Màn đêm yên tĩnh, tiếng hít thở đều đều của cô gái ở trong phòng Đôi nắt cô ấy nhắm chặt, lông mày hơi cau lại, giống như đang mơ thấy một cơn ác mộng "Không! Ba mẹ!!!" Tiếng r*n r* nỉ non vang lên trong căn phòng nhỏ "Ah Không được" Đột ngột, cô gái thét lên, hai tay bấu víu lấy lồng ngực, nước mắt lăn xuống Trả lại cho ta trả lại cho ta Rồi cô gái đình chỉ giãy giụa, trong căn phòng ấy, cánh tay cô gái nhẹ nhàng buông xuống Sáng hôm sau, tin tức nữ chủ nhân của tập đoàn tài phiệt lớn thứ 10 thế giới qua đời ở nhà riêng trong cơn đột quỵ khiến mọi người bàng hoàng Cô gái ấy còn quá trẻ, chỉ mới 19 tuổi! Đúng vậy, đấy là cô gái mà cha mẹ bị giết trong một cuộc ám sát do chú gì ruột thịt làm ra năm 15 tuổi! Rồi cô gái đó, đem tất cả họ hàng nhăm nhe tập đoàn mình cho vào vòng lao lý khi chỉ mới 17! Và sau 1 ngày tập đoàn Tạ thị được ghi vào top 10 tập đoàn đa quốc gia lớn nhất thế giới, cô ấy đột quỵ chết đi! Khi di chúc của cô mở ra, mọi người bất ngờ không chỉ vì việc cô mới chỉ 19…
Chương 431: Vào bếp đi, A Bạch!
Mami, Các Papa Lại Đánh Đến Cửa Rồi!Tác giả: Cá BasaTruyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMàn đêm yên tĩnh, tiếng hít thở đều đều của cô gái ở trong phòng Đôi nắt cô ấy nhắm chặt, lông mày hơi cau lại, giống như đang mơ thấy một cơn ác mộng "Không! Ba mẹ!!!" Tiếng r*n r* nỉ non vang lên trong căn phòng nhỏ "Ah Không được" Đột ngột, cô gái thét lên, hai tay bấu víu lấy lồng ngực, nước mắt lăn xuống Trả lại cho ta trả lại cho ta Rồi cô gái đình chỉ giãy giụa, trong căn phòng ấy, cánh tay cô gái nhẹ nhàng buông xuống Sáng hôm sau, tin tức nữ chủ nhân của tập đoàn tài phiệt lớn thứ 10 thế giới qua đời ở nhà riêng trong cơn đột quỵ khiến mọi người bàng hoàng Cô gái ấy còn quá trẻ, chỉ mới 19 tuổi! Đúng vậy, đấy là cô gái mà cha mẹ bị giết trong một cuộc ám sát do chú gì ruột thịt làm ra năm 15 tuổi! Rồi cô gái đó, đem tất cả họ hàng nhăm nhe tập đoàn mình cho vào vòng lao lý khi chỉ mới 17! Và sau 1 ngày tập đoàn Tạ thị được ghi vào top 10 tập đoàn đa quốc gia lớn nhất thế giới, cô ấy đột quỵ chết đi! Khi di chúc của cô mở ra, mọi người bất ngờ không chỉ vì việc cô mới chỉ 19… “Keng…” Nam tù nhân khổ sở vứt cái muỗng vào trên khay cơm, thảm đạm mà nói với người bên cạnh. “Rốt cuộc vài ngày nay bên trong nhà bếp xảy ra chuyện gì vậy… đây là thức ăn cho người ăn sao…”Đồng bạn của hắn lắc lắc đầu thì thầm: “Nghe nói dạo này phía nhà bếp gây sự với trưởng cảnh ngục Armir, sử dụng bữa ăn làm đòn phủ đầu với ngài Armir đó mà!” Bọn họ chỉ là xui xẻo làm kẻ chết hộ trong cuộc chiến này thôi!“Thực sự quá khó ăn… xem đi, tới cả khoai tây mà bọn họ còn không chịu gọt vỏ đàng hoàng…” Hắn khóc không ra nước mắt móc ra một sợi vỏ khoai dài ngoằng trong món “cháo khoai tây nghiền” vàng khè.Một người đứng bếp của nhà bếp nghe đám tù nhân khóc không ra nước mắt mà nuốt khoai tây nghiên thì cười nhạt. Armir cắt giảm đi 1 nửa nhân sự trong nhà bếp, bọn họ có khoai tây nghiền mà ăn là đã tốt lắm rồi còn đòi hỏi gì nữa!!!