Năm thứ nhất: Ngây ngô Khi đọc cần biết một điều, bất luận các bạn trách cứ tôi, công kích tôi như thế nào chăng nữa nhưng xin đừng chê bai ngôi trường của tôi. Đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, không nên đem nó so sánh, liên hệ với thực tế. Đối với trường đại học, chúng tôi đã từng có những khát vọng mãnh liệt biết bao, những ước mơ tươi đẹp biết bao. Tuy nhiên, từ ngày đầu tiên bước vào đại học tôi có thể dùng bốn chữ để miêu tả cảm nhận của mình: cũng chỉ thế thôi. Bốn năm qua đi, khi ra khỏi khuôn viên trường, tôi lại một lần nữa có cảm giác bị lừa dối. Chúng tôi đã đùa cợt với cuộc sống đại học. Nhưng cuộc sống đại học cũng lừa dối chúng tôi. Sự lừa dối từ đầu đến cuối. Khi tôi học trung học, từng có một vở kịch truyền hình có ảnh hưởng rất lớn tới những mơ tưởng tốt đẹp của tôi về cuộc sống đại học. Đó chính là vở Yêu đến cùng. Nói hơi khoa trương một chút, vở kịch này từng là một trong những động lực cho một số người vào đại học. Cuộc sống đại học đẹp đẽ, lãng mạn xiết bao! Tất…
Chương 79: Hậu kí
Bốn Năm Phấn HồngTác giả: Dịch Phấn HànTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNăm thứ nhất: Ngây ngô Khi đọc cần biết một điều, bất luận các bạn trách cứ tôi, công kích tôi như thế nào chăng nữa nhưng xin đừng chê bai ngôi trường của tôi. Đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, không nên đem nó so sánh, liên hệ với thực tế. Đối với trường đại học, chúng tôi đã từng có những khát vọng mãnh liệt biết bao, những ước mơ tươi đẹp biết bao. Tuy nhiên, từ ngày đầu tiên bước vào đại học tôi có thể dùng bốn chữ để miêu tả cảm nhận của mình: cũng chỉ thế thôi. Bốn năm qua đi, khi ra khỏi khuôn viên trường, tôi lại một lần nữa có cảm giác bị lừa dối. Chúng tôi đã đùa cợt với cuộc sống đại học. Nhưng cuộc sống đại học cũng lừa dối chúng tôi. Sự lừa dối từ đầu đến cuối. Khi tôi học trung học, từng có một vở kịch truyền hình có ảnh hưởng rất lớn tới những mơ tưởng tốt đẹp của tôi về cuộc sống đại học. Đó chính là vở Yêu đến cùng. Nói hơi khoa trương một chút, vở kịch này từng là một trong những động lực cho một số người vào đại học. Cuộc sống đại học đẹp đẽ, lãng mạn xiết bao! Tất… Viết xong cuốn tiểu thuyết này, trở lại con đường rợp bóng cây trong vườn trường, trong lòng tôi chỉ có một nỗi niềm thương cảm. Lướt qua trước mặt tôi, những nữ sinh xinh đẹp, những thầy giáo tóc bạc trắng, những nam sinh trên mặt đầy mụn đi xe đạp một mình, những đôi lứa tay trong tay, những bạn gái kết thành nhóm... Bất giác tất cả như vụt hiển hiện trước mắt tôi, chớp mắt đã qua đi không trở lại, tôi cũng không thể nào níu giữ. Tất cả đều mang hơi thở mà chỉ ở vườn trường mới có, hơi thở của màu xanh vì đó là màu xanh của cây, màu xanh của cỏ. Tuổi thanh xuân của chúng ta cũng là màu xanh. Nếu có thể quay trở lại, các bạn có giống như tôi hay không, muốn được học đại học một lần nữa. Bạn có muốn học tập chăm chỉ, chịu khó nắm bắt kiến thức, được một lần yêu cuồng nhiệt, quen biết với một vài người bạn rồi trở thành tri kỉ của nhau suốt cả cuộc đời? Thời gian không bao giờ trở lại nữa. Do vậy, quay lại thời đại học chỉ là mơ tưởng, mơ tưởng chỉ có thể là tưởng tượng ở trong giấc mơ mà thôi.Các bạn sinh viên, hãy vừa sống vừa biết quý trọng nhé!Hết
Viết xong cuốn tiểu thuyết này, trở lại con đường rợp bóng cây trong vườn trường, trong lòng tôi chỉ có một nỗi niềm thương cảm.
