*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Tử Tuyết Vi trố mắt nhìn phong cảnh trước mặt như không thể tin được. Cô lấy tay nhéo vào hông thật mạnh, đau tới mức nước mắt bắt đầu tràn mi mới tin tưởng đây là sự thật, không phải mơ. Một bầu trời xanh cao vút, thấp thoáng có thể thấy những đám mây trắng nho nhỏ đang trôi thật vui vẻ. Dưới đất là bãi cỏ xanh mượt mềm mại kết hợp với những bông hoa dại đang đưa mình lắc lư theo gió. Xa xa có thể thấy núi cao được bao phủ bởi sương mù đầy bí ẩn. Tử Tuyết Vi ngơ ngác nhìn, một cơn gió nhẹ thổi qua khiến những sợi tóc đen tuyền của cô hơi hơi rung động một chút, rung động như chính tâm tình cô lúc này. Chưa đợi cô hoàn hồn, một giọng máy móc vang lên trong đầu cô [Đã hoàn thành ký kết khế ước] Tiếp theo, trước mặt Tử Tuyết Vi xuất hiện một cái màn hình màu xanh lục trong suốt. Tử Tuyết Vi nhận ra đây chính là số liệu của bản thân Ký chủ: Tử Tuyết Vi Giới tính:…

Chương 11

Nam Chính Đại Nhân Cầu Buông ThaTác giả: ThanhDuyen0406 (Tuyết Thiên Vi)Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Tử Tuyết Vi trố mắt nhìn phong cảnh trước mặt như không thể tin được. Cô lấy tay nhéo vào hông thật mạnh, đau tới mức nước mắt bắt đầu tràn mi mới tin tưởng đây là sự thật, không phải mơ. Một bầu trời xanh cao vút, thấp thoáng có thể thấy những đám mây trắng nho nhỏ đang trôi thật vui vẻ. Dưới đất là bãi cỏ xanh mượt mềm mại kết hợp với những bông hoa dại đang đưa mình lắc lư theo gió. Xa xa có thể thấy núi cao được bao phủ bởi sương mù đầy bí ẩn. Tử Tuyết Vi ngơ ngác nhìn, một cơn gió nhẹ thổi qua khiến những sợi tóc đen tuyền của cô hơi hơi rung động một chút, rung động như chính tâm tình cô lúc này. Chưa đợi cô hoàn hồn, một giọng máy móc vang lên trong đầu cô [Đã hoàn thành ký kết khế ước] Tiếp theo, trước mặt Tử Tuyết Vi xuất hiện một cái màn hình màu xanh lục trong suốt. Tử Tuyết Vi nhận ra đây chính là số liệu của bản thân Ký chủ: Tử Tuyết Vi Giới tính:… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đàn Nhi ngơ ngác nhìn một khay đồ chứa xiêm y hoa lệ còn có trang sức như hoa tai, trâm ngọc hết sức tinh xảo, xinh đẹp đưa tới trước mặt mình. Nàng ta cũng không ngốc, vừa nhìn liền biết mấy thứ này có giá trị xa xỉ, đại tiểu thư không có tốt bụng như vậy, chắc chắn là có ý đồ xấu. Nghĩ như vậy nàng ta liền uyển chuyển từ chối, cười nói- Đại tiểu thư thật là tốt bụng nhưng tam tiểu thư không có phúc khí để nhận rồi. Trên người tiểu thư còn có vết thương, không thể lộ diện được nên hôm nay tiểu thư sẽ không thể đi chúc thọ Hoa lão phu nhân được rồi. Đại tiểu thư hay là thu đồ lại đi!Tử Tuyết Vi vừa nhìn liền biết nha đầu này nghĩ cái gì. Chắc chắn là cho rằng nàng đến đây không có thiện ý. Cũng phải, Giang Tĩnh Sương ghen ghét ra mặt Giang Tĩnh Sa bao nhiêu năm nay, bây giờ lại chạy tới phát thiện tâm, nếu là nàng thì cũng sẽ lộ ra biểu tình như gặp quỷ chứ nói gì đến nha đầu này- Được rồi, không đi cũng không sao, chỗ mẫu thân ta sẽ nói hộ. Còn đồ này ngươi cứ nhận, ta cũng không độc ác như ngươi nghĩ! - Tử Tuyết Vi vừa nói xong, Lan Ngọc liền giao khay cho Đàn Nhi cầm khiến nàng ta không thể