Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 57: Diệp Phồn Tinh cũng muốn đi
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cô nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, hết lần này tới lần khác Phó Cảnh Ngộ không tránh không né, duy trì cái khoảng cách vô cùng xấu hổ này thản nhiên nhìn lấy cô.Cô càng lúng túng hơn!Nhìn lấy anh, ngay cả hô hấp cũng không dám dùng sức, chẳng qua là mở to mắt nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ."Ngủ đi!" Phó Cảnh Ngộ cơ hồ là dán vào mặt của cô đang nói chuyện.Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi không ngủ được."Anh như vậy, coi làm sao ngủ a!Cô đang khẩn trương chết đi được đây?Phó Cảnh Ngộ giơ giơ lên môi: "Không phải là em bảo anh ngủ cùng em sao?""..." Diệp Phồn Tinh thề, cô cũng không có nói qua lời như vậy, rõ ràng là anh hiểu lầm rồi.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, lấy dũng khí nói: "Chú, chú là chính nhân quân tử, sẽ không hôn trộm tôi, đúng không?""Chính nhân quân tử?" Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy coi, "Ai nói với em?""..." Diệp Phồn Tinh vốn là nghĩ, cô nói như vậy, anh thuận theo lời của cô, liền sẽ tiếp theo, làm sao biết, anh lại không thèm để ý chút mặt mũi.Đây chính là rõ ràng muốn hôn cô?Hết lần này tới lần khác, thân phận của cô bây giờ, là vợ của Phó Cảnh Ngộ, muốn tránh, còn không tránh khỏi, cô không thể làm gì khác hơn là nhận mệnh mà nhắm hai mắt lại.]Run rẩy lông mi, cô lộ ra vẻ khẩn trương nồng đượm hơn.Trong lòng Diệp Phồn Tinh lộn xộn mà nghĩ, cũng còn khá Phó Cảnh Ngộ không thể sinh con, nếu không, đến lúc đó anh muốn cho cô sinh con mà nói, phải lúng túng đến mức nào?(Vâng, Tiểu Ngộ không sinh được, con cứ tự ăn ủi mình như vậy đi tiểu Tinh ạ)Ngay lúc Diệp Phồn Tinh chờ lấy nụ hôn của Phó Cảnh Ngộ, cửa phòng bị gõ.Phó Cảnh Ngộ đi mở cửa.Diệp Phồn Tinh len lén mở mắt ra, nhìn thấy Tưởng Sâm nói chuyện với Phó Cảnh Ngộ, sau đó, hai người cùng đi ra ngoài, còn đóng cửa lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, thấy Phó Cảnh Ngộ một mực không có trở lại, lấy điện thoại di động ra chơi một hồi.Ngày mai là sinh nhật của chủ nhiệm lớp, lớp học đang thương lượng giúp thầy giáo tổ chức sinh nhật. Diệp Phồn Tinh nhớ tới thầy giáo chủ nhiệm lớp, đối với cô tốt vô cùng.Biết nhà Diệp Phồn Tinh nghèo, thầy luôn hỗ trợ Diệp Phồn Tinh, có lúc sẽ Diệp Phồn Tinh kêu đến bên trong phòng làm việc, đi thu thập bên trong giấy vụn, sau đó để cho Diệp Phồn Tinh đem những thứ kia giấy vụn cầm đi bán, có thể đổi lấy một ít tiền tiêu vặt.Mặc dù không nhiều, nhưng, đây cũng là thầy đối với cô một loại trợ giúp.Hơn nữa, thầy La cũng sẽ thường xuyên khích lệ cô, nói cho coi biết, đi học là con đường ra duy nhất, vô luận điều kiện gia đình khó khăn đi nữa, đều không thể bỏ học.Là một cái đối với nàng ảnh hưởng rất lớn.Diệp Phồn Tinh đang do dự có muốn đi hay không đi, đột nhiên, Triệu Gia Kỳ lại tag tên cô vào bài viết trên nhóm lớp: "Diệp Phồn Tinh, cậu bây giờ không phải là ở thành phố A sao? Thầy La tốt với cậu như vậy, cậu không đến tham gia?"Diệp Phồn Tinh có chút không nói gì,sinh nhật thầy La, đi tham gia là phải, chẳng qua là, Triệu Gia Kỳ tag tên cô như vậy, là có ý gì?Cô ta lại muốn làm chuyện xấu gì?Bởi vì Triệu Gia Kỳ đăng, nhiều người đều đi theo điểm danh Diệp Phồn Tinh, "Đúng vậy, Tinh Tinh, cậu không đến liền không nói được! Cậu là lớp phó học tập của lớp mình mà!"Loại thời điểm này, Diệp Phồn Tinh cũng không thể trối bỏ, nàng trả lời: "mình sẽ đi."Sau đó cơ hội gặp mặt càng ngày sẽ càng ít, hiện tại đi xem một chút thầy La, là chuyện cô nên làm.Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đáp ứng, Triệu Gia Kỳ giơ giơ lên khóe miệng, hỏi người đang chơi game- Cố Vũ Trạch, "Ngày mai thầy La sinh nhật, anh muốn tới không?""Không đi." Cố Vũ Trạch hai ngày nay tâm tình xấu tới cực điểm, nhất là mới vừa... Thái độ Diệp Phồn Tinh, càng làm cho cậu ta kìm nén đến hoảng.Triệu Gia Kỳ nói: "Mới vừa Tinh Tinh đáp ứng muốn đi, anh cũng không đi sao?""..." Cố Vũ Trạch có chút ngoài ý muốn, ngay sau đó sửa lại, "anh đi."Triệu Gia Kỳ thấy cố Vũ Trạch bởi vì Diệp Phồn Tinh đổi lời nói đổi đến nhanh như vậy, con ngươi âm thầm, liền biết Cố Vũ Trạch quan tâm Diệp Phồn Tinh, nghĩ đến đây, cô ta liền giận đến bầm mặt.Cô ta nơi nào không thể so với Diệp Phồn Tinh?Diệp Phồn Tinh trừ sẽ học ra, có điểm nào, có thể cùng với cô ta so với?Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương mới nha
Cô nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, hết lần này tới lần khác Phó Cảnh Ngộ không tránh không né, duy trì cái khoảng cách vô cùng xấu hổ này thản nhiên nhìn lấy cô.
Cô càng lúng túng hơn!
Nhìn lấy anh, ngay cả hô hấp cũng không dám dùng sức, chẳng qua là mở to mắt nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ.
"Ngủ đi!" Phó Cảnh Ngộ cơ hồ là dán vào mặt của cô đang nói chuyện.
Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi không ngủ được."
Anh như vậy, coi làm sao ngủ a!
Cô đang khẩn trương chết đi được đây?
Phó Cảnh Ngộ giơ giơ lên môi: "Không phải là em bảo anh ngủ cùng em sao?"
"..." Diệp Phồn Tinh thề, cô cũng không có nói qua lời như vậy, rõ ràng là anh hiểu lầm rồi.
Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, lấy dũng khí nói: "Chú, chú là chính nhân quân tử, sẽ không hôn trộm tôi, đúng không?"
"Chính nhân quân tử?" Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy coi, "Ai nói với em?"
"..." Diệp Phồn Tinh vốn là nghĩ, cô nói như vậy, anh thuận theo lời của cô, liền sẽ tiếp theo, làm sao biết, anh lại không thèm để ý chút mặt mũi.
Đây chính là rõ ràng muốn hôn cô?
Hết lần này tới lần khác, thân phận của cô bây giờ, là vợ của Phó Cảnh Ngộ, muốn tránh, còn không tránh khỏi, cô không thể làm gì khác hơn là nhận mệnh mà nhắm hai mắt lại.
]
Run rẩy lông mi, cô lộ ra vẻ khẩn trương nồng đượm hơn.
Trong lòng Diệp Phồn Tinh lộn xộn mà nghĩ, cũng còn khá Phó Cảnh Ngộ không thể sinh con, nếu không, đến lúc đó anh muốn cho cô sinh con mà nói, phải lúng túng đến mức nào?
(Vâng, Tiểu Ngộ không sinh được, con cứ tự ăn ủi mình như vậy đi tiểu Tinh ạ)
Ngay lúc Diệp Phồn Tinh chờ lấy nụ hôn của Phó Cảnh Ngộ, cửa phòng bị gõ.
Phó Cảnh Ngộ đi mở cửa.
Diệp Phồn Tinh len lén mở mắt ra, nhìn thấy Tưởng Sâm nói chuyện với Phó Cảnh Ngộ, sau đó, hai người cùng đi ra ngoài, còn đóng cửa lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, thấy Phó Cảnh Ngộ một mực không có trở lại, lấy điện thoại di động ra chơi một hồi.
Ngày mai là sinh nhật của chủ nhiệm lớp, lớp học đang thương lượng giúp thầy giáo tổ chức sinh nhật. Diệp Phồn Tinh nhớ tới thầy giáo chủ nhiệm lớp, đối với cô tốt vô cùng.
