"Cầm lấy 20 tỷ đổi lại một đứa con trai" Người đàn ông trước mặt ném một tờ chi phiếu nhìn Hạ Nhu bằng ánh mắt khinh bỉ đầy chán ghét. "Nếu là... Con gái" "Phá bỏ " Hắn không chút gì là suy nghĩ hay bận tâm mà thốt ra câu nói đó. Hạ Chu hai tay đan vào nhau để ngăn từng cơn run rẩy ập đến, cô thực sự rất sợ khi đối đầu với Bắc Duật người đàn ông uy quyền nhất nước. "Ngày mai tôi sẽ đến..." Chưa đợi cô thốt hết câu hắn đã nắm chặt lấy tay Hạ Chu ném cô lại chiếc giường gần đó. Hai tay hắn không yên phận lần mò khắp nơi một cách thô bạo. Đêm đó một cuộc mây mưa đã diễn ra. Bắc Duật cứ như thế lặp đi lặp lại cho đến khi nghe tin Hạ Nhu mang thai. " Duật tôi có thai... " Cô vui mừng chạy đến phòng làm việc của hắn báo tin. " Trai hay gái " hắn vẫn khuôn mặt lạnh lùng đó không chút đổi sắc. "Bác sĩ.. Bảo thai còn nhỏ... Chưa xác định được giới tính.." Tuy nói như vậy Hạ Chu thật sự rất sợ... " Nếu là con gái thì bỏ ngay cho tôi... " Hắn cầm theo sấp tài liệu rồi sảy bước ra ngoài.. Hạ Chu…
Chương 7
Vợ Ơi! Về Đi Anh Nhớ Em RồiTác giả: Nghiêng TâmTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng"Cầm lấy 20 tỷ đổi lại một đứa con trai" Người đàn ông trước mặt ném một tờ chi phiếu nhìn Hạ Nhu bằng ánh mắt khinh bỉ đầy chán ghét. "Nếu là... Con gái" "Phá bỏ " Hắn không chút gì là suy nghĩ hay bận tâm mà thốt ra câu nói đó. Hạ Chu hai tay đan vào nhau để ngăn từng cơn run rẩy ập đến, cô thực sự rất sợ khi đối đầu với Bắc Duật người đàn ông uy quyền nhất nước. "Ngày mai tôi sẽ đến..." Chưa đợi cô thốt hết câu hắn đã nắm chặt lấy tay Hạ Chu ném cô lại chiếc giường gần đó. Hai tay hắn không yên phận lần mò khắp nơi một cách thô bạo. Đêm đó một cuộc mây mưa đã diễn ra. Bắc Duật cứ như thế lặp đi lặp lại cho đến khi nghe tin Hạ Nhu mang thai. " Duật tôi có thai... " Cô vui mừng chạy đến phòng làm việc của hắn báo tin. " Trai hay gái " hắn vẫn khuôn mặt lạnh lùng đó không chút đổi sắc. "Bác sĩ.. Bảo thai còn nhỏ... Chưa xác định được giới tính.." Tuy nói như vậy Hạ Chu thật sự rất sợ... " Nếu là con gái thì bỏ ngay cho tôi... " Hắn cầm theo sấp tài liệu rồi sảy bước ra ngoài.. Hạ Chu… Vợ ơi!Về đi anh nhớ em rồi!7"Hạ Chu... Tôi nhớ em rồi... Em quay về được không.... " Một mùi hương quen thuộc ập đến chính xác là của hắn...người đàng ông cô từng yêu..."Ắc... Uật... (Bắc Duật) " Cô trợn to hai mắt, đầy ngạc nhiên...Cô cố gắng vùng vẫy kịch liệt để thoát ra....Cánh tay dần dần nới lỏng hô hấp cô cũng trở lại bình thường."Tại sao anh lại ở đây? " Cô thều thào hỏi, khuôn mặt vẫn còn xanh vì sợ."Em nghĩ thử xem...! "Hắn nhún vai rồi ngồi lên giường một cách thản nhiên...Vừa phải Tránh Kỳ Hưng vừa phải trốn hắn đến khi nào thì cô mới có được bình yên...