Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 264: Nhịn một chút là được rồi
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Nhịn một chút là được thôi!Diệp Phồn Tinh rõ ràng có lựa chọn tốt hơn, nhưng vẫn lựa chọn cùng với Phó Cảnh Ngộ ở chung một chỗ, nhất là hôm nay, kết hôn, những người đó đều nhìn cô khinh miệt như vậy, cái này làm cho Phó Linh Lung làm sao không đau lòng?Làm sao còn có thể đi so đo quá khứ của cô cùng Cố Vũ Trạch?Triệu Gia Kỳ không dám tin nhìn Phó Linh Lung, một hồi lâu không biết nên nói gì nữa.Phó Linh Lung nói: "cô cũng sấp tuổi Bảo Bảo nhà tôi, một cô bé, nên có bộ dạng của một cô bé, đừng suốt ngày tính kế hại người. Diệp Phồn Tinh nếu như đã gả vào Phó gia,là người của Phó gia chúng tôi, thì chúng tôi sẽ không để cho bất luận kẻ nào bắt nạt con bé, hy vọng cô sống an phận."Phó Linh Lung nói xong, đi thẳng ra ngoài.Triệu Gia Kỳ một mình ở trong phòng, nắm chặt tay, nước mắt không ngừng rơi xuống.Cô ta làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Phồn Tinh cuối cùng, lại tìm một cái núi dựa lớn như vậy, mình có cố gắng thế nào, cũng không làm gì được Diệp Phồn Tinh.Phó Linh Lung từ phòng nghỉ đi ra, nhìn thấy Cố Vũ Trạch đang ở cửa, tựa hồ là không yên lòng chuyện của Triệu Gia Kỳ.Hắn nhìn thấy Phó Linh Lung, "Mẹ."Phó Linh Lung đi tới, nhìn con mình, lúc trước không biết giữa Cố Vũ Trạch và Diệp Phồn Tinh xảy ra chuyện gì, làm rất nhiều chuyện làm cho hắn khổ sở.Chị hướng về phía Cố Vũ Trạch ôn nhu nói, "nếu mệt, thì về nhà nghỉ ngơi trước đi."Cố Vũ Trạch nói: "Triệu Gia Kỳ thế nào rồi?""Không có việc gì, mẹ nói chuyện với cô ta rồi." Ai mà chẳng có thể diện,chị tin Triệu Gia Kỳ cũng biết nặng nhẹ.Nghe được mẹ nói như vậy, Cố Vũ Trạch cũng yên tâm một chút.Cậu cùng Diệp Phồn Tinh kết hôn, hắn rất đau lòng.Nhưng nếu như hôm nay hôn lễ thật sự xảy ra điều gì không may, hắn cũng sẽ không vui nổi..Cũng may hết thảy mọi thứ, coi như sóng yên biển lặng mà hoàn thành.Phó Linh Lung nói với Cố Vũ Trạch: "mẹ đi xem cậu con một chút, con đi về trước đi."Nếu như là bình thường, chị sẽ bảo Cố Vũ Trạch cùng mình đi xem, hiện tại chị đã biết chân tướng, liền không làm những chuyện dư thừa này nữa.Phó Linh Lung đến phòng nghỉ, mới vừa đẩy cửa ra, chưa thấy Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ đâu, đã nghe thấy tiếng của hai người từ bên trong truyền tới.Phó Cảnh Ngộ trầm thấp nói, "Như thế nào đây? Thoải mái hay không?""Chỉ hơi đau một tí thôi...""Không sao, nhịn một chút là được thôi."Diệp Phồn Tinh đột nhiên hét lên một tiếng, "A... Đau quá đi mất!""..." Nghe đến đó, Phó Linh Lung không dám tin trợn to hai mắt.Mặc dù hôm nay là ngày kết hôn của hai người, nhưng, ở trong phòng nghỉ ngơi liền làm chuyện đó, có phần quá khoa trương rồi!Chị vội vàng lui ra ngoài, đóng cửa lại.Một giây kế tiếp, không nhịn được cười thầm trong lòng, Cảnh Ngộ của chị lên được rồi sao?Không tệ không tệ, chị còn đang tưởng tượng ra cảnh con của Phó Cảnh Ngộ ríu rít gọi chị là bác."