Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 289: Họa là vợ anh gây ra thì anh phải giải quyết thôi!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Họa là vợ anh gây ra thì anh phải giải quyết thôi!Diệp Phồn Tinh thấy Cố Vũ Trạch đi rồi, thở phào một cái, không biết tại sao, đồng thời đối mặt Phó Cảnh Ngộ và Cố Vũ Trạch cùng một lúc, cô lại đặc biệt hồi hộp.Luôn có cảm giác Cố Vũ Trạch chính là một trái bom hẹn giờ, không biết lúc nào sẽ đột nhiên nổ tung xác cô.Tay của Phó Cảnh Ngộ đột nhiên đưa qua,năng cằm cô nhìn về phía anh, " nhìn chằm chằm người đàn ông khác như vậy, anh sẽ ăn giấm đấy.""..." Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ,hỏi "Cậu ta tìm anh có chuyện gì vậy?"Nhìn mặt cô có vẻ lo lắng, Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười, "em sợ à?""Em sợ cái gì chứ?" Diệp Phồn Tinh khảng khái nói: "Không thẹn với lương tâm, thì có gì phải sợ! Lúc trước ở trường cấp ba, ngay cả tay em cậu ta còn chưa được cầm đấy."Khi đó còn trẻ con, hai người đều rất đơn thuần.Ở ngay trước mặt bạn học, thậm chí ngay cả dũng khí nhìn thẳng đối phương cũng không có.Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, đáy mắt mang theo tia sáng nhàn nhạt.Ánh mắt của Anh tựa như cười mà không phải cười, làm cho Diệp Phồn Tinh không nhịn được cau mày, "em nói thật, anh như vậy là không tin em phải không?""Anh tin em." Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười.Anh rất thích nhìn thấy cô vì anh mà bối rối như vậy!Anh không bao giờ có ý định so đo truyện cũ của cô, nhưng nghe cô giải thích, vẫn vô cùng vui vẻ.Diệp Phồn Tinh bị ánh mắt của anh nhìn đến mặt nóng ran, "anh đi vào thư phòng đi,để em còn ăn."Phó Cảnh Ngộ nói: "Kệ nó, để cho nó chờ đi."Cố Vũ Trạch làm sao quan trọng bằng bảo bối nhà anh chứ?"..." Diệp Phồn Tinh không nhịn được cười một tiếng, "làm gì có ai như anh? Đó là cháu trai gọi anh là cậu đấy! Để xem chị Linh Lung xử lý anh như thế nào."Mặc dù ở trong lòng của chị, Cố Vũ Trạch địa vị không bằng Phó Cảnh Ngộ, nhưng dù sao cũng là con ruột của chị ấy!"Chờ anh trở lại." Phó Cảnh Ngộ nắm lấy tay cô,rồi mới rời khỏi phòng ăn.Tưởng Sâm đẩy Phó Cảnh Ngộ tiến vào thư phòng, nhìn thấy Cố Vũ Trạch đang đứng ở bên cạnh bàn, nhìn ảnh chụp Diệp Phồn Tinh trên bàn.Chẳng qua là ảnh chụp, nhưng, từ trong mắt của hắn, vẫn là có thể nhìn thấy chấp niệm của hắn đối với Diệp Phồn Tinh.Một màn này, làm cho Tưởng Sâm không khỏi lau mồ hôi một cái.Mở miệng nhắc nhở, "Vũ Trạch thiếu gia."Thật là oan nghiệt!Cậu và cháu yêu cùng một người.Mặc dù nói, chuyện của Cố Vũ Trạch và Diệp Phồn Tinh đều đã qua, nhưng chuyện này khó tránh được sẽ không trở thành cái gai ở trong lòng Phó Cảnh Ngộ.Cố Vũ Trạch quay đầu lại, nhìn Phó Cảnh Ngộ.Phó Cảnh Ngộ mặc áo phông rộng, nhưng mà, trên người lại không có một chút cảm giác bình dị gần gũi nào cả.Trên thực tế, anh chỉ dễ gần lúc ở trước mặt Diệp Phồn Tinh mà thôi.Phó Cảnh Ngộ nhìn Cố Vũ Trạch một cái, đưa tay ra, nhìn như lơ đãng đem ảnh trên bàn úp xuống. Lãnh đạm thờ ơ lên tiếng, "tới đây có chuyện gì?""Chuyện cháu đánh nhau ở trường, là cậu cho người xử lý phải không?"