Đã 6 năm rồi! Cô phải làm lụng nuôi con, vất vả cực khổ mấy mà cô chưa từng trải cô chọn cách làm mẹ đơn thân vì cũng muốn chúng không phải mặc cảm, cô gắng làm tất cả chỉ muốn bảo vệ chúng mà thôi...Nhất định cô sẽ không để ai cướp đi bọn trẻ hay làm hại gì đến chúng... Nhất định..."Anh cút đi càng xa càng tốt... Hãy tránh xa mẹ con tôi ra... "Cô không làm chủ được mình tức giận quát lên..."Suỵt.... Khẽ thôi để bọn trẻ nghe thấy sẽ không hay... "Hắn ra hiệu miệng cười một cách đầy gian xảo tiến sát lại cô."Cố Bắc Duật... Rốt cuộc anh muốn gì.... "Hạ Chu nhìn hắn bằng ánh mắt đầy phẫn uất, nước mắt cứ thay nhau rơi xuống... Cô biết đến lúc phải đối mặt không thể trốn tránh mãi được..."Dẫn hai đứa trẻ quay về... Ngoan ngoãn làm Cố phu nhân của tôi...""Nếu tôi không làm... ""Thì Lục gia sẽ biến mất... "Hắn thì thầm vào tai cô,giọng điệu đầy đe doạ...Cô trợn to hai mắt như không thể tin... Lúc trước cô không muốn liên luỵ đến ba mẹ nên đã cố gắng chịu cực khổ... Cô cứ tưởng chỉ cần bản thân cắt đứt liên lạc thì ba mẹ sẽ được an toàn..."Anh... Nói... gì tôi không.. hiểu..!""Vẫn ngoan cố...cô đây là đang muốn thử thách sự kiên nhẫn của tôi phải không...Nhị... Tiểu...Thư của tập đoàn Lục Thị... " Từng chữ được nói ra như muốn xé nát tâm can cô..Hắn đây là đang muốn dùng Lục gia để uy h**p cô.... Đáng chết!!"Tôi... Sẽ...suy nghĩ.... Lại... "Cổ họng cô như nghẹn lại không thể nói nên lời... Cô đang khóc... Khóc rất nhiều...."Được... 3 ngày sau nếu em đồng ý thì thu xếp dọn đến Cố Gia...Nên nhớ Em chỉ có 3 ngày thôi Cố phu nhân... "Hắm mỉm cười rồi xoay gót rời đi..."Đúng rồi Hạ Nhi rất muốn được gặp ba... Cô không thể để chúng mang danh là con hoang được.... "Là do cô vô dụng không bảo vệ được chúng...Sau tất cả cô cũng phải đầu hàng số phận....Sau mọi thứ cô đã làm thì cũng không thể thoát ra khỏi hắn...Cuộc sống vốn dĩ là một vòng lẩn quẩn...Kẻ thắng thì làm vua, kẻ thua thì làm giặc...Còn...?
Vợ ơi!Về đi anh nhớ em rồi!
7
"Hạ Chu... Tôi nhớ em rồi... Em quay về được không.... " Một mùi hương quen thuộc ập đến chính xác là của hắn...người đàng ông cô từng yêu...
"Ắc... Uật... (Bắc Duật) " Cô trợn to hai mắt, đầy ngạc nhiên...Cô cố gắng vùng vẫy kịch liệt để thoát ra....
Cánh tay dần dần nới lỏng hô hấp cô cũng trở lại bình thường.
"Tại sao anh lại ở đây? " Cô thều thào hỏi, khuôn mặt vẫn còn xanh vì sợ.
"Em nghĩ thử xem...! "Hắn nhún vai rồi ngồi lên giường một cách thản nhiên...
Vừa phải Tránh Kỳ Hưng vừa phải trốn hắn đến khi nào thì cô mới có được bình yên...Đã 6 năm rồi! Cô phải làm lụng nuôi con, vất vả cực khổ mấy mà cô chưa từng trải cô chọn cách làm mẹ đơn thân vì cũng muốn chúng không phải mặc cảm, cô gắng làm tất cả chỉ muốn bảo vệ chúng mà thôi...
