Hạ Dương ném cặp sách xuống đất rồi nằm lên giường. Cậu thở dài nhìn đồng hồ, tại thầy dạy Hóa mà lớp phải ở lại chép bài về muộn. Vội vàng đứng dậy nấu cơm, nếu không ba về sẽ bị la. Hạ Dương từ nhỏ mẹ mất, cho nên mọi việc nấu nướng đến dọn dẹp trong nhà đều do cậu được ba dạy mà tự làm. Lớn thêm chút nữa, ba bận công việc, cho nên Hạ Dương giống như nội trợ trong nhà. Hạ Dương nấu ăn rất ngon, lại biết nấu được nhiều món ăn, cậu còn có thể làm cơm Tây. -Ba về rồi! Thế nào, hôm nay ở lễ trao giải có vui không?- Hạ Dương giống như con thỏ nhỏ chạy loanh quanh bên ba An Minh Sơn cười, nhận lấy cốc nước từ con trai mình, uống một ngụm dài -Ba từ từ, uống nước một lúc nhiều như vậy dễ bị khụy... ba rửa tay đi rồi ra ăn cơm. -Con nghĩ sao một tài xế như ba có thể được vào trong xem lễ trao giải!.- An Minh Sơn bật cười, lau tay rồi ngồi xuống bàn ăn.- Ba chỉ là đưa Bạch Nhất Thiên đến rồi trở về, con biết rõ còn hỏi. Hạ Dương bĩu môi, cắn một miếng đậu hũ thật to. -Hôm nay ông chủ của…
Chương 16: Được khen
Có Thể Quay Lại Nhìn Em Không?Tác giả: Phong Bình PhàmTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHạ Dương ném cặp sách xuống đất rồi nằm lên giường. Cậu thở dài nhìn đồng hồ, tại thầy dạy Hóa mà lớp phải ở lại chép bài về muộn. Vội vàng đứng dậy nấu cơm, nếu không ba về sẽ bị la. Hạ Dương từ nhỏ mẹ mất, cho nên mọi việc nấu nướng đến dọn dẹp trong nhà đều do cậu được ba dạy mà tự làm. Lớn thêm chút nữa, ba bận công việc, cho nên Hạ Dương giống như nội trợ trong nhà. Hạ Dương nấu ăn rất ngon, lại biết nấu được nhiều món ăn, cậu còn có thể làm cơm Tây. -Ba về rồi! Thế nào, hôm nay ở lễ trao giải có vui không?- Hạ Dương giống như con thỏ nhỏ chạy loanh quanh bên ba An Minh Sơn cười, nhận lấy cốc nước từ con trai mình, uống một ngụm dài -Ba từ từ, uống nước một lúc nhiều như vậy dễ bị khụy... ba rửa tay đi rồi ra ăn cơm. -Con nghĩ sao một tài xế như ba có thể được vào trong xem lễ trao giải!.- An Minh Sơn bật cười, lau tay rồi ngồi xuống bàn ăn.- Ba chỉ là đưa Bạch Nhất Thiên đến rồi trở về, con biết rõ còn hỏi. Hạ Dương bĩu môi, cắn một miếng đậu hũ thật to. -Hôm nay ông chủ của… Bạch Nhất Thiên ngồi xuống nhìn một lượt Hạ Dương từ đầu đến cuối-Nói thật đi, lý do gì cậu quay mặt với Bình Nguyên?Hạ Dương mỉm cười-Tôi không có nhiệm vụ phải báo cáo cho anh. Đây là lựa chọn của tôi-Cũng đúng thôi, là vì Khải Uy Vũ phúc lợi tốt hơn hẳn...là vì cậu muốn được Vũ Quân Thành để ý, tôi nghe nói, cậu đến cầu xin anh ấy.Hạ Dương hít một hơi dài, chắc chắn Vũ Quân Thành kể cho Bạch Nhất Thiên nghe rồi. Cậu bật cười-Chẳng phải chúng ta đều tìm kiếm cho mình cơ hội tốt nhất hay sao? Tôi làm như vậy là sai?