Biết nhà Diệp Phồn Tinh nghèo, thầy luôn hỗ trợ Diệp Phồn Tinh, có lúc sẽ Diệp Phồn Tinh kêu đến bên trong phòng làm việc, đi thu thập bên trong giấy vụn, sau đó để cho Diệp Phồn Tinh đem những thứ kia giấy vụn cầm đi bán, có thể đổi lấy một ít tiền tiêu vặt.
Mặc dù không nhiều, nhưng, đây cũng là thầy đối với cô một loại trợ giúp.
Hơn nữa, thầy La cũng sẽ thường xuyên khích lệ cô, nói cho coi biết, đi học là con đường ra duy nhất, vô luận điều kiện gia đình khó khăn đi nữa, đều không thể bỏ học.
Là một cái đối với nàng ảnh hưởng rất lớn.
Diệp Phồn Tinh đang do dự có muốn đi hay không đi, đột nhiên, Triệu Gia Kỳ lại tag tên cô vào bài viết trên nhóm lớp: "Diệp Phồn Tinh, cậu bây giờ không phải là ở thành phố A sao? Thầy La tốt với cậu như vậy, cậu không đến tham gia?"
Diệp Phồn Tinh có chút không nói gì,sinh nhật thầy La, đi tham gia là phải, chẳng qua là, Triệu Gia Kỳ tag tên cô như vậy, là có ý gì?
Cô ta lại muốn làm chuyện xấu gì?
Bởi vì Triệu Gia Kỳ đăng, nhiều người đều đi theo điểm danh Diệp Phồn Tinh, "Đúng vậy, Tinh Tinh, cậu không đến liền không nói được! Cậu là lớp phó học tập của lớp mình mà!"
Loại thời điểm này, Diệp Phồn Tinh cũng không thể trối bỏ, nàng trả lời: "mình sẽ đi."
Sau đó cơ hội gặp mặt càng ngày sẽ càng ít, hiện tại đi xem một chút thầy La, là chuyện cô nên làm.
Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đáp ứng, Triệu Gia Kỳ giơ giơ lên khóe miệng, hỏi người đang chơi game- Cố Vũ Trạch, "Ngày mai thầy La sinh nhật, anh muốn tới không?"
"Không đi." Cố Vũ Trạch hai ngày nay tâm tình xấu tới cực điểm, nhất là mới vừa... Thái độ Diệp Phồn Tinh, càng làm cho cậu ta kìm nén đến hoảng.
Triệu Gia Kỳ nói: "Mới vừa Tinh Tinh đáp ứng muốn đi, anh cũng không đi sao?"
"..." Cố Vũ Trạch có chút ngoài ý muốn, ngay sau đó sửa lại, "anh đi."
Triệu Gia Kỳ thấy cố Vũ Trạch bởi vì Diệp Phồn Tinh đổi lời nói đổi đến nhanh như vậy, con ngươi âm thầm, liền biết Cố Vũ Trạch quan tâm Diệp Phồn Tinh, nghĩ đến đây, cô ta liền giận đến bầm mặt.
Cô ta nơi nào không thể so với Diệp Phồn Tinh?
Diệp Phồn Tinh trừ sẽ học ra, có điểm nào, có thể cùng với cô ta so với?
Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương mới nha
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cô nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, hết lần này tới lần khác Phó Cảnh Ngộ không tránh không né, duy trì cái khoảng cách vô cùng xấu hổ này thản nhiên nhìn lấy cô.Cô càng lúng túng hơn!Nhìn lấy anh, ngay cả hô hấp cũng không dám dùng sức, chẳng qua là mở to mắt nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ."Ngủ đi!" Phó Cảnh Ngộ cơ hồ là dán vào mặt của cô đang nói chuyện.Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi không ngủ được."Anh như vậy, coi làm sao ngủ a!Cô đang khẩn trương chết đi được đây?Phó Cảnh Ngộ giơ giơ lên môi: "Không phải là em bảo anh ngủ cùng em sao?""..." Diệp Phồn Tinh thề, cô cũng không có nói qua lời như vậy, rõ ràng là anh hiểu lầm rồi.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, lấy dũng khí nói: "Chú, chú là chính nhân quân tử, sẽ không hôn trộm tôi, đúng không?""Chính nhân quân tử?" Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy coi, "Ai nói với em?""..." Diệp Phồn Tinh vốn là nghĩ, cô nói như vậy, anh thuận theo lời của cô, liền sẽ tiếp theo, làm sao biết, anh lại không thèm để ý chút mặt mũi.