Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 122: Chân của anh có cảm giác

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy đầu cô giống như phía trên mèo con, trong mắt tràn đầy khí tức nguy hiểm, đó là khát vọng của người đàn ông đối với một người phụ nữ.Thấy anh chậm chạp không có trả lời, Diệp Phồn Tinh lại hỏi một câu, "chú ơi?"Sau cả một đêm, Phó Cảnh Ngộ đều không có rep tin nhắn, Diệp Phồn Tinh đoán là anh đã ngủ thiếp đi, không thể làm gì khác hơn là đi ngủ.Ngày thứ hai, Diệp Phồn Tinh lúc dậy, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ tại phòng ăn ăn cơm, đi tới, "Hi,chú."Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, cũng không có lên tiếng.Anh hiện tại tâm tình không phải là rất tốt...Diệp Phồn Tinh nói: "chú tối hôm qua nhanh như vậy liền ngủ mất rồi! Tôi nhắn tin cho chú, chú không có rep tin nhắn của tôi."Nghe cô nhỏ giọng than phiền, Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn lấy cô, "Tối hôm qua chơi đến mấy giờ?"Lại là giọng điệu kia giáo huấn người khác!Diệp Phồn Tinh biết, anh không thích nhất chính là cô nghịch điện thoại di động, cô le lưỡi một cái, "chú ngủ tôi cũng đi ngủ, không có chơi chơi nữa."Một đêm không ngủ Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, tâm tình rất là phức tạp."Tôi hát có hay không?" Không có được anh tán dương chưa từ bỏ ý định Diệp Phồn Tinh lại hỏi một câu."Khó nghe." Phó Cảnh Ngộ trầm mặt nói, "Sau này đừng ở bên ngoài hát, anh mất mặt lắm."Bị tổn hại đến cái gì cũng sai Diệp Phồn Tinh khổ sở hai giây, nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Vậy chú hát cho tôi nghe?""..." Phó Cảnh Ngộ có một loại cảm giác bị cô đánh bại, lười đến tiếp lời.Hai người an tĩnh ăn một hồi ăn sáng, Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nói: "chú, hôm nay chú đi tái khám phải không?""Ừ.""Tôi đưa chú đi.""Không phải đi làm à?""Tôi ngày hôm nay nghỉ làm." Cô hiện tại cũng là không làm được gì, tùy thời đều có thể nghỉ ngơi.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, "em xác định không phải là muốn lười biếng trốn việc?""..." Diệp Phồn Tinh, "Tôi đặc biệt vì cùng chú đi khám mà xin nghỉ có được hay không?"Phó Cảnh Ngộ nói, "Vậy càng không cần, anh sẽ không trả em tiền lương đâu..(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノLike hay không like không like hay like nói một lời thôi!Nếu hay like đi ngại gì!

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy đầu cô giống như phía trên mèo con, trong mắt tràn đầy khí tức nguy hiểm, đó là khát vọng của người đàn ông đối với một người phụ nữ.

Thấy anh chậm chạp không có trả lời, Diệp Phồn Tinh lại hỏi một câu, "chú ơi?"

Sau cả một đêm, Phó Cảnh Ngộ đều không có rep tin nhắn, Diệp Phồn Tinh đoán là anh đã ngủ thiếp đi, không thể làm gì khác hơn là đi ngủ.

Ngày thứ hai, Diệp Phồn Tinh lúc dậy, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ tại phòng ăn ăn cơm, đi tới, "Hi,chú."

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, cũng không có lên tiếng.

Anh hiện tại tâm tình không phải là rất tốt...

Diệp Phồn Tinh nói: "chú tối hôm qua nhanh như vậy liền ngủ mất rồi! Tôi nhắn tin cho chú, chú không có rep tin nhắn của tôi."

Nghe cô nhỏ giọng than phiền, Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn lấy cô, "Tối hôm qua chơi đến mấy giờ?"

Lại là giọng điệu kia giáo huấn người khác!

Diệp Phồn Tinh biết, anh không thích nhất chính là cô nghịch điện thoại di động, cô le lưỡi một cái, "chú ngủ tôi cũng đi ngủ, không có chơi chơi nữa."

Một đêm không ngủ Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, tâm tình rất là phức tạp.