Nhất định cô sẽ không để ai cướp đi bọn trẻ hay làm hại gì đến chúng... Nhất định...
"Anh cút đi càng xa càng tốt... Hãy tránh xa mẹ con tôi ra... "
Cô không làm chủ được mình tức giận quát lên...
"Suỵt.... Khẽ thôi để bọn trẻ nghe thấy sẽ không hay... "
Hắn ra hiệu miệng cười một cách đầy gian xảo tiến sát lại cô.
"Cố Bắc Duật... Rốt cuộc anh muốn gì.... "
Hạ Chu nhìn hắn bằng ánh mắt đầy phẫn uất, nước mắt cứ thay nhau rơi xuống... Cô biết đến lúc phải đối mặt không thể trốn tránh mãi được...
"Dẫn hai đứa trẻ quay về... Ngoan ngoãn làm Cố phu nhân của tôi..."
"Nếu tôi không làm... "
"Thì Lục gia sẽ biến mất... "Hắn thì thầm vào tai cô,giọng điệu đầy đe doạ...
Cô trợn to hai mắt như không thể tin... Lúc trước cô không muốn liên luỵ đến ba mẹ nên đã cố gắng chịu cực khổ... Cô cứ tưởng chỉ cần bản thân cắt đứt liên lạc thì ba mẹ sẽ được an toàn...
"Anh... Nói... gì tôi không.. hiểu..!"
"Vẫn ngoan cố...cô đây là đang muốn thử thách sự kiên nhẫn của tôi phải không...Nhị... Tiểu...Thư của tập đoàn Lục Thị... " Từng chữ được nói ra như muốn xé nát tâm can cô..
Hắn đây là đang muốn dùng Lục gia để uy h**p cô.... Đáng chết!!
"Tôi... Sẽ...suy nghĩ.... Lại... "
Cổ họng cô như nghẹn lại không thể nói nên lời... Cô đang khóc... Khóc rất nhiều....
"Được... 3 ngày sau nếu em đồng ý thì thu xếp dọn đến Cố Gia...Nên nhớ Em chỉ có 3 ngày thôi Cố phu nhân... "
Hắm mỉm cười rồi xoay gót rời đi...
"Đúng rồi Hạ Nhi rất muốn được gặp ba... Cô không thể để chúng mang danh là con hoang được.... "Là do cô vô dụng không bảo vệ được chúng...
Sau tất cả cô cũng phải đầu hàng số phận....
Sau mọi thứ cô đã làm thì cũng không thể thoát ra khỏi hắn...
Cuộc sống vốn dĩ là một vòng lẩn quẩn...
Kẻ thắng thì làm vua, kẻ thua thì làm giặc...
Còn...?
Vợ Ơi! Về Đi Anh Nhớ Em RồiTác giả: Nghiêng TâmTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng"Cầm lấy 20 tỷ đổi lại một đứa con trai" Người đàn ông trước mặt ném một tờ chi phiếu nhìn Hạ Nhu bằng ánh mắt khinh bỉ đầy chán ghét. "Nếu là... Con gái" "Phá bỏ " Hắn không chút gì là suy nghĩ hay bận tâm mà thốt ra câu nói đó. Hạ Chu hai tay đan vào nhau để ngăn từng cơn run rẩy ập đến, cô thực sự rất sợ khi đối đầu với Bắc Duật người đàn ông uy quyền nhất nước. "Ngày mai tôi sẽ đến..." Chưa đợi cô thốt hết câu hắn đã nắm chặt lấy tay Hạ Chu ném cô lại chiếc giường gần đó. Hai tay hắn không yên phận lần mò khắp nơi một cách thô bạo. Đêm đó một cuộc mây mưa đã diễn ra. Bắc Duật cứ như thế lặp đi lặp lại cho đến khi nghe tin Hạ Nhu mang thai. " Duật tôi có thai... " Cô vui mừng chạy đến phòng làm việc của hắn báo tin. " Trai hay gái " hắn vẫn khuôn mặt lạnh lùng đó không chút đổi sắc. "Bác sĩ.. Bảo thai còn nhỏ... Chưa xác định được giới tính.." Tuy nói như vậy Hạ Chu thật sự rất sợ... " Nếu là con gái thì bỏ ngay cho tôi... " Hắn cầm theo sấp tài liệu rồi sảy bước ra ngoài.. Hạ Chu… Vợ ơi!Về đi anh nhớ em rồi!7"Hạ Chu... Tôi nhớ em rồi... Em quay về được không.... " Một mùi hương quen thuộc ập đến chính xác là của hắn...người đàng ông cô từng yêu..."