Đây chính là rõ ràng muốn hôn cô?Hết lần này tới lần khác, thân phận của cô bây giờ, là vợ của Phó Cảnh Ngộ, muốn tránh, còn không tránh khỏi, cô không thể làm gì khác hơn là nhận mệnh mà nhắm hai mắt lại.]Run rẩy lông mi, cô lộ ra vẻ khẩn trương nồng đượm hơn.Trong lòng Diệp Phồn Tinh lộn xộn mà nghĩ, cũng còn khá Phó Cảnh Ngộ không thể sinh con, nếu không, đến lúc đó anh muốn cho cô sinh con mà nói, phải lúng túng đến mức nào?(Vâng, Tiểu Ngộ không sinh được, con cứ tự ăn ủi mình như vậy đi tiểu Tinh ạ)Ngay lúc Diệp Phồn Tinh chờ lấy nụ hôn của Phó Cảnh Ngộ, cửa phòng bị gõ.Phó Cảnh Ngộ đi mở cửa.Diệp Phồn Tinh len lén mở mắt ra, nhìn thấy Tưởng Sâm nói chuyện với Phó Cảnh Ngộ, sau đó, hai người cùng đi ra ngoài, còn đóng cửa lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, thấy Phó Cảnh Ngộ một mực không có trở lại, lấy điện thoại di động ra chơi một hồi.Ngày mai là sinh nhật của chủ nhiệm lớp, lớp học đang thương lượng giúp thầy giáo tổ chức sinh nhật. Diệp Phồn Tinh nhớ tới thầy giáo chủ nhiệm lớp, đối với cô tốt vô cùng.Biết nhà Diệp Phồn Tinh nghèo, thầy luôn hỗ trợ Diệp Phồn Tinh, có lúc sẽ Diệp Phồn Tinh kêu đến bên trong phòng làm việc, đi thu thập bên trong giấy vụn, sau đó để cho Diệp Phồn Tinh đem những thứ kia giấy vụn cầm đi bán, có thể đổi lấy một ít tiền tiêu vặt.Mặc dù không nhiều, nhưng, đây cũng là thầy đối với cô một loại trợ giúp.Hơn nữa, thầy La cũng sẽ thường xuyên khích lệ cô, nói cho coi biết, đi học là con đường ra duy nhất, vô luận điều kiện gia đình khó khăn đi nữa, đều không thể bỏ học.Là một cái đối với nàng ảnh hưởng rất lớn.Diệp Phồn Tinh đang do dự có muốn đi hay không đi, đột nhiên, Triệu Gia Kỳ lại tag tên cô vào bài viết trên nhóm lớp: "Diệp Phồn Tinh, cậu bây giờ không phải là ở thành phố A sao? Thầy La tốt với cậu như vậy, cậu không đến tham gia?"Diệp Phồn Tinh có chút không nói gì,sinh nhật thầy La, đi tham gia là phải, chẳng qua là, Triệu Gia Kỳ tag tên cô như vậy, là có ý gì?Cô ta lại muốn làm chuyện xấu gì?Bởi vì Triệu Gia Kỳ đăng, nhiều người đều đi theo điểm danh Diệp Phồn Tinh, "Đúng vậy, Tinh Tinh, cậu không đến liền không nói được! Cậu là lớp phó học tập của lớp mình mà!"Loại thời điểm này, Diệp Phồn Tinh cũng không thể trối bỏ, nàng trả lời: "mình sẽ đi."Sau đó cơ hội gặp mặt càng ngày sẽ càng ít, hiện tại đi xem một chút thầy La, là chuyện cô nên làm.Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đáp ứng, Triệu Gia Kỳ giơ giơ lên khóe miệng, hỏi người đang chơi game- Cố Vũ Trạch, "Ngày mai thầy La sinh nhật, anh muốn tới không?""Không đi." Cố Vũ Trạch hai ngày nay tâm tình xấu tới cực điểm, nhất là mới vừa... Thái độ Diệp Phồn Tinh, càng làm cho cậu ta kìm nén đến hoảng.Triệu Gia Kỳ nói: "Mới vừa Tinh Tinh đáp ứng muốn đi, anh cũng không đi sao?""..." Cố Vũ Trạch có chút ngoài ý muốn, ngay sau đó sửa lại, "anh đi."Triệu Gia Kỳ thấy cố Vũ Trạch bởi vì Diệp Phồn Tinh đổi lời nói đổi đến nhanh như vậy, con ngươi âm thầm, liền biết Cố Vũ Trạch quan tâm Diệp Phồn Tinh, nghĩ đến đây, cô ta liền giận đến bầm mặt.Cô ta nơi nào không thể so với Diệp Phồn Tinh?Diệp Phồn Tinh trừ sẽ học ra, có điểm nào, có thể cùng với cô ta so với?Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương mới nha