Lướt qua trước mặt tôi, những nữ sinh xinh đẹp, những thầy giáo tóc bạc trắng, những nam sinh trên mặt đầy mụn đi xe đạp một mình, những đôi lứa tay trong tay, những bạn gái kết thành nhóm... Bất giác tất cả như vụt hiển hiện trước mắt tôi, chớp mắt đã qua đi không trở lại, tôi cũng không thể nào níu giữ.
Tất cả đều mang hơi thở mà chỉ ở vườn trường mới có, hơi thở của màu xanh vì đó là màu xanh của cây, màu xanh của cỏ.
Tuổi thanh xuân của chúng ta cũng là màu xanh.
Nếu có thể quay trở lại, các bạn có giống như tôi hay không, muốn được học đại học một lần nữa. Bạn có muốn học tập chăm chỉ, chịu khó nắm bắt kiến thức, được một lần yêu cuồng nhiệt, quen biết với một vài người bạn rồi trở thành tri kỉ của nhau suốt cả cuộc đời?
Thời gian không bao giờ trở lại nữa.
Do vậy, quay lại thời đại học chỉ là mơ tưởng, mơ tưởng chỉ có thể là tưởng tượng ở trong giấc mơ mà thôi.
Các bạn sinh viên, hãy vừa sống vừa biết quý trọng nhé!
Hết
Bốn Năm Phấn HồngTác giả: Dịch Phấn HànTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNăm thứ nhất: Ngây ngô Khi đọc cần biết một điều, bất luận các bạn trách cứ tôi, công kích tôi như thế nào chăng nữa nhưng xin đừng chê bai ngôi trường của tôi. Đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, không nên đem nó so sánh, liên hệ với thực tế. Đối với trường đại học, chúng tôi đã từng có những khát vọng mãnh liệt biết bao, những ước mơ tươi đẹp biết bao. Tuy nhiên, từ ngày đầu tiên bước vào đại học tôi có thể dùng bốn chữ để miêu tả cảm nhận của mình: cũng chỉ thế thôi. Bốn năm qua đi, khi ra khỏi khuôn viên trường, tôi lại một lần nữa có cảm giác bị lừa dối. Chúng tôi đã đùa cợt với cuộc sống đại học. Nhưng cuộc sống đại học cũng lừa dối chúng tôi. Sự lừa dối từ đầu đến cuối. Khi tôi học trung học, từng có một vở kịch truyền hình có ảnh hưởng rất lớn tới những mơ tưởng tốt đẹp của tôi về cuộc sống đại học. Đó chính là vở Yêu đến cùng. Nói hơi khoa trương một chút, vở kịch này từng là một trong những động lực cho một số người vào đại học. Cuộc sống đại học đẹp đẽ, lãng mạn xiết bao! Tất… Viết xong cuốn tiểu thuyết này, trở lại con đường rợp bóng cây trong vườn trường, trong lòng tôi chỉ có một nỗi niềm thương cảm. Lướt qua trước mặt tôi, những nữ sinh xinh đẹp, những thầy giáo tóc bạc trắng, những nam sinh trên mặt đầy mụn đi xe đạp một mình, những đôi lứa tay trong tay, những bạn gái kết thành nhóm... Bất giác tất cả như vụt hiển hiện trước mắt tôi, chớp mắt đã qua đi không trở lại, tôi cũng không thể nào níu giữ. Tất cả đều mang hơi thở mà chỉ ở vườn trường mới có, hơi thở của màu xanh vì đó là màu xanh của cây, màu xanh của cỏ. Tuổi thanh xuân của chúng ta cũng là màu xanh. Nếu có thể quay trở lại, các bạn có giống như tôi hay không, muốn được học đại học một lần nữa. Bạn có muốn học tập chăm chỉ, chịu khó nắm bắt kiến thức, được một lần yêu cuồng nhiệt, quen biết với một vài người bạn rồi trở thành tri kỉ của nhau suốt cả cuộc đời? Thời gian không bao giờ trở lại nữa. Do vậy, quay lại thời đại học chỉ là mơ tưởng, mơ tưởng chỉ có thể là tưởng tượng ở trong giấc mơ mà thôi.Các bạn sinh viên, hãy vừa sống vừa biết quý trọng nhé!Hết