Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 279: Anh là ông chồng già khó tính!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh cho tới bây giờ chưa từng mắc lỗi ở trường, đây là lần đầu tiên cô đánh nhau, tim cô đến bây giờ vẫn còn nhảy nhót linh tinh, ngay cả sáng hôm sau ăn sáng cũng ăn ít hẳn hơn mọi khi.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy cô như vậy, bèn hỏi "Khó chịu ở đâu à?"Diệp Phồn Tinh đáp: "chú nói xem, tôi sẽ không bị nhà trường đuổi học chứ?""..." Phó Cảnh Ngộ bất đắc dĩ nhìn cô, "Sợ đuổi học, vậy tại sao lại dám đánh nhau?""Tôi hiện tại cũng rất hối hận đây." Diệp Phồn Tinh mặc dù khi đó xả giận, nhưng bây giờ càng nghĩ càng thấy không đáng giá, "chú ơi, chú nói xem, nếu tôi bị đuổi học thật thì phải làm sao?"Cô không muốn bị đuổi học giữa chừng, bị người ta chê cười đâu.Phó Cảnh Ngộ nhìn bộ dáng này của cô, "Có thể làm sao được nữa? Nếu đã dám đánh nhau, thì phải dám gánh vác hậu quả chứ.""Tôi cảm thấy chú không có yêu tôi chút nào." Thấy anh chẳng những không quan tâm mình, còn bỏ đá xuống giếng, Diệp Phồn Tinh vô cùng rầu rĩ.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, cười một tiếng, chêu chọc, "Anh từng nói yêu em sao?""..." Phó Cảnh Ngộ nói như vậy, làm Diệp Phồn Tinh nghẹn ứ. Đúng vậy! Phó Cảnh Ngộ mặc dù đối với cô rất tốt, nhưng cho tới bây giờ chưa từng nói câu anh yêu em.Chỉ là ban đầu mình đồng ý trở thành vợ anh, anh ấy mới đối xử tốt với mình.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, ủy khuất cúi đầu, "Hôm nay tôi sẽ không về đây. Dù gì chú cũng đâu có thích tôi, tôi không về cho chú đỡ phải chướng mắt."Phó Cảnh Ngộ"..." Oan uổng quá đi mất, anh nói anh không yêu cô bao giờ chứ?Phó Cảnh Ngộ đột nhiên phát hiện,phụ nữ quả thực là sinh vật khó đối phó nhất trên đời này.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô hỏi, " Em buổi tối không về nhà còn định đi đâu?""Tôi lớn như thế này rồi, đương nhiên là muốn làm cái gì thì làm cái đó." Diệp Phồn Tinh còn cố ý khiêu khích nói: "Tiện thể tìm một anh đẹp trai, đi ra ngoài ăn bữa cơm, đi xem phim..., Chứ về nhà nhìn mặt ông chồng già khó tính làm gì..."Ông chồng già khó tính?Cô lại dám bảo anh là ông chồng già khó tính?Phó Cảnh Ngộ cả khuôn mặt đều xụ xuống, "em dám!"Nhìn anh vừa tức giận vừa cuống quýt, Diệp Phồn Tinh rất muốn cười, còn nói không yêu cô? Rõ ràng quan tâm tới cô muốn chết.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, cố ý chọc tức anh, "Tôi làm sao không dám? Tôi ở trường làm cái gì, chú cũng đâu có biết, cũng chẳng quản được tôi."Tưởng Sâm vừa hay đi tới, không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy, Diệp Phồn Tinh chẳng những nói Phó Cảnh Ngộ là ông chồng già khó tính,lại còn muốn đi tìm một tên trai tơ hẹn hò?Diệp Phồn Tinh muốn tìm đường chết sao?Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, biết rõ cô đang cố ý chọc tức anh nhưng anh vẫn cảm thấy sôi ruột, giấm chua tràn lên tận cổBuổi sáng, Diệp Phồn Tinh đi học, Phó Cảnh Ngộ đi đến công ty.Tưởng Sâm đi vào phòng làm việc, nói với Phó Cảnh Ngộ đang ngồi ở chỗ đó suy nghĩ chuyện: "anh Phó,ông Tô mới vừa gọi điện thoại, hẹn anh buổi tối ăn cơm."Tháng này, cha của Tô Lâm Hoan, đã lần thứ ba hẹn anh rồi.Phó Cảnh Ngộ trầm mặt, không lên tiếng.Tưởng Sâm biết, Phó Cảnh Ngộ rất ghét cha của Tô Lâm Hoan, nói: "Biết anh không muốn gặp ông ta, tôi đã cự tuyệt rồi."Phó Cảnh Ngộ qua một lúc lâu, mới vô cùng nghiêm túc hỏi một câu: "Tôi già lắm sao?""..." Tưởng Sâm nhìn Phó Cảnh Ngộ đầy kinh ngạc, "anh năm nay mới hai mươi bảy, ai bảo anh già chứ?"Phó Cảnh Ngộ nhìn Tưởng Sâm một cái, "Không già?"Tưởng Sâm sửng sốt một chút, ngay sau đó phản ứng lại, "anh chắc không phải còn nhớ lời phu nhân nói buổi sáng đấy chứ? Cô ấy chỉ nói đùa thôi."Không nghĩ tới Phó Cảnh Ngộ lại còn để những lời này ở trong lòng.Phó Cảnh Ngộ nói: "cô ấy mới mười tám tuổi."Ở trường đại học toàn là mấy tên troai con xấp xấp tuổi cô, so với mấy tên đó anh thật sự già rồi!( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)Mùi gì mà chua thế nhỉ, mọi người có ngửi thấy gì khôngNhớ like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!

