Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 231: Phó Cảnh Ngộ thích đàn ông
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tưởng Sâm cho tới bây giờ chưa từng thấy Phó Cảnh Ngộ như vậy.Cho tới bây giờ chỉ có người khác sợ Phó Cảnh Ngộ mất hứng, Phó Cảnh Ngộ lại chưa từng phải lấy lòng ai cả!Anh Phó, anh bị tâm thần phân liệt rồi sao?Mặc dù trong lòng nghĩ như thế, nhưng Tưởng Sâm trả lời: " dương cầm anh mua, phu nhân rất thích. Cô ấy đang thử đàn nên tôi không dám quấy rầy."Phó Cảnh Ngộ nghe xong, lúc này mới gật đầu một cái.Tưởng Sâm cầm điện thoại di động, đi gọi điện thoại.Diệp Phồn Tinh từ phòng để đàn đi ra, lại sang xem phòng ngủ của Phó Cảnh Ngộ không chuẩn bị phòng riêng cho cô, mà đem đồ của cô cùng anh đều đặt ở trong một phòng.Cô mở tủ quần áo, nhìn thấy quần áo của mình để ở phó gia, cũng đã cầm tới bên cạnh còn treo rất nhiều quần áo mới.Đây là, lại mua cho cô quần áo mới nữa sao?Đang lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên giọng của Phó Cảnh Ngộ "Thích không?"Diệp Phồn Tinh quay đầu lại, nhìn Phó Cảnh Ngộ, hỏi: "Tại sao lại mua quần áo cho tôi nữa rồi.""Hôn lễ sắp tới cần vài bộ lễ phục. Em nếu không thích thì cứ để đó.""Nhưng mà, hôn lễ không phải là còn chưa tới sao?"Hôm nay mới mồng 8, hôn lễ nửa tháng nữa cơ mà!Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy cô, nhíu mày, vô cùng nghiêm túc, "đăng ký rồi, chẳng lẽ còn không tính sao?""..." Anh nói những lời này, làm cho mặt Diệp Phồn Tinh đỏ ửng.Đúng rồi!hôm nay,cô đã cùng anh đăng ký kết hôn rồi!Diệp Phồn Tinh đóng cửa tủ, đi tới giúp Phó Cảnh Ngộ đẩy xe lăn tới bên cạnh bàn, pha trà cho anh.Phó Cảnh Ngộ bưng ly lên, ngửi hương trà, vẫn là trà anh uống hàng ngày, nhưng do vợ anh pha nên đột nhiên cảm thấy ngon vô cùng?Phó Cảnh Ngộ uống trà, Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên, nhìn anh, dùng giọng thương lượng nói: "Nếu chúng ta đã kết hôn rồi, vậy sau này chuyện chăm sóc chú cứ để tôi làm, đừng làm phiền anh Tưởng nữa!""..." Phó Cảnh Ngộ đột nhiên nghe được cô nói cái đề tài này, thiếu chút nữa bị sặc, anh còn chưa quên, lần trước, chuyện cô muốn tắm cho anh.Những hình ảnh kia, chỉ cần nghĩ đến một chút, liền cảm thấy trong người khô nóng khó chịu.Diệp Phồn Tinh thấy Phó Cảnh Ngộ không nói lời nào, không nhịn được phân tích nói: "chú xem, chú với anh Tưởng đều là đàn ông, để anh ta chăm sóc chú không tiện đúng không?"Phó Cảnh Ngộ nhìn cô phân tích rõ ràng mạch lạc, trực tiếp mở miệng, cắt dứt lời của cô: "Ai nói anh không thích đàn ông?"Wtf?Ho khan...Thực ra anh chỉ muốn ngăn cô tiếp tục nói hưu nói vượn, luôn cảm thấy bị cô nói ra, Tưởng Sâm bình thường giúp mình, tựa hồ cũng có chút biến vị rồi.Kết quả, vừa mở miệng, anh lại nói cái quái gì thế này?Bởi vì anh nói những lời này, không khí liền yên tĩnh mấy giây, Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, nhìn mấy giây sau, mới nói: "Ồ, thì ra chú thích đàn ông!"Quả nhiên, đàn ông đẹp trai hầu hết khuynh hướng giới tính đều không bình thường.Cô còn tưởng Phó Cảnh Ngộ sẽ khác chứ, tưởng anh là thẳng, ai dè lại là cong?Phó Cảnh Ngộ: "..."Anh nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, liền biết cô khẳng định đang nghĩ xiên nghĩ xẹo.Anh đưa tay ra, nhéo một cái mặt của cô, "em lại đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế hả?"Diệp Phồn Tinh ho khan một tiếng, "chú yên tâm, tôi sẽ không kỳ thị chú đâu. Có câu nói chỉ có đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau..."Phó Cảnh Ngộ chỉ cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ rồi.Like và bỏ phiếu để đọc chương mới ngay nhé!