không lộ ra vẻ mặt khi nhìn thấy heo mẹ leo câyTử Tuyết Vi xoay người rời đi, để lại một bóng dáng cô tịch rơi vào trong mắt Đàn NhiĐàn Nhi sau khi xác định Tử Tuyết Vi đã khuất bóng liền nhanh chân xoay người chạy vào phòng Giang Tĩnh Sa, trên tay cầm theo khay xiêm y. Nhưng đi chưa được mấy bước liền bị người ngăn lại. Đàn Nhi ngước mặt lên nhìn, liền thấy đây là Vệ Khanh, hộ vệ của nhị thiếu gia. Nàng ta hoảng hốt xoay người lại nhìn, quả nhiên thấy Giang Tịnh thẳng lưng đứng đó liền vội vàng quỳ xuống hành lễGiang Tịnh phất tay, ánh mắt rơi vào cái khay đồ trên tay Đàn Nhi, liền nhíu nhíu mày mở miệng- Vứt đi!Đàn Nhi trợn mắt nhìn Giang Tịnh rồi yếu ớt nói- Nhị thiếu gia, nô tì nghĩ đại tiểu thư không có ý xấu...Nhưng chưa kịp nói hết câu, Giang Tịnh đã vứt ánh mắt lạnh lẽo qua khiến Đàn Nhi nhất thời im miệng. Trong lòng thầm nghĩ có lẽ nên nghe theo thiếu gia, dù sao ngài ấy sẽ không hại tiểu thư của nàng. Mà những xiêm y thượng đẳng này thiếu gia lúc nào cũng sai người qua tặng, đã sớm chất đống trong tủ. Chỉ là tiểu thư lại không muốn mặc, nàng nói không muốn rước phiền phức. Nghĩ thế Đàn Nhi vâng một tiếng rồi đem cả cái khay chạy đi vứt vào bãi rácTử Tuyết Vi đã sớm biết sự việc lòng tốt của mình bị khinh khi kia. Lí do ư? Thì chắc chắn là...[ Hô hô hô, ký chủ, ngươi nhìn xem nhìn xem, lòng tốt của ngươi bị vứt cho chó gặm rồi kìa. Nhị thiếu gia kia thật có bản lĩnh, chỉ cần nói hai chữ " Vứt đi! " là có thể đem thiện tâm của ngươi ném vào bãi rác. Thật khiến bản hệ thống phải mở mắt mà nhìn, há há há... ] - hệ thống thừa cơ hội cười trên nỗi đau của Tử Tuyết ViTử Tuyết Vi giật giật khoé miệng, hình tượng hệ thống quân lạnh lùng bình tĩnh trong buổi đầu gặp mặt vốn dĩ đã nứt ra như gương vỡ, bây giờ thì tốt rồi, hệ thống đã hoàn toàn đánh nát nó. Thì ra hệ thống là một cái đồ thù dai! Ha ha ha....Con mẹ nó thật khiến Tử Tuyết Vi muốn phun một cái!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đàn Nhi ngơ ngác nhìn một khay đồ chứa xiêm y hoa lệ còn có trang sức như hoa tai, trâm ngọc hết sức tinh xảo, xinh đẹp đưa tới trước mặt mình. Nàng ta cũng không ngốc, vừa nhìn liền biết mấy thứ này có giá trị xa xỉ, đại tiểu thư không có tốt bụng như vậy, chắc chắn là có ý đồ xấu. Nghĩ như vậy nàng ta liền uyển chuyển từ chối, cười nói

- Đại tiểu thư thật là tốt bụng nhưng tam tiểu thư không có phúc khí để nhận rồi. Trên người tiểu thư còn có vết thương, không thể lộ diện được nên hôm nay tiểu thư sẽ không thể đi chúc thọ Hoa lão phu nhân được rồi. Đại tiểu thư hay là thu đồ lại đi!

Tử Tuyết Vi vừa nhìn liền biết nha đầu này nghĩ cái gì. Chắc chắn là cho rằng nàng đến đây không có thiện ý. Cũng phải, Giang Tĩnh Sương ghen ghét ra mặt Giang Tĩnh Sa bao nhiêu năm nay, bây giờ lại chạy tới phát thiện tâm, nếu là nàng thì cũng sẽ lộ ra biểu tình như gặp quỷ chứ nói gì đến nha đầu này

- Được rồi, không đi cũng không sao, chỗ mẫu thân ta sẽ nói hộ. Còn đồ này ngươi cứ nhận, ta cũng không độc ác như ngươi nghĩ! - Tử Tuyết Vi vừa nói xong, Lan Ngọc liền giao khay cho Đàn Nhi cầm khiến nàng ta không thể không lộ ra vẻ mặt khi nhìn thấy heo mẹ leo cây