“Cạch…” Bạch Nhâm Tịnh gác thìa lên khay, nhẹ nhàng đi tới trước mặt của người đầu bếp nọ.“Ngươi tới đây làm gì? Ăn không nổi thì mau cút đi! Đã tốn công nấu cho các ngươi thì thôi chứ…” Hắn lắp bắp nhìn Bạch Nhâm Tịnh khong biết vì sao lại rút ra một thanh kiếm sáng loáng từ trong không khí. Tía má ơi…Trong ánh mắt đã sắp chào hỏi cuộc đời của tên đầu bếp, Bạch Nhâm Tịnh cầm lấy một củ khoai tây trên rổ khoai tây mà hắn đang gọt dở, thanh kiếm khẽ vung, khoai tây vàng bóc rơi xuống, vỏ bay qua một bên sạch sẽ.“…”Xung quanh lặng ngắt như tờ, đờ ra mà nhìn quả khoai tây đô đô thịt trên bàn.Tên đầu bếp cầm củ khoai lên vuốt vuốt nhìn nhìn, sau đó liền mỉm cười tươi sáng, vỗ vỗ vai của Bạch Nhâm Tịnh: “Chàng trai trẻ, cậu được nhận!”Bạch Nhâm Tịnh chốc lát sau đã yên vị trong bếp cùng với một bộ áo phụ bếp mới toanh. Hắn cho dù chỉ còn 3 tháng tù nữa thôi, thế nhưng hắn không thể nào để bản thân mà phải chịu đựng nốt 3 tháng với cái món khoai tây nghiền kia, chỉ còn cách mà lăn vào bếp a…===Đọc xong đừng quên like và comment nèHôm qua đủ phiếu hơi trễ nên Cá 10 rưỡi đi ngủ òi, dạo này mệt qua TTTuần sau có thể sẽ có rất ít chương nhé mọi người/
“Keng…” Nam tù nhân khổ sở vứt cái muỗng vào trên khay cơm, thảm đạm mà nói với người bên cạnh. “Rốt cuộc vài ngày nay bên trong nhà bếp xảy ra chuyện gì vậy… đây là thức ăn cho người ăn sao…”
Đồng bạn của hắn lắc lắc đầu thì thầm: “Nghe nói dạo này phía nhà bếp gây sự với trưởng cảnh ngục Armir, sử dụng bữa ăn làm đòn phủ đầu với ngài Armir đó mà!” Bọn họ chỉ là xui xẻo làm kẻ chết hộ trong cuộc chiến này thôi!
“Thực sự quá khó ăn… xem đi, tới cả khoai tây mà bọn họ còn không chịu gọt vỏ đàng hoàng…” Hắn khóc không ra nước mắt móc ra một sợi vỏ khoai dài ngoằng trong món “cháo khoai tây nghiền” vàng khè.
Một người đứng bếp của nhà bếp nghe đám tù nhân khóc không ra nước mắt mà nuốt khoai tây nghiên thì cười nhạt. Armir cắt giảm đi 1 nửa nhân sự trong nhà bếp, bọn họ có khoai tây nghiền mà ăn là đã tốt lắm rồi còn đòi hỏi gì nữa!!!
“Cạch…” Bạch Nhâm Tịnh gác thìa lên khay, nhẹ nhàng đi tới trước mặt của người đầu bếp nọ.
“Ngươi tới đây làm gì? Ăn không nổi thì mau cút đi! Đã tốn công nấu cho các ngươi thì thôi chứ…” Hắn lắp bắp nhìn Bạch Nhâm Tịnh khong biết vì sao lại rút ra một thanh kiếm sáng loáng từ trong không khí. Tía má ơi…
Trong ánh mắt đã sắp chào hỏi cuộc đời của tên đầu bếp, Bạch Nhâm Tịnh cầm lấy một củ khoai tây trên rổ khoai tây mà hắn đang gọt dở, thanh kiếm khẽ vung, khoai tây vàng bóc rơi xuống, vỏ bay qua một bên sạch sẽ.
“…”
Xung quanh lặng ngắt như tờ, đờ ra mà nhìn quả khoai tây đô đô thịt trên bàn.
Tên đầu bếp cầm củ khoai lên vuốt vuốt nhìn nhìn, sau đó liền mỉm cười tươi sáng, vỗ vỗ vai của Bạch Nhâm Tịnh: “Chàng trai trẻ, cậu được nhận!”