-Tôi nói cho cậu biết, đừng nghĩ Vũ Quân Thành đồng ý ký hợp đồng là anh ấy chú ý đến cậu. Biết điều thì đừng có làm gì quá phận, cậu chẳng là gì cả...Vũ Quân Thành nhất định sẽ không để ý đến người như cậu.Hạ Dương vẫn cười làm Bạch Nhất Thiên khó chịu-Tiền bối, anh còn gì chỉ giáo nữa không, tôi phải đi đọc kịch bản.Bạch Nhất Thiên bật cười gật đầu-Để xem xem, cậu làm được gì...Hạ Dương sau khi từ chỗ Bạch Nhất Thiên thì trở lại phòng của mình tìm người đại diện đọc kịch bản.-Đây là 5 kịch bản phim phù hợp với cậu mà tôi đã lọc ra.- Tiêu Tuyết cười đưa cho Hạ DươngHạ Dương vui vẻ cảm ơn Tiêu Tuyết. Tiêu Tuyết hơn Hạ Dương 5 tuổi, có kinh nghiệm làm đại diện cho nhiều người nổi tiếng, tính cách trầm ổn cho nên Vũ Quân Thành để làm người đại diện cho Hạ Dương.Hai người thảo luận kịch bản đến tận khi trời tối, rốt cuộc nhất trí quyết định chọn bộ phim cổ trang truyền hình tên Dạ Phong Hiên, tên phim là tên của nam chính, nói về cuộc đời của Dạ Phong Hiên từ khi còn niên thiếu cho đến lúc về già, tình yêu còn dang dở, vì sự nghiệp bảo vệ quốc gia hưng thịnh, cho đến khi đất nước thái bình, rốt cuộc chỉ còn cô đơn một mình...Hạ Dương muốn thử sức với thể loại cổ trang mang hướng bi tráng nhiều hơn, phải thể hiện nội tâm nhiều, hơn nữa cũng rất nhiều cảnh liên quan đến võ thuật, cho nên Hạ Dương muốn tập trung thử sức cho vai diễn này. Tiêu Tuyết ban đầu cũng hơi do dự, nhưng suy nghĩ lại cũng muốn để Hạ Dương thử sức.Hạ Dương ra ngoài sảnh đã là hơn 9 giờ tối, vì lúc nãy cậu còn cố ngồi nán lại xem mấy cảnh phim cổ trang hay cho nên không để ý đồng hồ. Bụng rất đói, Hạ Dương đang suy nghĩ xem nên nấu ăn ở nhà hay là gọi đồ ăn. Vũ Quân Thành vừa vặn bước đến, lẽ ra bình thường, anh hầu như sẽ đi thang máy chuyên dụng, nhưng là do Tiêu Tuyết gọi điện thông báo, cho nên cố tình đi thang máy bình thường để gặp Hạ Dương(anh là kiểu người trong ngoài bất nhất vậy đó >
Bạch Nhất Thiên ngồi xuống nhìn một lượt Hạ Dương từ đầu đến cuối
-Nói thật đi, lý do gì cậu quay mặt với Bình Nguyên?
Hạ Dương mỉm cười
-Tôi không có nhiệm vụ phải báo cáo cho anh. Đây là lựa chọn của tôi
-Cũng đúng thôi, là vì Khải Uy Vũ phúc lợi tốt hơn hẳn...là vì cậu muốn được Vũ Quân Thành để ý, tôi nghe nói, cậu đến cầu xin anh ấy.
Hạ Dương hít một hơi dài, chắc chắn Vũ Quân Thành kể cho Bạch Nhất Thiên nghe rồi. Cậu bật cười
-Chẳng phải chúng ta đều tìm kiếm cho mình cơ hội tốt nhất hay sao? Tôi làm như vậy là sai?
-Tôi nói cho cậu biết, đừng nghĩ Vũ Quân Thành đồng ý ký hợp đồng là anh ấy chú ý đến cậu. Biết điều thì đừng có làm gì quá phận, cậu chẳng là gì cả...Vũ Quân Thành nhất định sẽ không để ý đến người như cậu.