Diệp Phồn Tinh cho tới bây giờ chưa từng mắc lỗi ở trường, đây là lần đầu tiên cô đánh nhau, tim cô đến bây giờ vẫn còn nhảy nhót linh tinh, ngay cả sáng hôm sau ăn sáng cũng ăn ít hẳn hơn mọi khi.

Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy cô như vậy, bèn hỏi "Khó chịu ở đâu à?"

Diệp Phồn Tinh đáp: "chú nói xem, tôi sẽ không bị nhà trường đuổi học chứ?"

"..." Phó Cảnh Ngộ bất đắc dĩ nhìn cô, "Sợ đuổi học, vậy tại sao lại dám đánh nhau?"

"Tôi hiện tại cũng rất hối hận đây." Diệp Phồn Tinh mặc dù khi đó xả giận, nhưng bây giờ càng nghĩ càng thấy không đáng giá, "chú ơi, chú nói xem, nếu tôi bị đuổi học thật thì phải làm sao?"

Cô không muốn bị đuổi học giữa chừng, bị người ta chê cười đâu.

Phó Cảnh Ngộ nhìn bộ dáng này của cô, "Có thể làm sao được nữa? Nếu đã dám đánh nhau, thì phải dám gánh vác hậu quả chứ."

"Tôi cảm thấy chú không có yêu tôi chút nào." Thấy anh chẳng những không quan tâm mình, còn bỏ đá xuống giếng, Diệp Phồn Tinh vô cùng rầu rĩ.

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, cười một tiếng, chêu chọc, "Anh từng nói yêu em sao?"

"..." Phó Cảnh Ngộ nói như vậy, làm Diệp Phồn Tinh nghẹn ứ. Đúng vậy! Phó Cảnh Ngộ mặc dù đối với cô rất tốt, nhưng cho tới bây giờ chưa từng nói câu anh yêu em.

Chỉ là ban đầu mình đồng ý trở thành vợ anh, anh ấy mới đối xử tốt với mình.

Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, ủy khuất cúi đầu, "Hôm nay tôi sẽ không về đây. Dù gì chú cũng đâu có thích tôi, tôi không về cho chú đỡ phải chướng mắt."

Phó Cảnh Ngộ"..." Oan uổng quá đi mất, anh nói anh không yêu cô bao giờ chứ?

Phó Cảnh Ngộ đột nhiên phát hiện,phụ nữ quả thực là sinh vật khó đối phó nhất trên đời này.

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô hỏi, " Em buổi tối không về nhà còn định đi đâu?"

"Tôi lớn như thế này rồi, đương nhiên là muốn làm cái gì thì làm cái đó." Diệp Phồn Tinh còn cố ý khiêu khích nói: "Tiện thể tìm một anh đẹp trai, đi ra ngoài ăn bữa cơm, đi xem phim..., Chứ về nhà nhìn mặt ông chồng già khó tính làm gì..."