Tưởng Sâm cho tới bây giờ chưa từng thấy Phó Cảnh Ngộ như vậy.
Cho tới bây giờ chỉ có người khác sợ Phó Cảnh Ngộ mất hứng, Phó Cảnh Ngộ lại chưa từng phải lấy lòng ai cả!
Anh Phó, anh bị tâm thần phân liệt rồi sao?
Mặc dù trong lòng nghĩ như thế, nhưng Tưởng Sâm trả lời: " dương cầm anh mua, phu nhân rất thích. Cô ấy đang thử đàn nên tôi không dám quấy rầy."
Phó Cảnh Ngộ nghe xong, lúc này mới gật đầu một cái.
Tưởng Sâm cầm điện thoại di động, đi gọi điện thoại.
Diệp Phồn Tinh từ phòng để đàn đi ra, lại sang xem phòng ngủ của Phó Cảnh Ngộ không chuẩn bị phòng riêng cho cô, mà đem đồ của cô cùng anh đều đặt ở trong một phòng.
Cô mở tủ quần áo, nhìn thấy quần áo của mình để ở phó gia, cũng đã cầm tới bên cạnh còn treo rất nhiều quần áo mới.
Đây là, lại mua cho cô quần áo mới nữa sao?
Đang lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên giọng của Phó Cảnh Ngộ "Thích không?"
Diệp Phồn Tinh quay đầu lại, nhìn Phó Cảnh Ngộ, hỏi: "Tại sao lại mua quần áo cho tôi nữa rồi."
"Hôn lễ sắp tới cần vài bộ lễ phục. Em nếu không thích thì cứ để đó."
"Nhưng mà, hôn lễ không phải là còn chưa tới sao?"
Hôm nay mới mồng 8, hôn lễ nửa tháng nữa cơ mà!
Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy cô, nhíu mày, vô cùng nghiêm túc, "đăng ký rồi, chẳng lẽ còn không tính sao?"
"..." Anh nói những lời này, làm cho mặt Diệp Phồn Tinh đỏ ửng.
Đúng rồi!
hôm nay,cô đã cùng anh đăng ký kết hôn rồi!
Diệp Phồn Tinh đóng cửa tủ, đi tới giúp Phó Cảnh Ngộ đẩy xe lăn tới bên cạnh bàn, pha trà cho anh.
Phó Cảnh Ngộ bưng ly lên, ngửi hương trà, vẫn là trà anh uống hàng ngày, nhưng do vợ anh pha nên đột nhiên cảm thấy ngon vô cùng?
Phó Cảnh Ngộ uống trà, Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên, nhìn anh, dùng giọng thương lượng nói: "Nếu chúng ta đã kết hôn rồi, vậy sau này chuyện chăm sóc chú cứ để tôi làm, đừng làm phiền anh Tưởng nữa!"
"..." Phó Cảnh Ngộ đột nhiên nghe được cô nói cái đề tài này, thiếu chút nữa bị sặc, anh còn chưa quên, lần trước, chuyện cô muốn tắm cho anh.
Những hình ảnh kia, chỉ cần nghĩ đến một chút, liền cảm thấy trong người khô nóng khó chịu.
Diệp Phồn Tinh thấy Phó Cảnh Ngộ không nói lời nào, không nhịn được phân tích nói: "chú xem, chú với anh Tưởng đều là đàn ông, để anh ta chăm sóc chú không tiện đúng không?"
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô phân tích rõ ràng mạch lạc, trực tiếp mở miệng, cắt dứt lời của cô: "Ai nói anh không thích đàn ông?"
Wtf?
Ho khan...
Thực ra anh chỉ muốn ngăn cô tiếp tục nói hưu nói vượn, luôn cảm thấy bị cô nói ra, Tưởng Sâm bình thường giúp mình, tựa hồ cũng có chút biến vị rồi.
Kết quả, vừa mở miệng, anh lại nói cái quái gì thế này?
Bởi vì anh nói những lời này, không khí liền yên tĩnh mấy giây, Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, nhìn mấy giây sau, mới nói: "Ồ, thì ra chú thích đàn ông!"
Quả nhiên, đàn ông đẹp trai hầu hết khuynh hướng giới tính đều không bình thường.
Cô còn tưởng Phó Cảnh Ngộ sẽ khác chứ, tưởng anh là thẳng, ai dè lại là cong?
Phó Cảnh Ngộ: "..."
Anh nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, liền biết cô khẳng định đang nghĩ xiên nghĩ xẹo.
Anh đưa tay ra, nhéo một cái mặt của cô, "em lại đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế hả?"
Diệp Phồn Tinh ho khan một tiếng, "chú yên tâm, tôi sẽ không kỳ thị chú đâu. Có câu nói chỉ có đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau..."
Phó Cảnh Ngộ chỉ cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ rồi.