"Tôi hát có hay không?" Không có được anh tán dương chưa từ bỏ ý định Diệp Phồn Tinh lại hỏi một câu.

"Khó nghe." Phó Cảnh Ngộ trầm mặt nói, "Sau này đừng ở bên ngoài hát, anh mất mặt lắm."

Bị tổn hại đến cái gì cũng sai Diệp Phồn Tinh khổ sở hai giây, nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Vậy chú hát cho tôi nghe?"

"..." Phó Cảnh Ngộ có một loại cảm giác bị cô đánh bại, lười đến tiếp lời.

Hai người an tĩnh ăn một hồi ăn sáng, Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nói: "chú, hôm nay chú đi tái khám phải không?"

"Ừ."

"Tôi đưa chú đi."

"Không phải đi làm à?"

"Tôi ngày hôm nay nghỉ làm." Cô hiện tại cũng là không làm được gì, tùy thời đều có thể nghỉ ngơi.

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, "em xác định không phải là muốn lười biếng trốn việc?"

"..." Diệp Phồn Tinh, "Tôi đặc biệt vì cùng chú đi khám mà xin nghỉ có được hay không?"

Phó Cảnh Ngộ nói, "Vậy càng không cần, anh sẽ không trả em tiền lương đâu.

.(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ

Like hay không like không like hay like nói một lời thôi!

Nếu hay like đi ngại gì!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy đầu cô giống như phía trên mèo con, trong mắt tràn đầy khí tức nguy hiểm, đó là khát vọng của người đàn ông đối với một người phụ nữ.Thấy anh chậm chạp không có trả lời, Diệp Phồn Tinh lại hỏi một câu, "chú ơi?"Sau cả một đêm, Phó Cảnh Ngộ đều không có rep tin nhắn, Diệp Phồn Tinh đoán là anh đã ngủ thiếp đi, không thể làm gì khác hơn là đi ngủ.Ngày thứ hai, Diệp Phồn Tinh lúc dậy, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ tại phòng ăn ăn cơm, đi tới, "Hi,chú."Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, cũng không có lên tiếng.Anh hiện tại tâm tình không phải là rất tốt...Diệp Phồn Tinh nói: "chú tối hôm qua nhanh như vậy liền ngủ mất rồi! Tôi nhắn tin cho chú, chú không có rep tin nhắn của tôi."Nghe cô nhỏ giọng than phiền, Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn lấy cô, "Tối hôm qua chơi đến mấy giờ?"Lại là giọng điệu kia giáo huấn người khác!Diệp Phồn Tinh biết, anh không thích nhất chính là cô nghịch điện thoại di động, cô le lưỡi một cái, "chú ngủ tôi cũng đi ngủ, không có chơi chơi nữa."Một đêm không ngủ Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, tâm tình rất là phức tạp."Tôi hát có hay không?" Không có được anh tán dương chưa từ bỏ ý định Diệp Phồn Tinh lại hỏi một câu."Khó nghe." Phó Cảnh Ngộ trầm mặt nói, "Sau này đừng ở bên ngoài hát, anh mất mặt lắm."Bị tổn hại đến cái gì cũng sai Diệp Phồn Tinh khổ sở hai giây, nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Vậy chú hát cho tôi nghe?""..." Phó Cảnh Ngộ có một loại cảm giác bị cô đánh bại, lười đến tiếp lời.Hai người an tĩnh ăn một hồi ăn sáng, Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nói: "chú, hôm nay chú đi tái khám phải không?""Ừ.""Tôi đưa chú đi.""Không phải đi làm à?""Tôi ngày hôm nay nghỉ làm." Cô hiện tại cũng là không làm được gì, tùy thời đều có thể nghỉ ngơi.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, "em xác định không phải là muốn lười biếng trốn việc?""..." Diệp Phồn Tinh, "Tôi đặc biệt vì cùng chú đi khám mà xin nghỉ có được hay không?"Phó Cảnh Ngộ nói, "Vậy càng không cần, anh sẽ không trả em tiền lương đâu..(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノLike hay không like không like hay like nói một lời thôi!Nếu hay like đi ngại gì!

Chương 122: Chân của anh có cảm giác