Đại học A nổi tiếng nghiêm khắc với sinh viên, hắn và Diệp Phồn Tinh đánh nhau, lại không bị kỉ luật."Ừm."Cố Vũ Trạch khó hiểu nói: "cậu không phải ghét nhất gây sự đánh nhau sao? lần đầu tiên cháu ở trường học đánh nhau, lúc trở về, bị cậu phạt chạy hai giờ."Tưởng Sâm ở bên cạnh bưng trà đi tới, đưa cho Phó Cảnh Ngộ.Phó Cảnh Ngộ nâng ly lên, nhấp một ngụm, mới ung dung trả lời Cố Vũ Trạch: "Họa là vợ của cậu gây ra, đương nhiên là cậu phải dọn dẹp cho mợ của cháu rồi!"Đường thế này đã đủ nghẹn ứ cổ họng mấy đứa Cẩu độc thân đáng thương chưa, hic:ONhân ngày lễ tình nhânChúc ai chưa có đôi có cặp thì nhanh chóng tìm một nửa của mình, còn ai đã có người thương thì sẽ trọn đời bên nhau nhé!Happy valentine day
Họa là vợ anh gây ra thì anh phải giải quyết thôi!
Diệp Phồn Tinh thấy Cố Vũ Trạch đi rồi, thở phào một cái, không biết tại sao, đồng thời đối mặt Phó Cảnh Ngộ và Cố Vũ Trạch cùng một lúc, cô lại đặc biệt hồi hộp.
Luôn có cảm giác Cố Vũ Trạch chính là một trái bom hẹn giờ, không biết lúc nào sẽ đột nhiên nổ tung xác cô.
Tay của Phó Cảnh Ngộ đột nhiên đưa qua,năng cằm cô nhìn về phía anh, " nhìn chằm chằm người đàn ông khác như vậy, anh sẽ ăn giấm đấy."
"..." Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ,hỏi "Cậu ta tìm anh có chuyện gì vậy?"
Nhìn mặt cô có vẻ lo lắng, Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười, "em sợ à?"
"Em sợ cái gì chứ?" Diệp Phồn Tinh khảng khái nói: "Không thẹn với lương tâm, thì có gì phải sợ! Lúc trước ở trường cấp ba, ngay cả tay em cậu ta còn chưa được cầm đấy."
Khi đó còn trẻ con, hai người đều rất đơn thuần.
Ở ngay trước mặt bạn học, thậm chí ngay cả dũng khí nhìn thẳng đối phương cũng không có.
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, đáy mắt mang theo tia sáng nhàn nhạt.
Ánh mắt của Anh tựa như cười mà không phải cười, làm cho Diệp Phồn Tinh không nhịn được cau mày, "em nói thật, anh như vậy là không tin em phải không?"
"Anh tin em." Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười.
Anh rất thích nhìn thấy cô vì anh mà bối rối như vậy!
Anh không bao giờ có ý định so đo truyện cũ của cô, nhưng nghe cô giải thích, vẫn vô cùng vui vẻ.
Diệp Phồn Tinh bị ánh mắt của anh nhìn đến mặt nóng ran, "anh đi vào thư phòng đi,để em còn ăn."
Phó Cảnh Ngộ nói: "Kệ nó, để cho nó chờ đi."
Cố Vũ Trạch làm sao quan trọng bằng bảo bối nhà anh chứ?
"..." Diệp Phồn Tinh không nhịn được cười một tiếng, "làm gì có ai như anh? Đó là cháu trai gọi anh là cậu đấy! Để xem chị Linh Lung xử lý anh như thế nào."
Mặc dù ở trong lòng của chị, Cố Vũ Trạch địa vị không bằng Phó Cảnh Ngộ, nhưng dù sao cũng là con ruột của chị ấy!
"Chờ anh trở lại." Phó Cảnh Ngộ nắm lấy tay cô,rồi mới rời khỏi phòng ăn.