Đại tiểu thư." Tưởng Sâm đi tới, nhìn thấy Phó Linh Lung đứng ở cửa,hiếu kỳ hỏi: "chị làm sao còn không vào trong?""Tôi vừa mới vào rồi." Phó Linh Lung chuẩn bị đi làm việc chính sự, một hồi nữa trở lại.Tưởng Sâm có chút kỳ quái nhìn lấy Phó Linh Lung, không để ý chị, liền muốn vào cửa đi tìm Phó Cảnh Ngộ, đột nhiên lại bị Phó Linh Lung gọi lại, "Tưởng Sâm.""Đại tiểu thư?" Tưởng Sâm dừng bước lại, khó hiểu nhìn Phó Linh Lung.Phó Linh Lung trực tiếp tới, kéo cánh tay của anh ta kéo đi, "Tôi có chút chuyện cần cậu giúp."Khó lắm người ta mới làm "Chính sự", để cho Tưởng Sâm lúc này vào trong, đây không phải là phá hoại sao?Chương hôm nay đã trả đủ, nhưng mọi người yên tâm, như đã hứa từ năm ngoái, sữa sẽ lì xì cho mọi người thêm từ 2 đến 3 chương, nhớ chờ đọc chương mới nhé!
Nhịn một chút là được thôi!
Diệp Phồn Tinh rõ ràng có lựa chọn tốt hơn, nhưng vẫn lựa chọn cùng với Phó Cảnh Ngộ ở chung một chỗ, nhất là hôm nay, kết hôn, những người đó đều nhìn cô khinh miệt như vậy, cái này làm cho Phó Linh Lung làm sao không đau lòng?
Làm sao còn có thể đi so đo quá khứ của cô cùng Cố Vũ Trạch?
Triệu Gia Kỳ không dám tin nhìn Phó Linh Lung, một hồi lâu không biết nên nói gì nữa.
Phó Linh Lung nói: "cô cũng sấp tuổi Bảo Bảo nhà tôi, một cô bé, nên có bộ dạng của một cô bé, đừng suốt ngày tính kế hại người. Diệp Phồn Tinh nếu như đã gả vào Phó gia,là người của Phó gia chúng tôi, thì chúng tôi sẽ không để cho bất luận kẻ nào bắt nạt con bé, hy vọng cô sống an phận."
Phó Linh Lung nói xong, đi thẳng ra ngoài.
Triệu Gia Kỳ một mình ở trong phòng, nắm chặt tay, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Cô ta làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Phồn Tinh cuối cùng, lại tìm một cái núi dựa lớn như vậy, mình có cố gắng thế nào, cũng không làm gì được Diệp Phồn Tinh.
Phó Linh Lung từ phòng nghỉ đi ra, nhìn thấy Cố Vũ Trạch đang ở cửa, tựa hồ là không yên lòng chuyện của Triệu Gia Kỳ.
Hắn nhìn thấy Phó Linh Lung, "Mẹ."
Phó Linh Lung đi tới, nhìn con mình, lúc trước không biết giữa Cố Vũ Trạch và Diệp Phồn Tinh xảy ra chuyện gì, làm rất nhiều chuyện làm cho hắn khổ sở.
Chị hướng về phía Cố Vũ Trạch ôn nhu nói, "nếu mệt, thì về nhà nghỉ ngơi trước đi."
Cố Vũ Trạch nói: "Triệu Gia Kỳ thế nào rồi?"
"Không có việc gì, mẹ nói chuyện với cô ta rồi." Ai mà chẳng có thể diện,chị tin Triệu Gia Kỳ cũng biết nặng nhẹ.
Nghe được mẹ nói như vậy, Cố Vũ Trạch cũng yên tâm một chút.
Cậu cùng Diệp Phồn Tinh kết hôn, hắn rất đau lòng.
Nhưng nếu như hôm nay hôn lễ thật sự xảy ra điều gì không may, hắn cũng sẽ không vui nổi..
Cũng may hết thảy mọi thứ, coi như sóng yên biển lặng mà hoàn thành.