Tử Tuyết Vi xoay người rời đi, để lại một bóng dáng cô tịch rơi vào trong mắt Đàn Nhi

Đàn Nhi sau khi xác định Tử Tuyết Vi đã khuất bóng liền nhanh chân xoay người chạy vào phòng Giang Tĩnh Sa, trên tay cầm theo khay xiêm y. Nhưng đi chưa được mấy bước liền bị người ngăn lại. Đàn Nhi ngước mặt lên nhìn, liền thấy đây là Vệ Khanh, hộ vệ của nhị thiếu gia. Nàng ta hoảng hốt xoay người lại nhìn, quả nhiên thấy Giang Tịnh thẳng lưng đứng đó liền vội vàng quỳ xuống hành lễ

Giang Tịnh phất tay, ánh mắt rơi vào cái khay đồ trên tay Đàn Nhi, liền nhíu nhíu mày mở miệng

- Vứt đi!

Đàn Nhi trợn mắt nhìn Giang Tịnh rồi yếu ớt nói

- Nhị thiếu gia, nô tì nghĩ đại tiểu thư không có ý xấu...

Nhưng chưa kịp nói hết câu, Giang Tịnh đã vứt ánh mắt lạnh lẽo qua khiến Đàn Nhi nhất thời im miệng. Trong lòng thầm nghĩ có lẽ nên nghe theo thiếu gia, dù sao ngài ấy sẽ không hại tiểu thư của nàng. Mà những xiêm y thượng đẳng này thiếu gia lúc nào cũng sai người qua tặng, đã sớm chất đống trong tủ. Chỉ là tiểu thư lại không muốn mặc, nàng nói không muốn rước phiền phức. Nghĩ thế Đàn Nhi vâng một tiếng rồi đem cả cái khay chạy đi vứt vào bãi rác

Tử Tuyết Vi đã sớm biết sự việc lòng tốt của mình bị khinh khi kia. Lí do ư? Thì chắc chắn là...

[ Hô hô hô, ký chủ, ngươi nhìn xem nhìn xem, lòng tốt của ngươi bị vứt cho chó gặm rồi kìa. Nhị thiếu gia kia thật có bản lĩnh, chỉ cần nói hai chữ " Vứt đi! " là có thể đem thiện tâm của ngươi ném vào bãi rác. Thật khiến bản hệ thống phải mở mắt mà nhìn, há há há... ] - hệ thống thừa cơ hội cười trên nỗi đau của Tử Tuyết Vi

Tử Tuyết Vi giật giật khoé miệng, hình tượng hệ thống quân lạnh lùng bình tĩnh trong buổi đầu gặp mặt vốn dĩ đã nứt ra như gương vỡ, bây giờ thì tốt rồi, hệ thống đã hoàn toàn đánh nát nó. Thì ra hệ thống là một cái đồ thù dai! Ha ha ha....Con mẹ nó thật khiến Tử Tuyết Vi muốn phun một cái!

Image removed.