Hạ Dương vẫn cười làm Bạch Nhất Thiên khó chịu
-Tiền bối, anh còn gì chỉ giáo nữa không, tôi phải đi đọc kịch bản.
Bạch Nhất Thiên bật cười gật đầu
-Để xem xem, cậu làm được gì...
Hạ Dương sau khi từ chỗ Bạch Nhất Thiên thì trở lại phòng của mình tìm người đại diện đọc kịch bản.
-Đây là 5 kịch bản phim phù hợp với cậu mà tôi đã lọc ra.- Tiêu Tuyết cười đưa cho Hạ Dương
Hạ Dương vui vẻ cảm ơn Tiêu Tuyết. Tiêu Tuyết hơn Hạ Dương 5 tuổi, có kinh nghiệm làm đại diện cho nhiều người nổi tiếng, tính cách trầm ổn cho nên Vũ Quân Thành để làm người đại diện cho Hạ Dương.
Hai người thảo luận kịch bản đến tận khi trời tối, rốt cuộc nhất trí quyết định chọn bộ phim cổ trang truyền hình tên Dạ Phong Hiên, tên phim là tên của nam chính, nói về cuộc đời của Dạ Phong Hiên từ khi còn niên thiếu cho đến lúc về già, tình yêu còn dang dở, vì sự nghiệp bảo vệ quốc gia hưng thịnh, cho đến khi đất nước thái bình, rốt cuộc chỉ còn cô đơn một mình...
Hạ Dương muốn thử sức với thể loại cổ trang mang hướng bi tráng nhiều hơn, phải thể hiện nội tâm nhiều, hơn nữa cũng rất nhiều cảnh liên quan đến võ thuật, cho nên Hạ Dương muốn tập trung thử sức cho vai diễn này. Tiêu Tuyết ban đầu cũng hơi do dự, nhưng suy nghĩ lại cũng muốn để Hạ Dương thử sức.
Hạ Dương ra ngoài sảnh đã là hơn 9 giờ tối, vì lúc nãy cậu còn cố ngồi nán lại xem mấy cảnh phim cổ trang hay cho nên không để ý đồng hồ. Bụng rất đói, Hạ Dương đang suy nghĩ xem nên nấu ăn ở nhà hay là gọi đồ ăn. Vũ Quân Thành vừa vặn bước đến, lẽ ra bình thường, anh hầu như sẽ đi thang máy chuyên dụng, nhưng là do Tiêu Tuyết gọi điện thông báo, cho nên cố tình đi thang máy bình thường để gặp Hạ Dương
(anh là kiểu người trong ngoài bất nhất vậy đó >
Có Thể Quay Lại Nhìn Em Không?Tác giả: Phong Bình PhàmTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHạ Dương ném cặp sách xuống đất rồi nằm lên giường. Cậu thở dài nhìn đồng hồ, tại thầy dạy Hóa mà lớp phải ở lại chép bài về muộn. Vội vàng đứng dậy nấu cơm, nếu không ba về sẽ bị la. Hạ Dương từ nhỏ mẹ mất, cho nên mọi việc nấu nướng đến dọn dẹp trong nhà đều do cậu được ba dạy mà tự làm. Lớn thêm chút nữa, ba bận công việc, cho nên Hạ Dương giống như nội trợ trong nhà. Hạ Dương nấu ăn rất ngon, lại biết nấu được nhiều món ăn, cậu còn có thể làm cơm Tây. -Ba về rồi! Thế nào, hôm nay ở lễ trao giải có vui không?- Hạ Dương giống như con thỏ nhỏ chạy loanh quanh bên ba An Minh Sơn cười, nhận lấy cốc nước từ con trai mình, uống một ngụm dài -Ba từ từ, uống nước một lúc nhiều như vậy dễ bị khụy... ba rửa tay đi rồi ra ăn cơm. -Con nghĩ sao một tài xế như ba có thể được vào trong xem lễ trao giải!.