một đôi hạnh phúc, người trong cuộc cũng sẽ phối hợp tỏ vẻ thân mật. Thực ra những người từng yêu đều biết tình yêu luôn làm bạn đau vào một lúc nào đóCuộc sống cứ tiếp diễn yên ổn. Mỗi người vui với niềm hạnh phúc riêng của mình, đau khổ với nỗi đau riêng của mình. Cho đến một ngày có cô nữ sinh tên là Lưu Sa Sa phải nhảy lầu tự sát. 

Chương 49: Ngang nhiên sống chung