Phó Linh Lung nói với Cố Vũ Trạch: "mẹ đi xem cậu con một chút, con đi về trước đi."
Nếu như là bình thường, chị sẽ bảo Cố Vũ Trạch cùng mình đi xem, hiện tại chị đã biết chân tướng, liền không làm những chuyện dư thừa này nữa.
Phó Linh Lung đến phòng nghỉ, mới vừa đẩy cửa ra, chưa thấy Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ đâu, đã nghe thấy tiếng của hai người từ bên trong truyền tới.
Phó Cảnh Ngộ trầm thấp nói, "Như thế nào đây? Thoải mái hay không?"
"Chỉ hơi đau một tí thôi..."
"Không sao, nhịn một chút là được thôi."
Diệp Phồn Tinh đột nhiên hét lên một tiếng, "A... Đau quá đi mất!"
"..." Nghe đến đó, Phó Linh Lung không dám tin trợn to hai mắt.
Mặc dù hôm nay là ngày kết hôn của hai người, nhưng, ở trong phòng nghỉ ngơi liền làm chuyện đó, có phần quá khoa trương rồi!
Chị vội vàng lui ra ngoài, đóng cửa lại.
Một giây kế tiếp, không nhịn được cười thầm trong lòng, Cảnh Ngộ của chị lên được rồi sao?
Không tệ không tệ, chị còn đang tưởng tượng ra cảnh con của Phó Cảnh Ngộ ríu rít gọi chị là bác.
"Đại tiểu thư." Tưởng Sâm đi tới, nhìn thấy Phó Linh Lung đứng ở cửa,hiếu kỳ hỏi: "chị làm sao còn không vào trong?"
"Tôi vừa mới vào rồi." Phó Linh Lung chuẩn bị đi làm việc chính sự, một hồi nữa trở lại.
Tưởng Sâm có chút kỳ quái nhìn lấy Phó Linh Lung, không để ý chị, liền muốn vào cửa đi tìm Phó Cảnh Ngộ, đột nhiên lại bị Phó Linh Lung gọi lại, "Tưởng Sâm."
"Đại tiểu thư?" Tưởng Sâm dừng bước lại, khó hiểu nhìn Phó Linh Lung.
Phó Linh Lung trực tiếp tới, kéo cánh tay của anh ta kéo đi, "Tôi có chút chuyện cần cậu giúp."
Khó lắm người ta mới làm "Chính sự", để cho Tưởng Sâm lúc này vào trong, đây không phải là phá hoại sao?
Chương hôm nay đã trả đủ, nhưng mọi người yên tâm, như đã hứa từ năm ngoái, sữa sẽ lì xì cho mọi người thêm từ 2 đến 3 chương, nhớ chờ đọc chương mới nhé!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Nhịn một chút là được thôi!Diệp Phồn Tinh rõ ràng có lựa chọn tốt hơn, nhưng vẫn lựa chọn cùng với Phó Cảnh Ngộ ở chung một chỗ, nhất là hôm nay, kết hôn, những người đó đều nhìn cô khinh miệt như vậy, cái này làm cho Phó Linh Lung làm sao không đau lòng?Làm sao còn có thể đi so đo quá khứ của cô cùng Cố Vũ Trạch?Triệu Gia Kỳ không dám tin nhìn Phó Linh Lung, một hồi lâu không biết nên nói gì nữa.Phó Linh Lung nói: "cô cũng sấp tuổi Bảo Bảo nhà tôi, một cô bé, nên có bộ dạng của một cô bé, đừng suốt ngày tính kế hại người. Diệp Phồn Tinh nếu như đã gả vào Phó gia,là người của Phó gia chúng tôi, thì chúng tôi sẽ không để cho bất luận kẻ nào bắt nạt con bé, hy vọng cô sống an phận."Phó Linh Lung nói xong, đi thẳng ra ngoài.Triệu Gia Kỳ một mình ở trong phòng, nắm chặt tay, nước mắt không ngừng rơi xuống.Cô ta làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Phồn