Màn đêm yên tĩnh, tiếng hít thở đều đều của cô gái ở trong phòng Đôi nắt cô ấy nhắm chặt, lông mày hơi cau lại, giống như đang mơ thấy một cơn ác mộng "Không! Ba mẹ!!!" Tiếng r*n r* nỉ non vang lên trong căn phòng nhỏ "Ah Không được" Đột ngột, cô gái thét lên, hai tay bấu víu lấy lồng ngực, nước mắt lăn xuống Trả lại cho ta trả lại cho ta Rồi cô gái đình chỉ giãy giụa, trong căn phòng ấy, cánh tay cô gái nhẹ nhàng buông xuống Sáng hôm sau, tin tức nữ chủ nhân của tập đoàn tài phiệt lớn thứ 10 thế giới qua đời ở nhà riêng trong cơn đột quỵ khiến mọi người bàng hoàng Cô gái ấy còn quá trẻ, chỉ mới 19 tuổi! Đúng vậy, đấy là cô gái mà cha mẹ bị giết trong một cuộc ám sát do chú gì ruột thịt làm ra năm 15 tuổi! Rồi cô gái đó, đem tất cả họ hàng nhăm nhe tập đoàn mình cho vào vòng lao lý khi chỉ mới 17! Và sau 1 ngày tập đoàn Tạ thị được ghi vào top 10 tập đoàn đa quốc gia lớn nhất thế giới, cô ấy đột quỵ chết đi! Khi di chúc của cô mở ra, mọi người bất ngờ không chỉ vì việc cô mới chỉ 19…
Chương 434: Cướp ngục bắt đầu!
Mami, Các Papa Lại Đánh Đến Cửa Rồi!Tác giả: Cá BasaTruyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMàn đêm yên tĩnh, tiếng hít thở đều đều của cô gái ở trong phòng Đôi nắt cô ấy nhắm chặt, lông mày hơi cau lại, giống như đang mơ thấy một cơn ác mộng "Không! Ba mẹ!!!" Tiếng r*n r* nỉ non vang lên trong căn phòng nhỏ "Ah Không được" Đột ngột, cô gái thét lên, hai tay bấu víu lấy lồng ngực, nước mắt lăn xuống Trả lại cho ta trả lại cho ta Rồi cô gái đình chỉ giãy giụa, trong căn phòng ấy, cánh tay cô gái nhẹ nhàng buông xuống Sáng hôm sau, tin tức nữ chủ nhân của tập đoàn tài phiệt lớn thứ 10 thế giới qua đời ở nhà riêng trong cơn đột quỵ khiến mọi người bàng hoàng Cô gái ấy còn quá trẻ, chỉ mới 19 tuổi! Đúng vậy, đấy là cô gái mà cha mẹ bị giết trong một cuộc ám sát do chú gì ruột thịt làm ra năm 15 tuổi! Rồi cô gái đó, đem tất cả họ hàng nhăm nhe tập đoàn mình cho vào vòng lao lý khi chỉ mới 17! Và sau 1 ngày tập đoàn Tạ thị được ghi vào top 10 tập đoàn đa quốc gia lớn nhất thế giới, cô ấy đột quỵ chết đi! Khi di chúc của cô mở ra, mọi người bất ngờ không chỉ vì việc cô mới chỉ 19… Redick gập lại cuốn sách trên tay, những tờ giấy phía dưới đã tràn ngập những ghi chép lộn xộn không đầu không đuôi. Ông thở dài một tiếng, cuốn sách hơi cũ sờn này ngay lập tức biến mất không còn chút dấu vết.“Cũng được 50 năm rồi… quả nhiên là ta không đủ mạnh mẽ sao…” Redick lẩm bẩm, nhìn ra phía ngoài bầu trời đêm trên những bức tường cao lớn của nhà tù quốc gia.Thế nhưng đột nhiên, một tia sáng le lói vụt qua trên bức tường, Redick giật mình, ngay lập tức quay lưng đôi lên chiếc mũ trưởng quan, bước ra ngoài ngay lập tức hét lớn với các cấp dưới: “Có kẻ xâm nhập, mở ra hệ thống phòng ngự toàn bộ!”“Vâng thưa ngài!”Phó sĩ quan gật đầu, mở ra nút báo động đỏ bấm lên, lại hoàn toàn không có thông báo phản ứng như bỉnh thường. Hắn bấm lên liên tục mà hét: “Trưởng quan, hệ thống phòng ngự đã bị ngắt kết nối rồi!”Rõ ràng là đám tù nhân không có cơ hội chạm vào hệ thống phòng ngự, bên trong hệ thống cảnh ngục có nội gián!Redick bình tĩnh gật đầu: “Tất cả sĩ quan cầm lên vũ khí, thông báo các cảnh ngục chế áp mọi tù nhân, các ngươi cử ra 5 phó sĩ quan canh giữ hệ thống điều khiển, đừng để lũ tù ngục nhân cơ hội vọt ra!”