Ông chồng già khó tính?

Cô lại dám bảo anh là ông chồng già khó tính?

Phó Cảnh Ngộ cả khuôn mặt đều xụ xuống, "em dám!"

Nhìn anh vừa tức giận vừa cuống quýt, Diệp Phồn Tinh rất muốn cười, còn nói không yêu cô? Rõ ràng quan tâm tới cô muốn chết.

Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, cố ý chọc tức anh, "Tôi làm sao không dám? Tôi ở trường làm cái gì, chú cũng đâu có biết, cũng chẳng quản được tôi."

Tưởng Sâm vừa hay đi tới, không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy, Diệp Phồn Tinh chẳng những nói Phó Cảnh Ngộ là ông chồng già khó tính,lại còn muốn đi tìm một tên trai tơ hẹn hò?

Diệp Phồn Tinh muốn tìm đường chết sao?

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, biết rõ cô đang cố ý chọc tức anh nhưng anh vẫn cảm thấy sôi ruột, giấm chua tràn lên tận cổ

Buổi sáng, Diệp Phồn Tinh đi học, Phó Cảnh Ngộ đi đến công ty.

Tưởng Sâm đi vào phòng làm việc, nói với Phó Cảnh Ngộ đang ngồi ở chỗ đó suy nghĩ chuyện: "anh Phó,ông Tô mới vừa gọi điện thoại, hẹn anh buổi tối ăn cơm."

Tháng này, cha của Tô Lâm Hoan, đã lần thứ ba hẹn anh rồi.

Phó Cảnh Ngộ trầm mặt, không lên tiếng.

Tưởng Sâm biết, Phó Cảnh Ngộ rất ghét cha của Tô Lâm Hoan, nói: "Biết anh không muốn gặp ông ta, tôi đã cự tuyệt rồi."

Phó Cảnh Ngộ qua một lúc lâu, mới vô cùng nghiêm túc hỏi một câu: "Tôi già lắm sao?"

"..." Tưởng Sâm nhìn Phó Cảnh Ngộ đầy kinh ngạc, "anh năm nay mới hai mươi bảy, ai bảo anh già chứ?"

Phó Cảnh Ngộ nhìn Tưởng Sâm một cái, "Không già?"

Tưởng Sâm sửng sốt một chút, ngay sau đó phản ứng lại, "anh chắc không phải còn nhớ lời phu nhân nói buổi sáng đấy chứ? Cô ấy chỉ nói đùa thôi."

Không nghĩ tới Phó Cảnh Ngộ lại còn để những lời này ở trong lòng.

Phó Cảnh Ngộ nói: "cô ấy mới mười tám tuổi."

Ở trường đại học toàn là mấy tên troai con xấp xấp tuổi cô, so với mấy tên đó anh thật sự già rồi!

( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)