- An Minh Sơn bật cười, lau tay rồi ngồi xuống bàn ăn.- Ba chỉ là đưa Bạch Nhất Thiên đến rồi trở về, con biết rõ còn hỏi. Hạ Dương bĩu môi, cắn một miếng đậu hũ thật to. -Hôm nay ông chủ của… Bạch Nhất Thiên ngồi xuống nhìn một lượt Hạ Dương từ đầu đến cuối-Nói thật đi, lý do gì cậu quay mặt với Bình Nguyên?Hạ Dương mỉm cười-Tôi không có nhiệm vụ phải báo cáo cho anh. Đây là lựa chọn của tôi-Cũng đúng thôi, là vì Khải Uy Vũ phúc lợi tốt hơn hẳn...là vì cậu muốn được Vũ Quân Thành để ý, tôi nghe nói, cậu đến cầu xin anh ấy.Hạ Dương hít một hơi dài, chắc chắn Vũ Quân Thành kể cho Bạch Nhất Thiên nghe rồi. Cậu bật cười-Chẳng phải chúng ta đều tìm kiếm cho mình cơ hội tốt nhất hay sao? Tôi làm như vậy là sai?-Tôi nói cho cậu biết, đừng nghĩ Vũ Quân Thành đồng ý ký hợp đồng là anh ấy chú ý đến cậu. Biết điều thì đừng có làm gì quá phận, cậu chẳng là gì cả...Vũ Quân Thành nhất định sẽ không để ý đến người như cậu.Hạ Dương vẫn cười làm Bạch Nhất Thiên khó chịu-Tiền bối, anh còn gì chỉ giáo nữa không, tôi phải đi đọc kịch bản.Bạch Nhất Thiên bật cười gật đầu-Để xem xem, cậu làm được gì...Hạ Dương sau khi từ chỗ Bạch Nhất Thiên thì trở lại phòng của mình tìm người đại diện đọc kịch bản.-Đây là 5 kịch bản phim phù hợp với cậu mà tôi đã lọc ra.- Tiêu Tuyết cười đưa cho Hạ DươngHạ Dương vui vẻ cảm ơn Tiêu Tuyết. Tiêu Tuyết hơn Hạ Dương 5 tuổi, có kinh nghiệm làm đại diện cho nhiều người nổi tiếng, tính cách trầm ổn cho nên Vũ Quân Thành để làm người đại diện cho Hạ Dương.Hai người thảo luận kịch bản đến tận khi trời tối, rốt cuộc nhất trí quyết định chọn bộ phim cổ trang truyền hình tên Dạ Phong Hiên, tên phim là tên của nam chính, nói về cuộc đời của Dạ Phong Hiên từ khi còn niên thiếu cho đến lúc về già, tình yêu còn dang dở, vì sự nghiệp bảo vệ quốc gia hưng thịnh, cho đến khi đất nước thái bình, rốt cuộc chỉ còn cô đơn một mình...Hạ Dương muốn thử sức với thể loại cổ trang mang hướng bi tráng nhiều hơn, phải thể hiện nội tâm nhiều, hơn nữa cũng rất nhiều cảnh liên quan đến võ thuật, cho nên Hạ Dương muốn tập trung thử sức cho vai diễn này. Tiêu Tuyết ban đầu cũng hơi do dự, nhưng suy nghĩ lại cũng muốn để Hạ Dương thử sức.Hạ Dương ra ngoài sảnh đã là hơn 9 giờ tối, vì lúc nãy cậu còn cố ngồi nán lại xem mấy cảnh phim cổ trang hay cho nên không để ý đồng hồ. Bụng rất đói, Hạ Dương đang suy nghĩ xem nên nấu ăn ở nhà hay là gọi đồ ăn. Vũ Quân Thành vừa vặn bước đến, lẽ ra bình thường, anh hầu như sẽ đi thang máy chuyên dụng, nhưng là do Tiêu Tuyết gọi điện thông báo, cho nên cố tình đi thang máy bình thường để gặp Hạ Dương(anh là kiểu người trong ngoài bất nhất vậy đó >