“Còn lại…” Ông lấy ra một khẩu súng điện từ trường, khẽ bấm nút, lạnh lùng ra lệnh: “Tất theo ta đi giết lũ người xâm phạm này!”Armir lúc này cũng ra mệnh lệnh tương tự, lại nhanh chóng cầm lên vũ khí chạy tới chỗ của Redick. Thứ kia ở trên người của Redick, nhà tù có thể bỏ qua, nhưng riêng thứ kia lại không thể để bị đánh mất!Nhất là nếu kẻ thù lần này tới không chỉ là để cướp ngục đơn giản như vậy!Bạch Nhâm Tịnh đang lẳng lặng nhắm mắt liền mở mắt ra, nhìn về phía bên trái của hắn, nơi một tên tù nhân đang lén lút lấy ra một cái kìm điện không rõ từ đâu ra, từ từ nhẹ nhàng mà tiến tới tên cảnh quan đang quay lưng ôm súng trước cửa phòng giam của hắn.Mùi nguy hiểm đã bắt đầu lên men trong nhà tù.===Chương kế sẽ có sự góp mặt vô cùng được yêu thích, ai đoán ra hông nào =3=Nhắc lại lần cuối:Tuần này Cá bị DEADLINE môn dí, cho nên sẽ không thể ra nhiều chương như tuần trước, mong các tình yêu hiểu dùm Cá:>Thực ra người muốn có thời gian để viết nhất là Cá nè, bởi vì ra được càng nhiều chương Cá lại càng dễ tranh top hơn nhiều, chứ không phải là chỉ các nàng ngóng chương đâu =3=Muốn càng nhiều chương thì like, comment và bỏ phiếu nè =v=
Redick gập lại cuốn sách trên tay, những tờ giấy phía dưới đã tràn ngập những ghi chép lộn xộn không đầu không đuôi. Ông thở dài một tiếng, cuốn sách hơi cũ sờn này ngay lập tức biến mất không còn chút dấu vết.
“Cũng được 50 năm rồi… quả nhiên là ta không đủ mạnh mẽ sao…” Redick lẩm bẩm, nhìn ra phía ngoài bầu trời đêm trên những bức tường cao lớn của nhà tù quốc gia.
Thế nhưng đột nhiên, một tia sáng le lói vụt qua trên bức tường, Redick giật mình, ngay lập tức quay lưng đôi lên chiếc mũ trưởng quan, bước ra ngoài ngay lập tức hét lớn với các cấp dưới: “Có kẻ xâm nhập, mở ra hệ thống phòng ngự toàn bộ!”
“Vâng thưa ngài!”
Phó sĩ quan gật đầu, mở ra nút báo động đỏ bấm lên, lại hoàn toàn không có thông báo phản ứng như bỉnh thường. Hắn bấm lên liên tục mà hét: “Trưởng quan, hệ thống phòng ngự đã bị ngắt kết nối rồi!”
Rõ ràng là đám tù nhân không có cơ hội chạm vào hệ thống phòng ngự, bên trong hệ thống cảnh ngục có nội gián!
Redick bình tĩnh gật đầu: “Tất cả sĩ quan cầm lên vũ khí, thông báo các cảnh ngục chế áp mọi tù nhân, các ngươi cử ra 5 phó sĩ quan canh giữ hệ thống điều khiển, đừng để lũ tù ngục nhân cơ hội vọt ra!”
“Còn lại…” Ông lấy ra một khẩu súng điện từ trường, khẽ bấm nút, lạnh lùng ra lệnh: “Tất theo ta đi giết lũ người xâm phạm này!”
Armir lúc này cũng ra mệnh lệnh tương tự, lại nhanh chóng cầm lên vũ khí chạy tới chỗ của Redick. Thứ kia ở trên người của Redick, nhà tù có thể bỏ qua, nhưng riêng thứ kia lại không thể để bị đánh mất!
Nhất là nếu kẻ thù lần này tới không chỉ là để cướp ngục đơn giản như vậy!
Bạch Nhâm Tịnh đang lẳng lặng nhắm mắt liền mở mắt ra, nhìn về phía bên trái của hắn, nơi một tên tù nhân đang lén lút lấy ra một cái kìm điện không rõ từ đâu ra, từ từ nhẹ nhàng mà tiến tới tên cảnh quan đang quay lưng ôm súng trước cửa phòng giam của hắn.
Mùi nguy hiểm đã bắt đầu lên men trong nhà tù.