Ắc... Uật... (Bắc Duật) " Cô trợn to hai mắt, đầy ngạc nhiên...Cô cố gắng vùng vẫy kịch liệt để thoát ra....Cánh tay dần dần nới lỏng hô hấp cô cũng trở lại bình thường."Tại sao anh lại ở đây? " Cô thều thào hỏi, khuôn mặt vẫn còn xanh vì sợ."Em nghĩ thử xem...! "Hắn nhún vai rồi ngồi lên giường một cách thản nhiên...Vừa phải Tránh Kỳ Hưng vừa phải trốn hắn đến khi nào thì cô mới có được bình yên...Đã 6 năm rồi! Cô phải làm lụng nuôi con, vất vả cực khổ mấy mà cô chưa từng trải cô chọn cách làm mẹ đơn thân vì cũng muốn chúng không phải mặc cảm, cô gắng làm tất cả chỉ muốn bảo vệ chúng mà thôi...Nhất định cô sẽ không để ai cướp đi bọn trẻ hay làm hại gì đến chúng... Nhất định..."Anh cút đi càng xa càng tốt... Hãy tránh xa mẹ con tôi ra... "Cô không làm chủ được mình tức giận quát lên..."Suỵt.... Khẽ thôi để bọn trẻ nghe thấy sẽ không hay... "Hắn ra hiệu miệng cười một cách đầy gian xảo tiến sát lại cô."Cố Bắc Duật... Rốt cuộc anh muốn gì.... "Hạ Chu nhìn hắn bằng ánh mắt đầy phẫn uất, nước mắt cứ thay nhau rơi xuống... Cô biết đến lúc phải đối mặt không thể trốn tránh mãi được..."Dẫn hai đứa trẻ quay về... Ngoan ngoãn làm Cố phu nhân của tôi...""Nếu tôi không làm... ""Thì Lục gia sẽ biến mất... "Hắn thì thầm vào tai cô,giọng điệu đầy đe doạ...Cô trợn to hai mắt như không thể tin... Lúc trước cô không muốn liên luỵ đến ba mẹ nên đã cố gắng chịu cực khổ... Cô cứ tưởng chỉ cần bản thân cắt đứt liên lạc thì ba mẹ sẽ được an toàn..."Anh... Nói... gì tôi không.. hiểu..!""Vẫn ngoan cố...cô đây là đang muốn thử thách sự kiên nhẫn của tôi phải không...Nhị... Tiểu...Thư của tập đoàn Lục Thị... " Từng chữ được nói ra như muốn xé nát tâm can cô..Hắn đây là đang muốn dùng Lục gia để uy h**p cô.... Đáng chết!!"Tôi... Sẽ...suy nghĩ.... Lại... "Cổ họng cô như nghẹn lại không thể nói nên lời... Cô đang khóc... Khóc rất nhiều...."Được... 3 ngày sau nếu em đồng ý thì thu xếp dọn đến Cố Gia...Nên nhớ Em chỉ có 3 ngày thôi Cố phu nhân... "Hắm mỉm cười rồi xoay gót rời đi..."Đúng rồi Hạ Nhi rất muốn được gặp ba... Cô không thể để chúng mang danh là con hoang được.... "Là do cô vô dụng không bảo vệ được chúng...Sau tất cả cô cũng phải đầu hàng số phận....Sau mọi thứ cô đã làm thì cũng không thể thoát ra khỏi hắn...Cuộc sống vốn dĩ là một vòng lẩn quẩn...Kẻ thắng thì làm vua, kẻ thua thì làm giặc...Còn...?