Mùi gì mà chua thế nhỉ, mọi người có ngửi thấy gì không

Nhớ like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh cho tới bây giờ chưa từng mắc lỗi ở trường, đây là lần đầu tiên cô đánh nhau, tim cô đến bây giờ vẫn còn nhảy nhót linh tinh, ngay cả sáng hôm sau ăn sáng cũng ăn ít hẳn hơn mọi khi.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy cô như vậy, bèn hỏi "Khó chịu ở đâu à?"Diệp Phồn Tinh đáp: "chú nói xem, tôi sẽ không bị nhà trường đuổi học chứ?""..." Phó Cảnh Ngộ bất đắc dĩ nhìn cô, "Sợ đuổi học, vậy tại sao lại dám đánh nhau?""Tôi hiện tại cũng rất hối hận đây." Diệp Phồn Tinh mặc dù khi đó xả giận, nhưng bây giờ càng nghĩ càng thấy không đáng giá, "chú ơi, chú nói xem, nếu tôi bị đuổi học thật thì phải làm sao?"Cô không muốn bị đuổi học giữa chừng, bị người ta chê cười đâu.Phó Cảnh Ngộ nhìn bộ dáng này của cô, "Có thể làm sao được nữa? Nếu đã dám đánh nhau, thì phải dám gánh vác hậu quả chứ.""Tôi cảm thấy chú không có yêu tôi chút nào." Thấy anh chẳng những không quan tâm mình, còn bỏ đá xuống giếng, Diệp Phồn Tinh vô cùng rầu rĩ.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, cười một tiếng, chêu chọc, "Anh từng nói yêu em sao?""..." Phó Cảnh Ngộ nói như vậy, làm Diệp Phồn Tinh nghẹn ứ. Đúng vậy! Phó Cảnh Ngộ mặc dù đối với cô rất tốt, nhưng cho tới bây giờ chưa từng nói câu anh yêu em.Chỉ là ban đầu mình đồng ý trở thành vợ anh, anh ấy mới đối xử tốt với mình.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, ủy khuất cúi đầu, "Hôm nay tôi sẽ không về đây. Dù gì chú cũng đâu có thích tôi, tôi không về cho chú đỡ phải chướng mắt."Phó Cảnh Ngộ"..." Oan uổng quá đi mất, anh nói anh không yêu cô bao giờ chứ?Phó Cảnh Ngộ đột nhiên phát hiện,phụ nữ quả thực là sinh vật khó đối phó nhất trên đời này.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô hỏi, " Em buổi tối không về nhà còn định đi đâu?""Tôi lớn như thế này rồi, đương nhiên là muốn làm cái gì thì làm cái đó." Diệp Phồn Tinh còn cố ý khiêu khích nói: "Tiện thể tìm một anh đẹp trai, đi ra ngoài ăn bữa cơm, đi xem phim..., Chứ về nhà nhìn mặt ông chồng già khó tính làm gì..."Ông chồng già khó tính?Cô lại dám bảo anh là ông chồng già khó tính?Phó Cảnh Ngộ cả khuôn mặt đều xụ xuống, "em dám!"Nhìn anh vừa tức giận vừa cuống quýt, Diệp Phồn Tinh rất muốn cười, còn nói không yêu cô? Rõ ràng quan tâm tới cô muốn chết.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, cố ý chọc tức anh, "Tôi làm sao không dám? Tôi ở trường làm cái gì, chú cũng đâu có biết, cũng chẳng quản được tôi."Tưởng Sâm vừa hay đi tới, không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy, Diệp Phồn Tinh chẳng những nói Phó Cảnh Ngộ là ông chồng già khó tính,lại còn muốn đi tìm một tên trai tơ hẹn hò?Diệp Phồn Tinh muốn tìm đường chết sao?Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, biết rõ cô đang cố ý chọc tức anh nhưng anh vẫn cảm thấy sôi ruột, giấm chua tràn lên tận cổBuổi sáng, Diệp Phồn Tinh đi học, Phó Cảnh Ngộ đi đến công ty.Tưởng Sâm đi vào phòng làm việc, nói với Phó Cảnh Ngộ đang ngồi ở chỗ đó suy nghĩ chuyện: "anh Phó,ông Tô mới vừa gọi điện thoại, hẹn anh buổi tối ăn cơm."Tháng này, cha của Tô Lâm Hoan, đã lần thứ ba hẹn anh rồi.Phó Cảnh Ngộ trầm mặt, không lên tiếng.Tưởng Sâm biết, Phó Cảnh Ngộ rất ghét cha của Tô Lâm Hoan, nói: "Biết anh không muốn gặp ông ta, tôi đã cự tuyệt rồi."Phó Cảnh Ngộ qua một lúc lâu, mới vô cùng nghiêm túc hỏi một câu: "Tôi già lắm sao?""..." Tưởng Sâm nhìn Phó Cảnh Ngộ đầy kinh ngạc, "anh năm nay mới hai mươi bảy, ai bảo anh già chứ?"Phó Cảnh Ngộ nhìn Tưởng Sâm một cái, "Không già?"Tưởng Sâm sửng sốt một chút, ngay sau đó phản ứng lại, "anh chắc không phải còn nhớ lời phu nhân nói buổi sáng đấy chứ? Cô ấy chỉ nói đùa thôi."Không nghĩ tới Phó Cảnh Ngộ lại còn để những lời này ở trong lòng.Phó Cảnh Ngộ nói: "cô ấy mới mười tám tuổi."Ở trường đại học toàn là mấy tên troai con xấp xấp tuổi cô, so với mấy tên đó anh thật sự già rồi!( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)( ͡°〓 ͡°)Mùi gì mà chua thế nhỉ, mọi người có ngửi thấy gì khôngNhớ like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!

Chương 279: Anh là ông chồng già khó tính!