Like và bỏ phiếu để đọc chương mới ngay nhé!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tưởng Sâm cho tới bây giờ chưa từng thấy Phó Cảnh Ngộ như vậy.Cho tới bây giờ chỉ có người khác sợ Phó Cảnh Ngộ mất hứng, Phó Cảnh Ngộ lại chưa từng phải lấy lòng ai cả!Anh Phó, anh bị tâm thần phân liệt rồi sao?Mặc dù trong lòng nghĩ như thế, nhưng Tưởng Sâm trả lời: " dương cầm anh mua, phu nhân rất thích. Cô ấy đang thử đàn nên tôi không dám quấy rầy."Phó Cảnh Ngộ nghe xong, lúc này mới gật đầu một cái.Tưởng Sâm cầm điện thoại di động, đi gọi điện thoại.Diệp Phồn Tinh từ phòng để đàn đi ra, lại sang xem phòng ngủ của Phó Cảnh Ngộ không chuẩn bị phòng riêng cho cô, mà đem đồ của cô cùng anh đều đặt ở trong một phòng.Cô mở tủ quần áo, nhìn thấy quần áo của mình để ở phó gia, cũng đã cầm tới bên cạnh còn treo rất nhiều quần áo mới.Đây là, lại mua cho cô quần áo mới nữa sao?Đang lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên giọng của Phó Cảnh Ngộ "Thích không?"Diệp Phồn Tinh quay đầu lại, nhìn Phó Cảnh Ngộ, hỏi: "Tại sao lại mua quần áo cho tôi nữa rồi.""Hôn lễ sắp tới cần vài bộ lễ phục. Em nếu không thích thì cứ để đó.""Nhưng mà, hôn lễ không phải là còn chưa tới sao?"Hôm nay mới mồng 8, hôn lễ nửa tháng nữa cơ mà!Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy cô, nhíu mày, vô cùng nghiêm túc, "đăng ký rồi, chẳng lẽ còn không tính sao?""..." Anh nói những lời này, làm cho mặt Diệp Phồn Tinh đỏ ửng.Đúng rồi!hôm nay,cô đã cùng anh đăng ký kết hôn rồi!Diệp Phồn Tinh đóng cửa tủ, đi tới giúp Phó Cảnh Ngộ đẩy xe lăn tới bên cạnh bàn, pha trà cho anh.Phó Cảnh Ngộ bưng ly lên, ngửi hương trà, vẫn là trà anh uống hàng ngày, nhưng do vợ anh pha nên đột nhiên cảm thấy ngon vô cùng?Phó Cảnh Ngộ uống trà, Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên, nhìn anh, dùng giọng thương lượng nói: "Nếu chúng ta đã kết hôn rồi, vậy sau này chuyện chăm sóc chú cứ để tôi làm, đừng làm phiền anh Tưởng nữa!""..." Phó Cảnh Ngộ đột nhiên nghe được cô nói cái đề tài này, thiếu chút nữa bị sặc, anh còn chưa quên, lần trước, chuyện cô muốn tắm cho anh.Những hình ảnh kia, chỉ cần nghĩ đến một chút, liền cảm thấy trong người khô nóng khó chịu.Diệp Phồn Tinh thấy Phó Cảnh Ngộ không nói lời nào, không nhịn được phân tích nói: "chú xem, chú với anh Tưởng đều là đàn ông, để anh ta chăm sóc chú không tiện đúng không?"Phó Cảnh Ngộ nhìn cô phân tích rõ ràng mạch lạc, trực tiếp mở miệng, cắt dứt lời của cô: "Ai nói anh không thích đàn ông?"Wtf?Ho khan...Thực ra anh chỉ muốn ngăn cô tiếp tục nói hưu nói vượn, luôn cảm thấy bị cô nói ra, Tưởng Sâm bình thường giúp mình, tựa hồ cũng có chút biến vị rồi.Kết quả, vừa mở miệng, anh lại nói cái quái gì thế này?Bởi vì anh nói những lời này, không khí liền yên tĩnh mấy giây, Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, nhìn mấy giây sau, mới nói: "Ồ, thì ra chú thích đàn ông!"Quả nhiên, đàn ông đẹp trai hầu hết khuynh hướng giới tính đều không bình thường.Cô còn tưởng Phó Cảnh Ngộ sẽ khác chứ, tưởng anh là thẳng, ai dè lại là cong?Phó Cảnh Ngộ: "..."Anh nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, liền biết cô khẳng định đang nghĩ xiên nghĩ xẹo.Anh đưa tay ra, nhéo một cái mặt của cô, "em lại đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế hả?"Diệp Phồn Tinh ho khan một tiếng, "chú yên tâm, tôi sẽ không kỳ thị chú đâu. Có câu nói chỉ có đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau..."Phó Cảnh Ngộ chỉ cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ rồi.Like và bỏ phiếu để đọc chương mới ngay nhé!