===
Chương kế sẽ có sự góp mặt vô cùng được yêu thích, ai đoán ra hông nào =3=
Nhắc lại lần cuối:
Tuần này Cá bị DEADLINE môn dí, cho nên sẽ không thể ra nhiều chương như tuần trước, mong các tình yêu hiểu dùm Cá:>
Thực ra người muốn có thời gian để viết nhất là Cá nè, bởi vì ra được càng nhiều chương Cá lại càng dễ tranh top hơn nhiều, chứ không phải là chỉ các nàng ngóng chương đâu =3=
Muốn càng nhiều chương thì like, comment và bỏ phiếu nè =v=
Mami, Các Papa Lại Đánh Đến Cửa Rồi!Tác giả: Cá BasaTruyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMàn đêm yên tĩnh, tiếng hít thở đều đều của cô gái ở trong phòng Đôi nắt cô ấy nhắm chặt, lông mày hơi cau lại, giống như đang mơ thấy một cơn ác mộng "Không! Ba mẹ!!!" Tiếng r*n r* nỉ non vang lên trong căn phòng nhỏ "Ah Không được" Đột ngột, cô gái thét lên, hai tay bấu víu lấy lồng ngực, nước mắt lăn xuống Trả lại cho ta trả lại cho ta Rồi cô gái đình chỉ giãy giụa, trong căn phòng ấy, cánh tay cô gái nhẹ nhàng buông xuống Sáng hôm sau, tin tức nữ chủ nhân của tập đoàn tài phiệt lớn thứ 10 thế giới qua đời ở nhà riêng trong cơn đột quỵ khiến mọi người bàng hoàng Cô gái ấy còn quá trẻ, chỉ mới 19 tuổi! Đúng vậy, đấy là cô gái mà cha mẹ bị giết trong một cuộc ám sát do chú gì ruột thịt làm ra năm 15 tuổi! Rồi cô gái đó, đem tất cả họ hàng nhăm nhe tập đoàn mình cho vào vòng lao lý khi chỉ mới 17! Và sau 1 ngày tập đoàn Tạ thị được ghi vào top 10 tập đoàn đa quốc gia lớn nhất thế giới, cô ấy đột quỵ chết đi! Khi di chúc của cô mở ra, mọi người bất ngờ không chỉ vì việc cô mới chỉ 19… Redick gập lại cuốn sách trên tay, những tờ giấy phía dưới đã tràn ngập những ghi chép lộn xộn không đầu không đuôi. Ông thở dài một tiếng, cuốn sách hơi cũ sờn này ngay lập tức biến mất không còn chút dấu vết.“Cũng được 50 năm rồi… quả nhiên là ta không đủ mạnh mẽ sao…” Redick lẩm bẩm, nhìn ra phía ngoài bầu trời đêm trên những bức tường cao lớn của nhà tù quốc gia.Thế nhưng đột nhiên, một tia sáng le lói vụt qua trên bức tường, Redick giật mình, ngay lập tức quay lưng đôi lên chiếc mũ trưởng quan, bước ra ngoài ngay lập tức hét lớn với các cấp dưới: “Có kẻ xâm nhập, mở ra hệ thống phòng ngự toàn bộ!”“Vâng thưa ngài!”Phó sĩ quan gật đầu, mở ra nút báo động đỏ bấm lên, lại hoàn toàn không có thông báo phản ứng như bỉnh thường. Hắn bấm lên liên tục mà hét: “Trưởng quan, hệ thống phòng ngự đã bị ngắt kết nối rồi!”Rõ ràng là đám tù nhân không có cơ hội chạm vào hệ thống phòng ngự, bên trong hệ thống cảnh ngục có nội gián!Redick bình tĩnh gật đầu: “Tất cả sĩ quan cầm lên vũ khí, thông báo các cảnh ngục chế áp mọi tù nhân, các ngươi cử ra 5 phó sĩ quan canh giữ hệ thống điều khiển, đừng để lũ tù ngục nhân cơ hội vọt ra!”“Còn lại…” Ông lấy ra một khẩu súng điện từ trường, khẽ bấm nút, lạnh lùng ra lệnh: “Tất theo ta đi giết lũ người xâm phạm này!”Armir lúc này cũng ra mệnh lệnh tương tự, lại nhanh chóng cầm lên vũ khí chạy tới chỗ của Redick. Thứ kia ở trên người của Redick, nhà tù có thể bỏ qua, nhưng riêng thứ kia lại không thể để bị đánh mất!Nhất là nếu kẻ thù lần này tới không chỉ là để cướp ngục đơn giản như vậy!Bạch Nhâm Tịnh đang lẳng lặng nhắm mắt liền mở mắt ra, nhìn về phía bên trái của hắn, nơi một tên tù nhân đang lén lút lấy ra một cái kìm điện không rõ từ đâu ra, từ từ nhẹ nhàng mà tiến tới tên cảnh quan đang quay lưng ôm súng trước cửa phòng giam của hắn.Mùi nguy hiểm đã bắt đầu lên men trong nhà tù.===Chương kế sẽ có sự góp mặt vô cùng được yêu thích, ai đoán ra hông nào =3=Nhắc lại lần cuối:Tuần này Cá bị DEADLINE môn dí, cho nên sẽ không thể ra nhiều chương như tuần trước, mong các tình yêu hiểu dùm Cá:>Thực ra người muốn có thời gian để viết nhất là Cá nè, bởi vì ra được càng nhiều chương Cá lại càng dễ tranh top hơn nhiều, chứ không phải là chỉ các nàng ngóng chương đâu =3=Muốn càng nhiều chương thì like, comment và bỏ phiếu nè =v=