Nam Chính Đại Nhân Cầu Buông ThaTác giả: ThanhDuyen0406 (Tuyết Thiên Vi)Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Tử Tuyết Vi trố mắt nhìn phong cảnh trước mặt như không thể tin được. Cô lấy tay nhéo vào hông thật mạnh, đau tới mức nước mắt bắt đầu tràn mi mới tin tưởng đây là sự thật, không phải mơ. Một bầu trời xanh cao vút, thấp thoáng có thể thấy những đám mây trắng nho nhỏ đang trôi thật vui vẻ. Dưới đất là bãi cỏ xanh mượt mềm mại kết hợp với những bông hoa dại đang đưa mình lắc lư theo gió. Xa xa có thể thấy núi cao được bao phủ bởi sương mù đầy bí ẩn. Tử Tuyết Vi ngơ ngác nhìn, một cơn gió nhẹ thổi qua khiến những sợi tóc đen tuyền của cô hơi hơi rung động một chút, rung động như chính tâm tình cô lúc này. Chưa đợi cô hoàn hồn, một giọng máy móc vang lên trong đầu cô [Đã hoàn thành ký kết khế ước] Tiếp theo, trước mặt Tử Tuyết Vi xuất hiện một cái màn hình màu xanh lục trong suốt. Tử Tuyết Vi nhận ra đây chính là số liệu của bản thân Ký chủ: Tử Tuyết Vi Giới tính:… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đàn Nhi ngơ ngác nhìn một khay đồ chứa xiêm y hoa lệ còn có trang sức như hoa tai, trâm ngọc hết sức tinh xảo, xinh đẹp đưa tới trước mặt mình. Nàng ta cũng không ngốc, vừa nhìn liền biết mấy thứ này có giá trị xa xỉ, đại tiểu thư không có tốt bụng như vậy, chắc chắn là có ý đồ xấu. Nghĩ như vậy nàng ta liền uyển chuyển từ chối, cười nói- Đại tiểu thư thật là tốt bụng nhưng tam tiểu thư không có phúc khí để nhận rồi. Trên người tiểu thư còn có vết thương, không thể lộ diện được nên hôm nay tiểu thư sẽ không thể đi chúc thọ Hoa lão phu nhân được rồi. Đại tiểu thư hay là thu đồ lại đi!Tử Tuyết Vi vừa nhìn liền biết nha đầu này nghĩ cái gì. Chắc chắn là cho rằng nàng đến đây không có thiện ý. Cũng phải, Giang Tĩnh Sương ghen ghét ra mặt Giang Tĩnh Sa bao nhiêu năm nay, bây giờ lại chạy tới phát thiện tâm, nếu là nàng thì cũng sẽ lộ ra biểu tình như gặp quỷ chứ nói gì đến nha đầu này- Được rồi, không đi cũng không sao, chỗ mẫu thân ta sẽ nói hộ. Còn đồ này ngươi cứ nhận, ta cũng không độc ác như ngươi nghĩ! - Tử Tuyết Vi vừa nói xong, Lan Ngọc liền giao khay cho Đàn Nhi cầm khiến nàng ta không thể không lộ ra vẻ mặt khi nhìn thấy heo mẹ leo câyTử Tuyết Vi xoay người rời đi, để lại một bóng dáng cô tịch rơi vào trong mắt Đàn NhiĐàn Nhi sau khi xác định Tử Tuyết Vi đã khuất bóng liền nhanh chân xoay người chạy vào phòng Giang Tĩnh Sa, trên tay cầm theo khay xiêm y. Nhưng đi chưa được mấy bước liền bị người ngăn lại. Đàn Nhi ngước mặt lên nhìn, liền thấy đây là Vệ Khanh, hộ vệ của nhị thiếu gia. Nàng ta hoảng hốt xoay người lại nhìn, quả nhiên thấy Giang Tịnh thẳng lưng đứng đó liền vội vàng quỳ xuống hành lễGiang Tịnh phất tay, ánh mắt rơi vào cái khay đồ trên tay Đàn Nhi, liền nhíu nhíu mày mở miệng- Vứt đi!Đàn Nhi trợn mắt nhìn Giang Tịnh rồi yếu ớt nói- Nhị thiếu gia, nô tì nghĩ đại tiểu thư không có ý xấu...Nhưng chưa kịp nói hết câu, Giang Tịnh đã vứt ánh mắt lạnh lẽo qua khiến Đàn Nhi nhất thời im miệng. Trong lòng thầm nghĩ có lẽ nên nghe theo thiếu gia, dù sao ngài ấy sẽ không hại tiểu thư của nàng. Mà những xiêm y thượng đẳng này thiếu gia lúc nào cũng sai người qua tặng, đã sớm chất đống trong tủ. Chỉ là tiểu thư lại không muốn mặc, nàng nói không muốn rước phiền phức. Nghĩ thế Đàn Nhi vâng một tiếng rồi đem cả cái khay chạy đi vứt vào bãi rácTử Tuyết Vi đã sớm biết sự việc lòng tốt của mình bị khinh khi kia. Lí do ư? Thì chắc chắn là...[ Hô hô hô, ký chủ, ngươi nhìn xem nhìn xem, lòng tốt của ngươi bị vứt cho chó gặm rồi kìa. Nhị thiếu gia kia thật có bản lĩnh, chỉ cần nói hai chữ " Vứt đi! " là có thể đem thiện tâm của ngươi ném vào bãi rác. Thật khiến bản hệ thống phải mở mắt mà nhìn, há há há... ] - hệ thống thừa cơ hội cười trên nỗi đau của Tử Tuyết ViTử Tuyết Vi giật giật khoé miệng, hình tượng hệ thống quân lạnh lùng bình tĩnh trong buổi đầu gặp mặt vốn dĩ đã nứt ra như gương vỡ, bây giờ thì tốt rồi, hệ thống đã hoàn toàn đánh nát nó. Thì ra hệ thống là một cái đồ thù dai! Ha ha ha....Con mẹ nó thật khiến Tử Tuyết Vi muốn phun một cái!

Chương 11