Tưởng Sâm đẩy Phó Cảnh Ngộ tiến vào thư phòng, nhìn thấy Cố Vũ Trạch đang đứng ở bên cạnh bàn, nhìn ảnh chụp Diệp Phồn Tinh trên bàn.
Chẳng qua là ảnh chụp, nhưng, từ trong mắt của hắn, vẫn là có thể nhìn thấy chấp niệm của hắn đối với Diệp Phồn Tinh.
Một màn này, làm cho Tưởng Sâm không khỏi lau mồ hôi một cái.
Mở miệng nhắc nhở, "Vũ Trạch thiếu gia."
Thật là oan nghiệt!
Cậu và cháu yêu cùng một người.
Mặc dù nói, chuyện của Cố Vũ Trạch và Diệp Phồn Tinh đều đã qua, nhưng chuyện này khó tránh được sẽ không trở thành cái gai ở trong lòng Phó Cảnh Ngộ.
Cố Vũ Trạch quay đầu lại, nhìn Phó Cảnh Ngộ.
Phó Cảnh Ngộ mặc áo phông rộng, nhưng mà, trên người lại không có một chút cảm giác bình dị gần gũi nào cả.
Trên thực tế, anh chỉ dễ gần lúc ở trước mặt Diệp Phồn Tinh mà thôi.
Phó Cảnh Ngộ nhìn Cố Vũ Trạch một cái, đưa tay ra, nhìn như lơ đãng đem ảnh trên bàn úp xuống. Lãnh đạm thờ ơ lên tiếng, "tới đây có chuyện gì?"
"Chuyện cháu đánh nhau ở trường, là cậu cho người xử lý phải không?"
Đại học A nổi tiếng nghiêm khắc với sinh viên, hắn và Diệp Phồn Tinh đánh nhau, lại không bị kỉ luật.
"Ừm."
Cố Vũ Trạch khó hiểu nói: "cậu không phải ghét nhất gây sự đánh nhau sao? lần đầu tiên cháu ở trường học đánh nhau, lúc trở về, bị cậu phạt chạy hai giờ."
Tưởng Sâm ở bên cạnh bưng trà đi tới, đưa cho Phó Cảnh Ngộ.
Phó Cảnh Ngộ nâng ly lên, nhấp một ngụm, mới ung dung trả lời Cố Vũ Trạch: "Họa là vợ của cậu gây ra, đương nhiên là cậu phải dọn dẹp cho mợ của cháu rồi!"
Đường thế này đã đủ nghẹn ứ cổ họng mấy đứa Cẩu độc thân đáng thương chưa, hic:O
Nhân ngày lễ tình nhân
Chúc ai chưa có đôi có cặp thì nhanh chóng tìm một nửa của mình, còn ai đã có người thương thì sẽ trọn đời bên nhau nhé!
Happy valentine day
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Họa là vợ anh gây ra thì anh phải giải quyết thôi!Diệp Phồn Tinh thấy Cố Vũ Trạch đi rồi, thở phào một cái, không biết tại sao, đồng thời đối mặt Phó Cảnh Ngộ và Cố Vũ Trạch cùng một lúc, cô lại đặc biệt hồi hộp.Luôn có cảm giác Cố Vũ Trạch chính là một trái bom hẹn giờ, không biết lúc nào sẽ đột nhiên nổ tung xác cô.Tay của Phó Cảnh Ngộ đột nhiên đưa qua,năng cằm cô nhìn về phía anh, " nhìn chằm chằm người đàn ông khác như vậy, anh sẽ ăn giấm đấy.""..." Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ,hỏi "Cậu ta tìm anh có chuyện gì vậy?"Nhìn mặt cô có vẻ lo lắng, Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười, "em sợ à?""Em sợ cái gì chứ?" Diệp Phồn Tinh khảng khái nói: "Không thẹn với lương tâm, thì có gì phải sợ! Lúc trước ở trường cấp ba, ngay cả tay em cậu ta còn chưa được cầm đấy."Khi đó còn trẻ con, hai người đều rất đơn thuần.Ở ngay trước mặt bạn học, thậm chí ngay cả dũng khí nhìn thẳng đối phương cũng không có.Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, đáy mắt mang theo tia sáng nhàn nhạt.Ánh mắt của Anh tựa như cười mà không phải cười, làm cho Diệp Phồn Tinh không nhịn được cau mày, "em nói thật, anh như vậy là không tin em phải không?""Anh tin em." Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười.Anh rất thích nhìn thấy cô vì anh mà bối rối như vậy!Anh không bao giờ có ý định so đo truyện cũ của cô, nhưng nghe cô giải thích, vẫn vô cùng vui vẻ.Diệp Phồn Tinh bị ánh mắt của anh nhìn đến mặt nóng ran, "anh đi vào thư phòng đi,để em còn ăn."Phó Cảnh Ngộ nói: "Kệ nó, để cho nó chờ đi."Cố Vũ Trạch làm sao quan trọng bằng bảo bối nhà anh chứ?"..." Diệp Phồn Tinh không nhịn được cười một tiếng, "làm gì có ai như anh? Đó là cháu trai gọi anh là cậu đấy! Để xem chị Linh Lung xử lý anh như thế nào."Mặc dù ở trong lòng của chị, Cố Vũ Trạch địa vị không bằng Phó Cảnh Ngộ, nhưng dù sao cũng là con ruột của chị ấy!"Chờ anh trở lại." Phó Cảnh Ngộ nắm lấy tay cô,rồi mới rời khỏi phòng ăn.Tưởng Sâm đẩy Phó Cảnh Ngộ tiến vào thư phòng, nhìn thấy Cố Vũ Trạch đang đứng ở bên cạnh bàn, nhìn ảnh chụp Diệp Phồn Tinh trên bàn.Chẳng qua là ảnh chụp, nhưng, từ trong mắt của hắn, vẫn là có thể nhìn thấy chấp niệm của hắn đối với Diệp Phồn Tinh.Một màn này, làm cho Tưởng Sâm không khỏi lau mồ hôi một cái.Mở miệng nhắc nhở, "Vũ Trạch thiếu gia."Thật là oan nghiệt!Cậu và cháu yêu cùng một người.Mặc dù nói, chuyện của Cố Vũ Trạch và Diệp Phồn Tinh đều đã qua, nhưng chuyện này khó tránh được sẽ không trở thành cái gai ở trong lòng Phó Cảnh Ngộ.Cố Vũ Trạch quay đầu lại, nhìn Phó Cảnh Ngộ.Phó Cảnh Ngộ mặc áo phông rộng, nhưng mà, trên người lại không có một chút cảm giác bình dị gần gũi nào cả.Trên thực tế, anh chỉ dễ gần lúc ở trước mặt Diệp Phồn Tinh mà thôi.Phó Cảnh Ngộ nhìn Cố Vũ Trạch một cái, đưa tay ra, nhìn như lơ đãng đem ảnh trên bàn úp xuống. Lãnh đạm thờ ơ lên tiếng, "tới đây có chuyện gì?""Chuyện cháu đánh nhau ở trường, là cậu cho người xử lý phải không?"Đại học A nổi tiếng nghiêm khắc với sinh viên, hắn và Diệp Phồn Tinh đánh nhau, lại không bị kỉ luật."Ừm."Cố Vũ Trạch khó hiểu nói: "cậu không phải ghét nhất gây sự đánh nhau sao? lần đầu tiên cháu ở trường học đánh nhau, lúc trở về, bị cậu phạt chạy hai giờ."Tưởng Sâm ở bên cạnh bưng trà đi tới, đưa cho Phó Cảnh Ngộ.Phó Cảnh Ngộ nâng ly lên, nhấp một ngụm, mới ung dung trả lời Cố Vũ Trạch: "Họa là vợ của cậu gây ra, đương nhiên là cậu phải dọn dẹp cho mợ của cháu rồi!"Đường thế này đã đủ nghẹn ứ cổ họng mấy đứa Cẩu độc thân đáng thương chưa, hic:ONhân ngày lễ tình nhânChúc ai chưa có đôi có cặp thì nhanh chóng tìm một nửa của mình, còn ai đã có người thương thì sẽ trọn đời bên nhau nhé!Happy valentine day