Bạch Nhâm Tịnh chốc lát sau đã yên vị trong bếp cùng với một bộ áo phụ bếp mới toanh. Hắn cho dù chỉ còn 3 tháng tù nữa thôi, thế nhưng hắn không thể nào để bản thân mà phải chịu đựng nốt 3 tháng với cái món khoai tây nghiền kia, chỉ còn cách mà lăn vào bếp a…
===
Đọc xong đừng quên like và comment nè
Hôm qua đủ phiếu hơi trễ nên Cá 10 rưỡi đi ngủ òi, dạo này mệt qua TT
Tuần sau có thể sẽ có rất ít chương nhé mọi người/
Mami, Các Papa Lại Đánh Đến Cửa Rồi!Tác giả: Cá BasaTruyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMàn đêm yên tĩnh, tiếng hít thở đều đều của cô gái ở trong phòng Đôi nắt cô ấy nhắm chặt, lông mày hơi cau lại, giống như đang mơ thấy một cơn ác mộng "Không! Ba mẹ!!!" Tiếng r*n r* nỉ non vang lên trong căn phòng nhỏ "Ah Không được" Đột ngột, cô gái thét lên, hai tay bấu víu lấy lồng ngực, nước mắt lăn xuống Trả lại cho ta trả lại cho ta Rồi cô gái đình chỉ giãy giụa, trong căn phòng ấy, cánh tay cô gái nhẹ nhàng buông xuống Sáng hôm sau, tin tức nữ chủ nhân của tập đoàn tài phiệt lớn thứ 10 thế giới qua đời ở nhà riêng trong cơn đột quỵ khiến mọi người bàng hoàng Cô gái ấy còn quá trẻ, chỉ mới 19 tuổi! Đúng vậy, đấy là cô gái mà cha mẹ bị giết trong một cuộc ám sát do chú gì ruột thịt làm ra năm 15 tuổi! Rồi cô gái đó, đem tất cả họ hàng nhăm nhe tập đoàn mình cho vào vòng lao lý khi chỉ mới 17! Và sau 1 ngày tập đoàn Tạ thị được ghi vào top 10 tập đoàn đa quốc gia lớn nhất thế giới, cô ấy đột quỵ chết đi! Khi di chúc của cô mở ra, mọi người bất ngờ không chỉ vì việc cô mới chỉ 19… “Keng…” Nam tù nhân khổ sở vứt cái muỗng vào trên khay cơm, thảm đạm mà nói với người bên cạnh. “Rốt cuộc vài ngày nay bên trong nhà bếp xảy ra chuyện gì vậy… đây là thức ăn cho người ăn sao…”Đồng bạn của hắn lắc lắc đầu thì thầm: “Nghe nói dạo này phía nhà bếp gây sự với trưởng cảnh ngục Armir, sử dụng bữa ăn làm đòn phủ đầu với ngài Armir đó mà!” Bọn họ chỉ là xui xẻo làm kẻ chết hộ trong cuộc chiến này thôi!“Thực sự quá khó ăn… xem đi, tới cả khoai tây mà bọn họ còn không chịu gọt vỏ đàng hoàng…” Hắn khóc không ra nước mắt móc ra một sợi vỏ khoai dài ngoằng trong món “cháo khoai tây nghiền” vàng khè.Một người đứng bếp của nhà bếp nghe đám tù nhân khóc không ra nước mắt mà nuốt khoai tây nghiên thì cười nhạt. Armir cắt giảm đi 1 nửa nhân sự trong nhà bếp, bọn họ có khoai tây nghiền mà ăn là đã tốt lắm rồi còn đòi hỏi gì nữa!!!“Cạch…” Bạch Nhâm Tịnh gác thìa lên khay, nhẹ nhàng đi tới trước mặt của người đầu bếp nọ.“Ngươi tới đây làm gì? Ăn không nổi thì mau cút đi! Đã tốn công nấu cho các ngươi thì thôi chứ…” Hắn lắp bắp nhìn Bạch Nhâm Tịnh khong biết vì sao lại rút ra một thanh kiếm sáng loáng từ trong không khí. Tía má ơi…Trong ánh mắt đã sắp chào hỏi cuộc đời của tên đầu bếp, Bạch Nhâm Tịnh cầm lấy một củ khoai tây trên rổ khoai tây mà hắn đang gọt dở, thanh kiếm khẽ vung, khoai tây vàng bóc rơi xuống, vỏ bay qua một bên sạch sẽ.“…”Xung quanh lặng ngắt như tờ, đờ ra mà nhìn quả khoai tây đô đô thịt trên bàn.Tên đầu bếp cầm củ khoai lên vuốt vuốt nhìn nhìn, sau đó liền mỉm cười tươi sáng, vỗ vỗ vai của Bạch Nhâm Tịnh: “Chàng trai trẻ, cậu được nhận!”Bạch Nhâm Tịnh chốc lát sau đã yên vị trong bếp cùng với một bộ áo phụ bếp mới toanh. Hắn cho dù chỉ còn 3 tháng tù nữa thôi, thế nhưng hắn không thể nào để bản thân mà phải chịu đựng nốt 3 tháng với cái món khoai tây nghiền kia, chỉ còn cách mà lăn vào bếp a…===Đọc xong đừng quên like và comment nèHôm qua đủ phiếu hơi trễ nên Cá 10 rưỡi đi ngủ òi, dạo này mệt qua TTTuần sau có thể sẽ có rất ít chương nhé mọi người/