Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 150-2: Phúc lợi năm mới: Cuộc sống hôn nhân của Tinh - Ngộ
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… (Đây là trích đoạn nhỏ trong cuộc sống hôn nhân sau này của Tinh - Ngộ nha, vì vậy xưng hô thay đổi một chút nhé!)Ngoại truyện: Gián điệp"Ngộ Ngộ, đánh cờ với em đi, chán quá đi mất!!! " Diệp Phồn Tinh nũng nịu."Em chơi dốt lắm, chơi với em chẳng bằng anh đi làm việc tiếp" Phó cảnh Ngộ cự tuyệt." Chơi với em đi mà, anh muốn em làm gì cũng được!!! (✿❛◡❛)Diệp Phồn tinh kéo kéo góc áo Phó Cảnh ngộ.Thật sao( cười đen tối), được, lấy bàn cờ ra đây!Sau khi xếp xong bàn cờ"Cho em đi trước đấy! ""Cái này còn cần anh phải cho sao.. Hứ... Lên tốt... "..."Con mã của em bị anh ăn rồi " Phó cảnh ngộ nhìn cô cười cười" Ai bảo, Bỏ móng vuốt của anh ra, con mã của em có ba cái mạng" Diệp Phồn tinh nhào sang cướp lại con mã từ chỗ của anh đặt về chỗ cũ." Em đi lại, nước vừa rồi không tính""Coi như em giỏi, đi tiếp"..."Này, con tượng của em làm sao ăn được xe của anh, phía trước còn con tốt chắn đấy...! "..."Diệp Phồn tinh, đây là quân hậu của anh, không phải của em đâu, làm sao em chiếu tướng anh được??? "Anh không biết à, quân hậu của anh thực ra là gián điệp nằm vùng của em cài vào, anh thua tâm phục khẩu phục chưa... Haha"Phó cảnh ngộ đột nhiên đứng lên, đi sang phía Diệp Phồn tinh, chống hai tay bên hông cô, ghé sát tai cô thì thầm"ừ, anh thua rồi, vậy nên chúng ta bây giờ đi làm chuyện lúc trưa đang làm dở chứ... " Anh ngày càng áp sát vào cô" Được không?"A, đồ lưu manh, anh tránh ra, " Mặt cô đỏ bừng "đồ sắc lang này, cầm... Ưm... " Chưa nói hết câu cô đã bị anh chặn lại bằng một nụ hôn sâu. Đợi đến khi cô hô hấp dồn dập anh mới ngưng lại"Em lúc nãy chẳng nói anh chơi cờ với em thì muốn làm gì em cũng được sao? Định nhuốt lời sao? Chậc, vậy phải phạt nhỉ? Hai hộp nhé! "(Mn biết là hai hộp gì mà, phải không? (๑ت๑)ノGìa rồi mà còn mất nếp, ưm... Buông... A...Phó Cảnh ngộ trực tiếp tấn công, hạ gục con mồi trong chớp mắt bế cô về phòng ngủ....
(Đây là trích đoạn nhỏ trong cuộc sống hôn nhân sau này của Tinh - Ngộ nha, vì vậy xưng hô thay đổi một chút nhé!)
Ngoại truyện: Gián điệp
"Ngộ Ngộ, đánh cờ với em đi, chán quá đi mất!!! " Diệp Phồn Tinh nũng nịu.
"Em chơi dốt lắm, chơi với em chẳng bằng anh đi làm việc tiếp" Phó cảnh Ngộ cự tuyệt.
" Chơi với em đi mà, anh muốn em làm gì cũng được!!! (✿❛◡❛)Diệp Phồn tinh kéo kéo góc áo Phó Cảnh ngộ.
Thật sao( cười đen tối), được, lấy bàn cờ ra đây!
Sau khi xếp xong bàn cờ
"Cho em đi trước đấy! "
"Cái này còn cần anh phải cho sao.. Hứ... Lên tốt... "
...
"Con mã của em bị anh ăn rồi " Phó cảnh ngộ nhìn cô cười cười
" Ai bảo, Bỏ móng vuốt của anh ra, con mã của em có ba cái mạng" Diệp Phồn tinh nhào sang cướp lại con mã từ chỗ của anh đặt về chỗ cũ." Em đi lại, nước vừa rồi không tính"
"Coi như em giỏi, đi tiếp"
...