Tinh cuối cùng, lại tìm một cái núi dựa lớn như vậy, mình có cố gắng thế nào, cũng không làm gì được Diệp Phồn Tinh.Phó Linh Lung từ phòng nghỉ đi ra, nhìn thấy Cố Vũ Trạch đang ở cửa, tựa hồ là không yên lòng chuyện của Triệu Gia Kỳ.Hắn nhìn thấy Phó Linh Lung, "Mẹ."Phó Linh Lung đi tới, nhìn con mình, lúc trước không biết giữa Cố Vũ Trạch và Diệp Phồn Tinh xảy ra chuyện gì, làm rất nhiều chuyện làm cho hắn khổ sở.Chị hướng về phía Cố Vũ Trạch ôn nhu nói, "nếu mệt, thì về nhà nghỉ ngơi trước đi."Cố Vũ Trạch nói: "Triệu Gia Kỳ thế nào rồi?""Không có việc gì, mẹ nói chuyện với cô ta rồi." Ai mà chẳng có thể diện,chị tin Triệu Gia Kỳ cũng biết nặng nhẹ.Nghe được mẹ nói như vậy, Cố Vũ Trạch cũng yên tâm một chút.Cậu cùng Diệp Phồn Tinh kết hôn, hắn rất đau lòng.Nhưng nếu như hôm nay hôn lễ thật sự xảy ra điều gì không may, hắn cũng sẽ không vui nổi..Cũng may hết thảy mọi thứ, coi như sóng yên biển lặng mà hoàn thành.Phó Linh Lung nói với Cố Vũ Trạch: "mẹ đi xem cậu con một chút, con đi về trước đi."Nếu như là bình thường, chị sẽ bảo Cố Vũ Trạch cùng mình đi xem, hiện tại chị đã biết chân tướng, liền không làm những chuyện dư thừa này nữa.Phó Linh Lung đến phòng nghỉ, mới vừa đẩy cửa ra, chưa thấy Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ đâu, đã nghe thấy tiếng của hai người từ bên trong truyền tới.Phó Cảnh Ngộ trầm thấp nói, "Như thế nào đây? Thoải mái hay không?""Chỉ hơi đau một tí thôi...""Không sao, nhịn một chút là được thôi."Diệp Phồn Tinh đột nhiên hét lên một tiếng, "A... Đau quá đi mất!""..." Nghe đến đó, Phó Linh Lung không dám tin trợn to hai mắt.Mặc dù hôm nay là ngày kết hôn của hai người, nhưng, ở trong phòng nghỉ ngơi liền làm chuyện đó, có phần quá khoa trương rồi!Chị vội vàng lui ra ngoài, đóng cửa lại.Một giây kế tiếp, không nhịn được cười thầm trong lòng, Cảnh Ngộ của chị lên được rồi sao?Không tệ không tệ, chị còn đang tưởng tượng ra cảnh con của Phó Cảnh Ngộ ríu rít gọi chị là bác."Đại tiểu thư." Tưởng Sâm đi tới, nhìn thấy Phó Linh Lung đứng ở cửa,hiếu kỳ hỏi: "chị làm sao còn không vào trong?""Tôi vừa mới vào rồi." Phó Linh Lung chuẩn bị đi làm việc chính sự, một hồi nữa trở lại.Tưởng Sâm có chút kỳ quái nhìn lấy Phó Linh Lung, không để ý chị, liền muốn vào cửa đi tìm Phó Cảnh Ngộ, đột nhiên lại bị Phó Linh Lung gọi lại, "Tưởng Sâm.""Đại tiểu thư?" Tưởng Sâm dừng bước lại, khó hiểu nhìn Phó Linh Lung.Phó Linh Lung trực tiếp tới, kéo cánh tay của anh ta kéo đi, "Tôi có chút chuyện cần cậu giúp."Khó lắm người ta mới làm "Chính sự", để cho Tưởng Sâm lúc này vào trong, đây không phải là phá hoại sao?Chương hôm nay đã trả đủ, nhưng mọi người yên tâm, như đã hứa từ năm ngoái, sữa sẽ lì xì cho mọi người thêm từ 2 đến 3 chương, nhớ chờ đọc chương mới nhé!