"Này, con tượng của em làm sao ăn được xe của anh, phía trước còn con tốt chắn đấy...! "
...
"Diệp Phồn tinh, đây là quân hậu của anh, không phải của em đâu, làm sao em chiếu tướng anh được??? "
Anh không biết à, quân hậu của anh thực ra là gián điệp nằm vùng của em cài vào, anh thua tâm phục khẩu phục chưa... Haha"
Phó cảnh ngộ đột nhiên đứng lên, đi sang phía Diệp Phồn tinh, chống hai tay bên hông cô, ghé sát tai cô thì thầm"ừ, anh thua rồi, vậy nên chúng ta bây giờ đi làm chuyện lúc trưa đang làm dở chứ... " Anh ngày càng áp sát vào cô" Được không?
"A, đồ lưu manh, anh tránh ra, " Mặt cô đỏ bừng "đồ sắc lang này, cầm... Ưm... " Chưa nói hết câu cô đã bị anh chặn lại bằng một nụ hôn sâu. Đợi đến khi cô hô hấp dồn dập anh mới ngưng lại
"Em lúc nãy chẳng nói anh chơi cờ với em thì muốn làm gì em cũng được sao? Định nhuốt lời sao? Chậc, vậy phải phạt nhỉ? Hai hộp nhé! "(Mn biết là hai hộp gì mà, phải không? (๑ت๑)ノ
Gìa rồi mà còn mất nếp, ưm... Buông... A...
Phó Cảnh ngộ trực tiếp tấn công, hạ gục con mồi trong chớp mắt bế cô về phòng ngủ....
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… (Đây là trích đoạn nhỏ trong cuộc sống hôn nhân sau này của Tinh - Ngộ nha, vì vậy xưng hô thay đổi một chút nhé!)Ngoại truyện: Gián điệp"Ngộ Ngộ, đánh cờ với em đi, chán quá đi mất!!! " Diệp Phồn Tinh nũng nịu."Em chơi dốt lắm, chơi với em chẳng bằng anh đi làm việc tiếp" Phó cảnh Ngộ cự tuyệt." Chơi với em đi mà, anh muốn em làm gì cũng được!!! (✿❛◡❛)Diệp Phồn tinh kéo kéo góc áo Phó Cảnh ngộ.Thật sao( cười đen tối), được, lấy bàn cờ ra đây!Sau khi xếp xong bàn cờ"Cho em đi trước đấy! ""Cái này còn cần anh phải cho sao.. Hứ... Lên tốt... "..."Con mã của em bị anh ăn rồi " Phó cảnh ngộ nhìn cô cười cười" Ai bảo, Bỏ móng vuốt của anh ra, con mã của em có ba cái mạng" Diệp Phồn tinh nhào sang cướp lại con mã từ chỗ của anh đặt về chỗ cũ." Em đi lại, nước vừa rồi không tính""Coi như em giỏi, đi tiếp"..."Này, con tượng của em làm sao ăn được xe của anh, phía trước còn con tốt chắn đấy...! "..."Diệp Phồn tinh, đây là quân hậu của anh, không phải của em đâu, làm sao em chiếu tướng anh được??? "Anh không biết à, quân hậu của anh thực ra là gián điệp nằm vùng của em cài vào, anh thua tâm phục khẩu phục chưa... Haha"Phó cảnh ngộ đột nhiên đứng lên, đi sang phía Diệp Phồn tinh, chống hai tay bên hông cô, ghé sát tai cô thì thầm"ừ, anh thua rồi, vậy nên chúng ta bây giờ đi làm chuyện lúc trưa đang làm dở chứ... " Anh ngày càng áp sát vào cô" Được không?"A, đồ lưu manh, anh tránh ra, " Mặt cô đỏ bừng "đồ sắc lang này, cầm... Ưm... " Chưa nói hết câu cô đã bị anh chặn lại bằng một nụ hôn sâu. Đợi đến khi cô hô hấp dồn dập anh mới ngưng lại"Em lúc nãy chẳng nói anh chơi cờ với em thì muốn làm gì em cũng được sao? Định nhuốt lời sao? Chậc, vậy phải phạt nhỉ? Hai hộp nhé! "(Mn biết là hai hộp gì mà, phải không? (๑ت๑)ノGìa rồi mà còn mất nếp, ưm... Buông... A...Phó Cảnh ngộ trực tiếp tấn công, hạ gục con mồi trong chớp mắt bế cô về phòng ngủ....